Chương 1226: Sư Phụ, Đừng Đuổi Nữa
Từng hình ảnh này được phóng viên chụp lại đăng lên mạng. Bình luận bên dưới lần đầu tiên không có trẻ trâu mà đều là...
"Tôn kính!"
"Kính chào!"
...
Ngày đó, gia đình nông dân ở gần đó có rất nhiều người vào.
Ngày đó rất nhiều người đang chúc mừng.
Nhưng có người lại không đi, đó chính là Ngụy Thắng Lợi. Ngụy Thắng Lợi cũng mệt xỉu, nhưng sau khi ông tỉnh lại liền lập tức trở lại trước đám cháy, ngồi trên một gốc cây bị chặt, nhìn về phía trước, chắp tay yên lặng cầu nguyện gì đó. Lúc này, một cái tay nhỏ đặt trên vai Ngụy Thắng Lợi, là Ngụy Hiểu Lâm. Ngụy Hiểu Lâm nhỏ giọng nói:
- Ba đừng nghĩ nhiều nữa, đầu xuân năm sau bọn nó sẽ mọc lại thôi.
Ngụy Thắng Lợi lắc đầu:
- Cây có thể mọc lại nhưng mà lớn như thế không biết phải mất bao nhiêu năm. Cũng không biết sinh thời ba có thể nhìn thấy hay không.
Ngụy Hiểu Lâm ôm cổ Ngụy Thắng Lợi cười:
- Trong núi này không khí tốt như vậy, ba còn mỗi ngày rèn luyện thân thể chắc chắn sống lâu trăm tuổi, nhất định có thể nhìn thấy.
Ngụy Thắng Lợi sửng sốt, sau đó bật cười:
- Con không ngăn cản ba nữa à?
Ngụy Hiểu Lâm nói:
- Núi này cần ba, ba là thần hộ vệ của ngọn núi này, ba là anh hùng của con. Ba thuộc về nơi này, con và mẹ thuộc về ba.
Ngụy Thắng Lợi nói:
- Con thì được cái miệng ngọt, đáng tiếc, sợ là ba không nhìn được bọn nó mọc lớn. Mấy cái cây này sinh trưởng rất khó...
Ngụy Hiểu Lâm cười nói:
- Không sao, nếu như ba không nhìn được con có thể nhìn giúp ba nha. Con chính là đôi mắt của ba, đợi con nhìn thấy thì sẽ nói lại với ba.
Ngụy Thắng Lợi giơ bàn tay nhưng khi rơi xuống thì lại trở thành xoa đầu Ngụy Hiểu Lâm cười nói:
- Con nhỏ này, có ai nói ba mình như con không?
- Thế cũng có ba nào dẫn con gái cưng đi giao hàng cho gấu sao?
Nghe tới đây Ngụy Thắng Lợi cũng bật cười theo.
Bấy giờ dưới núi, Lưu Quảng Tài đi theo cảnh sát dưới ánh mắt của người nhà, trước khi lên xe quay đầu lại nói:
- Con gái, con đúng lắm, sau này đừng học theo ba. Học cho thật giỏi, đợi ba ra ba muốn thấy con lên đại học.
Lưu Ngọc rơi nước mắt nói:
- Ba, mặc kệ ra sao ba là niềm tự hào của con! Ba là người đàn ông chân chính!
Lưu Quảng Tài nghe xong bật cười ha hả. Hạ Tuệ ôm Lưu Ngọc, khóc nói:
- Đồ không tim không phổi còn cười được! Sau này không đi thăm anh!
Lưu Quảng Tài vội ngậm miệng, nghẹn ngào nói:
- Vợ à, đừng như vậy.
Hạ Tuệ lúc này mới nói:
- Được rồi, đi đi, cải tạo cho tốt tranh thủ ra sớm chút.
Lưu Quảng Tài gật đầu đi theo cảnh sát. Mọi việc dường như đều kết thúc, nhưng mà trong lòng mọi người tham gia cứu viện đều có một thắc mắc, Trình Hoa đến cùng làm sao sống sót trong đám cháy? Hắn làm cách nào một mình xông ra khỏi biển lửa? Đáng tiếc những câu hỏi này không ai trả lời, đương sự Trình Hoa cũng một hỏi ba không biết.
Một nhân viên điều tra hỏi:
- Trình Hoa, anh xác định mình nhìn thấy một vạt áo màu trắng?
Trình Hoa gật đầu:
- Đúng vậy, màu trắng, hình như hơi xanh, có điều nhìn không rõ... Ừm, là cái loại người cổ đại mặc đó.
Nhân viên điều tra cau mày, sau khi ghi chép nói:
- Chuyện này anh biết là được, đừng nói với ai nữa.
