Chương 1225: Dập Lửa
Một chiến dịch toàn dân cứu rừng bắt đầu.
Phương Chính ngẩng mặt nhìn trời, hắn mệt đến sắp thở không ra hơi, người khác cũng không tốt hơn mấy, nhưng mà lửa vẫn đang cháy như là đang cười nhạo sự nhỏ yếu của sức người vĩnh viễn không đấu lại thiên nhiên. Đang lúc Phương Chính hai mắt nhìn đăm đăm chợt nghe một loạt tiếng hô hoán truyền tới:
- Các anh em tiến lên!
Phương Chính quay đầu nhìn thấy một đoàn binh xông tới, trong đó còn lẫn vài thanh niên khác, những người này giơ dụng cụ nhanh chóng chặt đổ từng cây to, hầu như là hai người chặt một cây, thoắt một cái đã được một mảnh. Vòng cách ly nháy mắt được mở rộng không ít. Phương Chính trợn mắt, từ đâu ra nhiều người vậy?
Mà Phương Chính lại chẳng biết, nhiều sinh viên hơn đang bị cản ở ngoài, nếu như bọn họ như ong vỡ tổ tràn vào mới là chấn kinh. Chẳng qua người phụ trách rốt cuộc không thả cho những sinh viên không có kinh nghiệm này vào, cho dù cảm động thế nào đi nữa bọn họ vẫn phải có trách nhiệm với trẻ con. Vì trấn an họ, người phụ trách giao nhiệm vụ công tác hậu cần, không có nguy hiểm nhưng cũng không dễ dàng gì. Hậu cần quả thực cần nhân thủ, các sinh viên tuy là không cam lòng nhưng vẫn nghe lời làm việc.
Kết quả có người nhìn thấy một gương mặt quen thuộc trong đám người lên núi cứu hỏa. Triệu Đại Đồng hỏi:
- Ể? Vừa nãy người đi rửa mặt xong lại đi vào sao nhìn giống thầy hiệu trưởng nhỉ?
Hồ Hàn bĩu môi:
- Sao có thể? Mình đoán hiệu trưởng chúng ta đang ở nước ngoài bla bla bla rồi...
Triệu Đại Đồng toét miệng cười cũng cho rằng không thể nào.
Với sự tham gia của quân đội, các lực lượng cảnh sát và mọi tầng lớp nhân dân, những mảng lớn cây bị đốn hạ, vòng cách ly mở rộng nhanh chóng, lửa cuối cùng bắt đầu suy yếu. Lúc này hàng loạt máy bay trực thăng cũng được điều tới, lộ tuyến của trận lửa cuối cùng bắt đầu bị áp chế. Phương Chính thấy vậy đi theo mọi người tiến về phía trước, cũng không biết là ai tiện tay chặt đứt một cành cây đã tắt rụi nói:
- Nếu như giòn như thế này thì khỏe rồi, một rìu chặt một cành, tốt biết bao...
Phương Chính nghe xong như được khai sáng, đều giòn như vậy? Lửa sở dĩ có thể đốt nhanh như vậy tất cả đều nhờ gió lớn thổi lửa trên tán cây bây xa, nếu những cái cây này đều đổ thì sao? Chuyện này người khác chắc chắn nghĩ cũng không nghĩ tới, cây trong đám cháy làm sao mà chặt được? Không thực tế! Nhưng đối với Phương Chính mà nói thì đây quả thực là một biện pháp khả thi!
Nghĩ là làm, Phương Chính thừa lúc không ai chú ý phóng vèo vào đám lửa. Nóng, cực kỳ nóng! Phương Chính cảm giác cả người từ trên xuống dưới đều giống như sắp bị nướng chín, nhưng Phương Chính rất rõ, đây chỉ là cảm giác mà thôi. Có Nguyệt Bạch Tăng Y hộ thể, hắn tuyệt đối sẽ không bị thiêu chết. Nhưng mà đau đớn thì vẫn phải chịu.
Cắn răng vung rìu chém xuống cây cối xung quanh. Cái cây to bằng bắp đùi bị lửa đốt cháy vốn đã không chắc, vung một rìu xuống đã gãy. Phương Chính nhìn thấy có cửa liền vui mừng, hắn lập tức bắt tay vào làm, nơi đi qua từng cái cây to ngã xuống, ngọn lửa cao mười mấy mét biến thành lửa trên đất, thế lửa nháy mắt yếu hơn không ít. Phương Chính càng mừng hơn, mệt mỏi ban đầu được hắn nén lại, liên tục vung rìu xông tới đốn cây, từng phiến cây to đổ xuống.
Mọi người bên ngoài đang cố gắng nới rộng vòng cách ly bỗng nhìn thấy cây cối trong đám cháy như bị tê giác húc ngã từng cây đổ rạp như rơm rạ, tốc độ nhanh khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối. Từng người hai mặt nhìn nhau hoàn toàn không rõ bên trong lửa đến cùng xảy ra chuyện gì.
