Chương 1223: Sự Đáng Sợ Của Thiên Nhiê
Băng khô được rải xuống, lửa lớn bị ép xuống nhưng rất nhanh thì bắt đầu bừng lên lại. Nhiệt độ tăng cao cho dù là tránh ở trong chăn cũng có thể thấy nóng bức khó chịu khủng khiếp, như vậy người ở bên ngoài đối mặt với ngọn lửa thì sẽ có cảm giác gì? Rất nhiều người trộm nhìn Phương Chính, chỉ thấy Phương Chính đổ mồ hôi như mưa, mặt mũi bị hun nóng đỏ bừng, lại vẫn cắn răng đẩy xe lao đi điên cuồng.
Mấy người Vũ đội trưởng mấy lần muốn xông ra hỗ trợ nhưng thấy tốc độ chuyển động của cảnh vật xung quanh thì biết, đi xuống cũng vô dụng, bọn họ căn bản không theo kịp tốc độ của xe cũng chỉ có thể đàng hoàng ngồi yên trên xe. Mà những ông bà vụ kia thì lại ghi nhớ sâu sắc gương mặt kia của Phương Chính, có người ôm mặt khóc nức nở...
Vào lúc này Ngụy Hiểu Lâm kinh hoảng thốt lên:
- Không xong, lửa cháy rồi!
Ngụy Thắng Lợi cũng nhìn thấy, lửa phía sau Phương Chính bỗng nhiên bùng lên. Không giống như trong phim ảnh, lửa luôn luôn đuổi theo sau nhân vật chính mà phần phật bốc lên, Phương Chính nháy mắt bị lửa nuốt chửng. Nhiều ông bà cụ xé giọng hét lên:
- Con ơi!
Chẳng qua xe cũng không giảm tốc độ mà trái lại càng nhanh hơn, kèm theo đó là một tiếng gầm giận dữ:
- Xông lên!
Tốc độ xe lại càng nhanh, Vũ đội trưởng không dám tin nói:
- Đây còn là con người ư?
Phương Chính liều mạng thật sự, hắn tuy rằng tu luyện Đoán Thể Thuật, da thịt cũng ngày đêm được Phật Khí tôi luyện sớm đã vượt xa so với cảnh giới người phàm. Nhưng mà một lần đẩy tám chín chiếc xe ngựa, thêm mấy chục người còn phải chạy nhanh, cho dù là hắn cũng thấy hơi chịu không nổi. Nhưng mà theo lửa cháy bùng lên, hắn nhìn thấy hơi nước bốc lên từ chăn bông, lửa cháy càng lớn, hắn biết nếu không nhanh hơn thì người ở trong sợ là không chịu được. Thế nên càng liều mạng chạy. Nào đâu họa vô đơn chí, bánh xe ngựa trong tay hắn đột nhiên bay ra. Phương Chính mắng to một tiếng, nghiến răng dùng sức, hai cánh tay chợt biến lớn, chính là dùng toàn lực Đại Lực Kim Cang Chưởng gắng gượng dựa vào hai cánh tay đỡ lấy không để xe bị ngã, tiếp tục chạy.
Cùng lúc này ở bên ngoài đám cháy lại có thêm đội cứu hỏa chạy tới, nhìn trận lửa cháy trở lại, nhìn thấy đội xe bị ngọn lửa nuốt chửng, nhiều người đỏ bừng mắt. Nhưng mà ngọn lửa này không ai có thể xông vào. Chỉ có thể cố hết sức phun nước trên xe, mặc dù bọn họ cũng không cho rằng như thế có thể có tác dụng gì.
- Chúng tôi đã tới muộn, thật xin lỗi.
Một người lính cứu hỏa cởi nón ra khóc, những người khác cũng khóc theo. Mà ngay lúc đó có tiếng ầm ầm vang lên, mọi người vô thức ngẩng đầu, thầm nói: "Không thể nào?"
Sau đó là một đám lửa xông qua đám cháy kéo theo một đường lửa dài ngoằng như rồng lửa vọt ra. Tiếp theo thì nghe thấy có người hét to:
- Ném chăn bông ra, phun nước!
Sau đó đã thấy lửa được xốc xuống, lộ ra người ở bên trong, có người đã thoi thóp, còn có người trên người đang cháy. Lính cứu hỏa cũng phản ứng nhanh lập tức hét lên:
- Bình chữa cháy! Súng phun nước!
Áp lực nước của súng nước quá cao không thể bắn trực tiếp vào người nên phải phun lên cao để giảm bớt sức mạnh trước khi rơi xuống. Những lính cứu hỏa khác thì cầm bình chữa cháy xông tới giúp người bị cháy dập lửa. Mà Phương Chính thì chạy ào qua cứu những cụ già sắp tắt thở, Phật dược linh khí của hắn tuy là không cải tử hoàn sinh nhưng có thể có hiệu quả bồi bổ cơ thể, hoạt huyết nhanh chóng, lại thêm y thuật của hắn thì mấy cụ rất nhanh đã thở lại bình thường.