Trình Hoa gật đầu bảo đảm sẽ không. Hắn vô cùng xác định mình ngất đi, cũng chắc chắn mình ngất trong đám cháy. Nhưng hắn không những không bị thiêu chết mà còn sống! Còn ù ù cạc cạc có nhiều chiến công như vậy, quả thực là chuyện không thể tưởng tượng nổi. Nhìn hoa đỏ lớn trước ngực hắn càng thấy chột dạ, cảm thấy mình không xứng với nó. Nhân viên điều tra nói:
- Đừng suy nghĩ nhiều như vậy làm gì, mặc kệ chuyện sau đó có phải anh làm hay không. Cứu Ngụy Thắng Lợi là thật đi? Anh đối diện với hỏa hoạn anh dũng không chùn bước, có thể xả thân cứu người, điều này đã xứng đáng với huy chương và đóa hoa trên người anh. Tôi hãnh diện vì anh.
Trình Hoa bấy giờ mới cười vui vẻ, nói:
- Lãnh đạo, là công lao của tôi tôi nhận. Không phải của tôi tôi thật sự không thể nhận.
Nhân viên điều tra nói:
- Được rồi, chuyện còn lại không cần anh quan tâm đâu. Chúng tôi sẽ xử lý, làm tốt đi, nhớ lấy, cứu người quan trọng, bảo vệ mình cũng rất quan trọng. Vợ con anh đều tới, khóc dữ dội lắm kìa, mau đi dỗ dành đi.
Trình Hoa vui vẻ rời đi. Sau đó một phần tài liệu được gửi tới Tứ Cửu Thành, một tiếng mắng chửi vang lên:
- Nhất định là hòa thượng của Nhất Chỉ Tự làm! Tên này đúng là... Làm việc tốt không để tên.
Trên đường từ hiện trường hỏa hoạn trở về trường đại học, bọn Triệu Đại Đồng trừng to mắt, vẻ mặt không dám tin ngồi trong xe, hàng cuối cùng trên xe lại vang lên tiếng lẩm bà lẩm bẩm. Nhưng không ai ghét bỏ, chỉ là thỉnh thoảng xoa xoa mắt quay đầu lại nhìn, xác định cái người lấm lem bụi tro kia là hiệu trưởng hào hoa văn nhã trong ấn tượng của mình luôn bị trêu chọc là ra nước ngoài tìm phụ nữ. Mọi người đều là không tin nổi, sau đó thì lại thấy hãnh diện xen lẫn áy náy. Hồ Hàn nói nhỏ với Triệu Đại Đồng:
- Đại Đồng, mình thấy sau này chúng ta không thể nói thầy hiệu trưởng là đồ đạo đức giả nữa, cũng đừng nói thầy mỗi lần ra nước ngoài đều là tìm gái, sau khi trở về mấy đứa trẻ da màu gọi thầy là cha.
Triệu Đại Đồng gật đầu:
- Ờ, không nói nữa.
Lúc này, thầy chủ nhiệm hai mắt đỏ bừng đứng lên nói:
- Suýt chút là quên, thầy hiệu trưởng nói, lần này biểu hiện của các em đều rất tốt, rất anh dũng, đáng được tuyên dương. Sau khi trở về phát giấy khen cho mọi người!
Mọi người cười vui vẻ vỗ tay. Thầy chủ nhiệm nói tiếp:
- Lần này là một trải nghiệm cuộc đời khó có được, đáng để khắc ghi cả đời! Cho nên hiệu trưởng quyết định tất cả mọi người tham gia sau khi trở về viết một bài cảm nghĩ 10 ngàn chữ, tuần sau nộp.
Tiếng cười ban đầu nháy mắt biến thành một trận tiếng kêu rên. Lúc này thầy hiệu trưởng chợt ngồi dậy, chỉ vào Triệu Đại Đồng và Hồ Hàn nói:
- Đừng cho rằng thầy ngủ không nghe, nói xấu sau lưng hiệu trưởng, hai đứa viết cảm nghĩ 20 ngàn chữ!
Triệu Đại Đồng và Hồ Hàn thảm thiết kêu lên:
- Hiệu trưởng đại nhân, em biết sai rồi!
Những người khác thì cười, thầy chủ nhiệm cũng cười. Hầu như mọi chuyện đều phát triển rất tốt đẹp, chẳng qua có một vài người thì không nghĩ vậy.
Ở Nhất Chỉ Tự, Hồng Hài Nhi trên núi vừa chạy vừa gào:
- Sư phụ ơi, đừng đuổi nữa, con biết sai! Sau này tuyệt đối gọi là tới mà! Ai da, Cá mặn chết tiệt, ngươi nhẹ chút!
Phía sau Phương Chính cưỡi Độc Lang, tay quơ Cá mặn há to miệng, kêu gào đuổi theo cắn. Khỉ ôm Sóc đứng ở bên cạnh, ăn Linh mễ xem kịch vui. Sóc nói:
- Sư đệ, sư phụ đuổi cả tiếng đồng hồ rồi, khi nào mới kết thúc? Ngũ sư đệ thật hung dữ, tóm được tứ sư đệ liền cắn cật lực, cái mông cũng bị cắn đỏ...
Khỉ nói:
- Không biết khi nào mới kết thúc nhưng mà chơi rất vui, hóng chuyện thôi. Ngươi nói cuối cùng ai sẽ dừng trước?
Sóc:
- Không biết...