Lúc này chỉ huy hạ lệnh, mặc kệ bên trong xảy ra chuyện gì, đây là chuyện tốt, mọi người tăng tốc lên. Người đến ngày càng nhiều, vốn Lâm chỉ huy la ó người không đủ người không đủ. Bây giờ lại trở thành người nhiều quá, nhiều quá rồi. Tuy nhiên đám cháy cũng theo chiến thuật biển người và mưa nhân tạo, máy bay dập lửa nhanh chóng được khống chế, một khi cháy rừng được kiểm soát thì khoảng cách nó biến mất cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Phương Chính đã mệt đến không muốn nhúc nhích, nằm trong đám cháy thở hổn hển, cười nói:
- A Di Đà Phật, cho mày phách lối, để xem mày còn có thể dày vò bao lâu!
Lại nghỉ ngơi một lát, Phương Chính đột nhiên ngồi dậy, nhìn thực vật bị thiêu đốt xung quanh, chợt hét to:
- Ái da, sao mình lại quên mất chuyện này!
Phương Chính vỗ trán, hắn lại quên mất thần thông Thiên Nhiên Phú của mình! Nếu như vừa bắt đầu sử dụng, để cây cối tự mình lui ra không phải không phải nhanh hơn so với hắn tự mình làm à? Lấy đâu ra còn phải phí nhiều sức như vậy? Phương Chính thật muốn tát mình một phát, đầu óc này thật là, gấp đến choáng váng.
Mà đã nghĩ tới thì Phương Chính tự nhiên là phải làm, cây cối tự mình đi dù sao cũng tốt hơn bị chặt. Sau khi chạy ra, Phương Chính hít sâu một hơi, nhắm mắt cảm ngộ thực vật xung quanh, kết quả lại trống rỗng. Cái cảm giác liên hệ với thiên nhiên hoàn toàn không thấy. Phương Chính không hiểu hỏi:
- Hệ thống huynh, có chuyện gì xảy ra vậy?
"Giữa trời mùa đông, thực vật đều lâm vào trạng thái giả chết, ngủ đông, năng lượng của nó dưới tình huống không động đậy mới có thể miễn cưỡng chống chọi qua ngày đông giá rét. Tự thân có thể sống sót đã không tồi, lấy đâu ra sức mà phối hợp với người làm loạn? Huống chi mặt đất đều đông cứng hơn cả sắt thép, ngươi cảm thấy chúng nó có thể nhúc nhích à?
Phương Chính nhất thời im lặng...
- Ta tưởng rằng Thiên Nhiên Phú có thể mang đến cho nó lực lượng mạnh mẽ hơn...
"Lời này không sai, nhưng đó là dưới điều kiện cho phép mới được. Ngươi ở trong sa mạc, một giọt nước cũng không có, dùng Thiên Nhiên Phú cũng không có cách nào biến một hạt giống thành cây cao chọc trời được. Thiên Nhiên Phú, Thiên Nhiên Phú, chỉ là mang lại sức mạnh tự nhiên cho ngươi, nhưng mà sức mạnh lại dưới khuôn phép của pháp tắc."
Phương Chính hiểu ra, nhìn nhìn đám cháy sau lưng, lẩm bẩm:
- Lần này không uổng phí công sức, cũng may, cũng may...
Đám cháy bị khống chế, ba ngày sau cuối cùng hoàn toàn dập tắt. Người trợ giúp đi vào đám cháy thực hiện dập lửa cuối cùng. Mà Phương Chính từ đầu đến cuối đều không xuất hiện trong tầm mắt mọi người, hắn luôn ý thức tránh xa mọi người. Cùng lúc đó mọi người tìm được Trình Hoa ngủ mê man không tỉnh lại không bị thương tổn trong đám cháy, cũng chính là chiến sĩ cứu hỏa mà Phương Chính biến thành.
Vốn mọi người cho rằng dập được đám cháy mọi thứ đều kết thúc, kết quả dập lửa xong, sau khi tất cả mọi người đều đồng thanh hoan hô thì một đám người như quân bài domina ngã rạp trên đất. Dọa cho Lâm chỉ huy sợ hết hồn vội chạy tới xem xét, thấy như thế trên mặt ai cũng mang vẻ kính nể. Những người này đều là vừa bắt đầu đã hăng hái chiến đấu ở tuyến đầu tiên, mấy ngày không chợp mắt, trợn mắt chính là xông vào trong Địa Ngục lửa băng kia dập lửa, mất nước, uống nước, chiến đấu. Từng người đều mệt muốn đứt hơi, đều dựa vào chút sức lực cuối cùng chống đỡ. Bây giờ đám cháy đã được dập tắt, chút sức này cũng tan đi, ai nấy nằm co quắp trên đất nhắm mắt ngủ thiếp đi. Nhìn thấy những người này, mấy người không mệt mỏi như thế hoàn toàn tỏ vẻ tôn kính ngưỡng mộ.