Chương 1222: Xe Lửa Trong Núi Sâu
Cho nên họ muốn cứu người cũng chỉ có thể cắn răng bay lên cao, rời đi thật nhanh đổi thêm băng khô hoặc nước, sau đó lại trở lại...
Phương Chính biết đây là một cơ hội vì thế hô to lên:
- Cứu viện tới rồi, tất cả mọi người đều đi theo tôi!
Mọi người vốn đang tuyệt vọng thấy vậy nhao nhao bật dậy chạy tới lối vào khe núi. Phương Chính thấy đám người chậm chạp liền chạy qua, lấy một chiếc xe ngựa to của nhà nào đó đẩy ra hét lớn:
- Đưa người già và trẻ nhỏ hành động bất tiện lên xe đi.
Lưu gia thôn cũng không lớn lắm, tổng cộng hơn 50 hộ gia đình, trừ những người rời đi, người già chỉ hai ba mười người, người không đi được cũng có ba năm người, thêm một vài đứa bé thì một chiếc xe ngựa cũng đủ chen chúc. Ngụy Hiểu Lâm là người đầu tiên chạy qua muốn phụ đẩy xe.
- Em đến giúp anh!
Ngụy Thắng Lợi cũng nói:
- Tôi cũng giúp!
Phương Chính cười cười:
- Được rồi, cùng nhau đẩy!
Thực ra thì căn bản không cần Ngụy Thắng Lợi, thậm chí nếu như không có bọn họ Phương Chính có thể đẩy chiếc xe ngựa này đi như xe hơi luôn. Nhưng mà Phương Chính càng biết rõ nếu như hắn chạy đi những ông bà lão này không có người tin tưởng sợ không chạy ra được khỏi khe núi.
Lửa bốn phía càng ngày càng lớn, không khí càng ngày càng loãng, tinh thần của những cụ già này đã không đủ nữa, bọn họ cần hi vọng, cần một người có thể dẫn dắt họ. Cho nên Phương Chính đẩy xe về phía trước lại cũng không chạy xa. Nơi xa xa Phương Chính cũng đã thấy bóng người, đó là những thân ảnh lao vào trong lửa, nhìn bọn họ mà Phương Chính gần như bật khóc.
Phương Chính vẫn luôn biết, nghề lính cứu hỏa rất nguy hiểm vất vả, bọn họ là những con người đáng kính, nhưng mà Phương Chính chưa bao giờ nhìn bọn họ như nhìn thần linh giống như hôm nay. Bọn họ quả thực là thần thánh, những vị thần hộ vệ. Mặc kệ có bao nhiêu hiểm nguy, có bao nhiêu nơi không thể đi, chỉ cần có người cần cứu bọn họ chắc chắn sẽ có mặt. Phương Chính cảm khái vô ngần.
"Đây mới là phép thần thật sự, người dũng cảm gan dạ, tình yêu thương không biên giới."
Thế nhưng đợi khi đội cứu hỏa xông qua, gió lớn lại lần nữa khiến ngọn lửa bùng lên, nơi ban đầu được băng khô dập tắt bắt đầu cháy trở lại, đồng thời còn bùng lên rất nhanh, vòng lửa lại hình thành nhốt mọi người lại. Có người hỏi:
- Đội trưởng, không có đường lui làm sao bây giờ?
Đội trưởng nói:
- Đưa áo cứu hỏa cho bà con đi, vào nhà tìm đồ có thể chống cháy kéo dài thời gian. Máy bay trực thăng bổ sung băng khô xong sẽ trở lại mở đường cho chúng ta, chúng ta cần phải kéo dài thời gian.
Mọi người nghe xong lập tức cởi đồ. Mà nhóm người già thấy thế từng người kéo mấy chàng trai kêu lên:
- Không cần không cần! Sắp nhỏ, mấy đứa mặc đi, cơ hội sống của mấy đứa càng lớn hơn. Bọn lão đều đã lớn tuổi thế này, sống không được mấy ngày nữa.
Ông cụ đau lòng kêu lên:
- Đúng đó, chàng trai, cháu cũng tầm cỡ cháu nội của ông, cháu phải sống cho thật tốt mới được.
Có bà lão la lên:
- Con à, đừng cho bà, con mà đưa cho bà bà xông vào biển lửa chết cho coi!
Đội trưởng nói:
- Ông bà à, mọi người nghe con nói. Chúng con là lính làm nhiệm vụ phòng cháy chữa cháy, nhiệm vụ của bọn con chính là đưa mọi người an toàn ra khỏi đây.
Một ông cụ tức giận hét rầm lên:
- Nói bậy! Mấy đứa là lính cứu hỏa thì cũng là con cháu của bọn ta! Nào có đạo lý để cho con cháu gặp nguy hiểm?
Một bà nói:
- Đúng vậy, cháu nội của bà cũng suýt soát tuổi con. Nếu là nó ở bên ngoài cũng đối xử như vậy với người khác, bà cảm động thì cảm động đấy, nhưng nếu thật có chuyện bất trắc xảy ra, con bảo người lớn trong nhà phải sống thế nào? Bọn ta tuổi đã lớn, chết thì chết thôi. Mấy đứa còn trẻ như vậy, vì chính mình và người thân cũng phải sống sót.