Hắn đang bận rộn, những người khác cũng chẳng rảnh rỗi, lớp cứu người lớp dập lửa, hiện trường hỗn loạn rối bời nhưng lại đều vang lên tiếng cười gặp nạn không chết. Phương Chính thấy vậy tranh thủ thừa cơ hội hốt hai cây rìu chữa cháy liền trốn tọt vào trong rừng, sau đó chuồn đi nhanh như khói. Việc lúc nãy hắn làm đã vượt qua thường thức, hết cách nên hắn đành chuồn vậy. Xe ngựa đều bị đốt thành như vậy, hắn ở trong biển lửa chạy lâu như thế vẫn không bị thương đến một cọng tóc, một khi bị người hỏi ra không giải thích được, không bằng nhân lúc còn sớm té đi.
Nhưng Phương Chính lại chẳng hay biết, hắn chạy nhanh nhưng có người vẫn nhìn chằm chằm hắn đây, đó chính là Ngụy Hiểu Lâm.
Mạch não của cô nàng Ngụy Hiểu Lâm này không giống mọi người, vả lại thêm không có kỹ năng chuyên môn, có làm gì cũng không đến lượt cô, người khác đều có người chăm sóc, người rảnh rỗi thì lòng hiếu kỳ trỗi dậy. Thân thiết nhìn tài xế lão luyện lái xe lửa thế nào rồi, kết quả lại thấy người ta chạy mất. Ngụy Hiểu Lâm muốn đuổi theo nhưng lại thấy một đường tuyết cao, người cũng không thấy đâu nữa. Cô nàng bất đắc dĩ chỉ có thể từ bỏ.
Phương Chính rời khỏi Lưu gia thôn thì có mục đích rất rõ ràng là hạn chế đám cháy. Phương Chính không hiểu phải cứu hỏa thế nào, nhưng hắn hiểu một điều, lửa không còn gì có thể đốt tự nhiên sẽ tắt. Thế là Phương Chính một tay cầm rìu xông về hướng biển lửa. Trên đường đi hắn thấy rất nhiều lính cứu hỏa đang cùng nhau đốn cây, còn có nhiều thôn dân đang hỗ trợ, nhưng đốn củi nói thì đơn giản nhưng mà thật sự ra tay thì tuyệt đối không phải là việc có thể dễ dàng giải quyết. Vả lại cây lớn quá nhiều, phạm vi lại quá rộng, người mặc dù có nhiều nhưng làm sao cũng không thể nhiều hơn cây, nhanh hơn lửa được. Bọn họ chỉ có thể cố hết sức có thể kéo dài khoảng cách và phạm vi của ngọn lửa, nắm chắc thời gian đốn cây tạo ra vành đai an toàn.
Phương Chính không tiện hành động chung với mọi người, hắn chỉ đành tìm một nơi không người, giơ rìu lên chặt xuống, một cái cây to như bắp đùi bị chặt hơn nửa, lại chém một cái cây to đổ xuống. Sau đó Phương Chính khiêng lên ném cật lực thật xa, tiếp tục chặt cây tiếp theo.
Cho dù là với quái lực như thế của Phương Chính nhưng cũng dần dần có vẻ không mạnh mẽ ở trong trận chiến cứu hỏa này. Con người đối mặt với thiên nhiên lại cứ nhỏ bé bất lực như vậy. Phương Chính không nhớ rõ máy bay trực thăng bay qua bao nhiêu lần, cũng không nhớ mình chặt bao nhiêu cây, chạy về bổ sung nước bao nhiêu lần. Hắn chỉ biết việc này thật không phải là việc của người làm. Cho dù là hắn cũng sắp không chịu được.
Lúc mà Phương Chính đang nghĩ có nên nghỉ ngơi một lát hay không lại nhìn thấy vài cụ già kéo một cái cây không to lắm từ nơi xa đi qua. Mấy cụ này cũng là thôn dân ở gần đây, Phương Chính có ấn tượng nếu như hắn nhớ không lầm thì khi hắn tới, mấy cụ già này đang giúp đỡ, Phương Chính cũng đã mệt như vậy, mấy cụ vẫn kiên trì như cũ. Tuy là chân của bọn họ đang run nhưng không ai nói nghỉ ngơi một lát. Thấy vậy Phương Chính cắn răng làm tiếp.
Điều này cũng không phải sức của Phương Chính còn không bằng người già, mà cái gọi là năng lực càng lớn thì bỏ ra càng nhiều, Phương Chính vẫn luôn dùng toàn lực làm việc, đi đi về về mấy nơi, lại đẩy xe lửa, đốn cây to, đổi lại bất kỳ ai cũng chịu không xiết.
Đám cháy này cháy cả một đêm, bầu trời đều bị đốt cho đỏ rực, nhưng sau khi trời sáng lửa lại không có chút nào giảm bớt, trái lại theo gió lớn đổi hướng thì lửa cháy càng hung hơn. Mọi người gấp gáp làm xong vòng cách ly đầu tiên cũng không thể cản lại bước chân của đại hỏa, bất đắc dĩ chỉ có thể tiếp tục lui lại, mở rộng vòng cách ly thứ hai, mong rằng có thể cản được đám cháy.
Nhưng mà diện tích lửa rừng quá rộng lớn, người mặc dù không ít nhưng ở trong ngọn núi này thì vẫn không nhiều..