Đội trưởng khuyên nhủ:
- Ông bà ơi, không giống nhau đâu. Bọn con được huấn luyện, biết phải làm sao bảo vệ bản thân trong lửa, Huống chi bọn con chạy nhanh, chỉ cần phối hợp ăn khớp sẽ không sao đâu ạ.
Mấy người khác cũng rối rít khuyên, có người khoe cơ bắp, người thì nói mình chạy rất nhanh, cuối cùng ngay cả lừa gạt cũng mang ra dùng mới rốt cuộc làm những ông bà cụ này mặc áo cứu hỏa. Thấy cảnh này Ngụy Hiểu Lâm nhỏ giọng nói:
- Không ngờ gạt người cũng có thể khiến con cảm động đến phát khóc...
Ngụy Thắng Lợi nói:
- Ủa? Trình đội trưởng đâu?
Ngụy Hiểu Lâm nói:
- Mới nãy thấy anh ấy cởi đồ nhét qua đây sau đó không thấy đâu nữa.
Ngụy Thắng Lợi đang buồn bực liền thấy Phương Chính từ xa chạy tới, lần này lấy mấy chiếc xe ngựa qua, nối càng xe ngựa lại với nhau trông giống một đoàn xe lửa mini.
Ngụy Thắng Lợi hỏi:
- Trình đội trưởng, anh muốn làm xe lửa à?
Vũ đội trưởng cũng tò mò qua xem. Phương Chính lắc đầu:
- Người già tuổi cao, trẻ em cũng không chạy nhanh nổi. Tình hình vừa nãy mọi người cũng thấy, tuy rằng trực thăng có thể tạm thời áp thế lửa, nhưng chớp mắt một cái lửa đã bùng lên. Chúng ta nhất thiết phải nắm chắc thời gian, nhanh hết sức có thể xông qua, nếu không thì nguy hiểm lắm.
Nói tới đây Phương Chính nhìn thoáng qua, bởi vì oxy cháy hết, bụi trong không trung, CO2 vân vân đã bắt đầu khiến sức khỏe các cụ suy yếu, trong lòng hắn cũng sốt ruột cả lên.
Lần này Phương Chính thật sự hối hận không dẫn Hồng Hài Nhi theo, càng hối hận hơn là lúc đi vì quá lo Nhất Chỉ Tự sẽ gặp nguy hiểm gì nên đều mở thần thông cho bọn Hồng Hài Nhi. Nếu không như ngày trước, hắn chỉ cần mở thần thông cho bọn nó, bọn nó nhất định sẽ hiểu là Phương Chính đang gọi tới. Còn hiện tại thì Phương Chính cũng thử đóng thần thông của Hồng Hài Nhi, lại mở ra, đáng tiếc lâu như vậy cũng không thấy bọn Hồng Hài Nhi qua, hiển nhiên tên đồ đệ đần này không hiểu ý của hắn.
Cùng lúc này trên Nhất Chỉ Tự. Hồng Hài Nhi ngáp dài lầm bầm:
- Sư phụ bị gì ấy nhỉ? Không có chuyện gì lại phong ấn thần thông của mình, rồi lại mở... Bỏ đi, đi ngủ thôi, trời đẹp thế này mà... Oáp...
Bên đây thì khi Vũ đội trưởng nghe Phương Chính nói liền cau mày:
- Thế nhưng mà nhiều xe ngựa nối lại với nhau như vậy đã rất nặng. Nhiều người đi lên nữa, chúng ta cũng không có xe gì, sợ là không đẩy được.
Phương Chính nói:
- Yên tâm, tôi đẩy cho.
Vì để mọi người có lòng tin, Phương Chính đẩy xe lửa nhỏ đi tỉnh bơ. Một đám lính cứu hỏa trợn muốn rơi cả mắt ra ngoài, này còn là người à?
Phương Chính cũng là bất đắc dĩ thôi, hắn cũng muốn biểu hiện bình thường chút, thế nhưng tình hình hiện giờ không bình thường nổi! Khi mọi người lo lắng chờ đợi thì trực thăng đã đến. Phương Chính vội nói:
- Mọi người lên xe đi!
Thời gian cấp bách không ai có thời gian nghiên cứu vì sao Phương Chính lại có sức mạnh như vậy, nhóm lính cứu hỏa đỡ người già lên xe, sau đó lấy chăn nhúng nước, rải đất lên lại phủ thêm một lớp chăn đổ nước lên, chăn ẩm thật dày phủ lên người như một tầng phòng cháy. Phương Chính bảo bọn họ lên xe luôn, ai nấy sững sờ. Phương Chính nói:
- Muốn sống thì lên nhanh, thời gian không đợi người! Lửa lại bùng lên rồi!
Vũ đội trưởng muốn nói:
- Anh...
Thì thấy Phương Chính đã đẩy xe chạy đi, bọn họ vội đuổi theo, kết quả phát hiện xe càng lúc càng nhanh, bọn họ muốn giúp đẩy xe cũng không được, bởi vì tốc độ còn nhanh hơn bọn họ chạy. Thế là ai cũng nhảy lên xe, sau đó chỉ thấy xe chạy vèo vèo, xe ngựa mà lại có cảm giác nhanh như tàu lửa vậy.