Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1221

Chương 1221: Vòi Rồng Lửa

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1221: Vòi Rồng Lửa

Thậm chí còn có người bị liệt nằm trên giường không nhúc nhích được, những cụ già tự mình đi đường còn khó khăn mà giờ lại cố gắng đỡ người bị liệt kia. Cụ già bị liệt thì không ngừng gào lên:

- Lão Tam, Lão Ngũ mặc kệ tôi đi, mấy người chạy nhanh đi! Mau chạy đi!

Ấy thế nhưng mấy người lại không hề muốn bỏ lại, cúi đầu mặc cho cụ già đánh lên đầu mình, vẫn đỡ cụ lên đặt trên xe lăn sau đó đẩy chạy ra ngoài. Nhà nhà đều đang chạy, nhưng mà người già thì chẳng thể chạy nhanh được bao nhiêu. Đúng vào lúc này một bóng người xông vào thôn. Phương Chính vừa thấy tình hình cũng thở phào nhẹ nhõm, các cụ đã sớm chạy, dù gì cũng tốt hơn so với tình hình hắn đã nghĩ. Ngụy Thắng Lợi đầu tiên chạy qua giúp đẩy cụ già.

- Tôi đi hỗ trợ.

Phương Chính gật đầu:

- Hai người đều đi hỗ trợ đi, tôi đi xem xét trong thôn một lát xem còn có thôn dân nào chưa chạy ra không.

- Được.

Hai bên phân công hành động, tốc độ Phương Chính cực nhanh xông vào từng nhà đi một vòng, lại đến nhà tiếp theo. Nhưng mà tốc độ đám cháy cũng không chậm, mắt đã thấy lửa bốc trên tán cây lao nhanh tới sắp đốt đến thôn. Mà những người kia lại vẫn chưa chạy được bao xa, lửa lớn trừ trên trời ập xuống như Địa Ngục giáng lâm, mọi người đều tuyệt vọng nhìn bầu trời. Mọi người nhìn thấy khi gió lớn thổi vào khe núi hóa thành vòi rồng lửa, lửa nhanh chóng bao vây thôn, mọi người đều bị vây ở giữa không có đường nào chạy được. Ngụy Thắng Lợi ôm Ngụy Hiểu Lâm nói nhỏ:

- Xin lỗi con gái, lần này là ba hại con.

Ngụy Hiểu Lâm tựa trong ngựa Ngụy Thắng Lợi nói:

- Ba, đến hôm nay con mới hiểu vì sao ba thà ở đây chịu khổ cũng không muốn về thành phố hưởng thụ sinh sống. Ở đây cần có ba...

- Cả đời này ba nợ mẹ con các con quá nhiều, xin lỗi con. Đợi khi ba đi không nổi nữa thì sẽ trở về với hai người được không?

- Dạ...

Phương Chính thấy cảnh này cũng đờ đẫn, cái tràng cảnh đám cháy thành hình xoắn ốc thiêu đốt quanh khe núi này giống như hiệu ứng đặc biệt trong màn ảnh rộng. Nhưng mà hiện giờ hiệu ứng này không những không hoành tráng mà còn khiến người ta tuyệt vọng cùng cực. Cảm nhận được sự tuyệt vọng của các thôn dân, Phương Chính thở dài, tới giờ điều duy nhất hắn có thể làm đó là khiến những người này ngủ say thôi.

...

Ngay khi Phương Chính dẫn Ngụy Thắng Lợi rời khỏi trung tâm chỉ huy. Lâm chỉ huy nhìn tình thế trước mắt cũng sắp sụp đổ, gió núi trên dãu núi này vô cùng kỳ quái, giống như có người đang khống chế, lúc thì thổi bên này, lát thì thổi bên kia, thổi cho lửa lan khắp nơi.

Lâm chỉ huy hét lên với bộ đàm:

- Mẹ nó vẫn không đủ nhân thủ! Tôi cần nhiều người hơn nữa, tôi cần máy bay trực thăng!

- Đội máy bay trực thăng đã cất cánh, xin kiên nhẫn chờ đợi.

- Không cần đến chỗ tôi, đến Lưu gia thôn, dập lửa!

- Đội trực thăng đã rõ, điều chỉnh hướng đi chuyển qua Lưu gia thôn.

Lâm chỉ huy nghe tới đây trong lòng thở phào, chẳng qua tình hình này vẫn khiến hắn bể đầu sức trán, thế lửa quá lớn. Trên thực tế, chỉ huy hiện trường cũng không chỉ có hắn, đại đội tới đây rất nhiều, vẫn chưa hoàn toàn thống nhất hình thức chỉ huy, hầu như tất cả mọi người chạy tới hiện trường liền lập tức xông vào đám cháy. Đúng lúc mà mấy chỉ huy gào to cần người. Một trận tiếng động cơ xe máy kéo vang lên thu hút sự chú ý của mọi người, chỉ thấy từng nhóm thôn dân lái máy kéo, xe vanm các loại xe nông thôn, nhưng mà khiến các chỉ huy phải ửng hồng mắt là những người này không có bao nhiêu thanh niên, đều là người già năm sáu chục tuổi! Những người này không phải mặc áo lông mà mặc áo bông trước kia, những gương mặt tang thương đầy nếp nhăn, thậm chí có thể làm ông bà bọn họ. Vậy mà từng người chân không chùn bước chạy ào qua hỏi:

- Ở đâu cần chúng tôi giúp hả?

Lâm chỉ huy nói:

- Bác à, chúng cháu... Đủ người rồi ạ.

Một ông bác tính tình nóng nảy kêu lên.

- Đủ cái quần! Đừng tưởng người lớn tuổi chúng tôi vô dụng, núi này chúng tôi quen thuộc hơn mấy cậu nhiều! Cậu nếu như không xếp việc cho chúng tôi, chúng tôi tự mình lên núi dập lửa!

Lâm chỉ huy thấy thế cũng căng cả da đầu, hành động của những lão nhân gia này khiến hắn cảm động, nhưng mà trên núi quá nguy hiểm. Một khi lửa bị gió thổi đổi hướng thì cần sức bền cao để chạy, nếu như thể lực không đủ thì sẽ cuốn vào đám cháy, hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Càng đừng nói tới sự nguy hiểm khi mất nước nghiêm trọng và trúng nắng. Lúc này một người đàn ông giống như là cán bộ chạy tới:

- Đồng chí ơi, để bọn tôi hỗ trợ đi.

Lâm chỉ huy cười khổ:

- Mấy người có bao nhiêu thanh niên?

Đối phương bất đắc dĩ:

- Thanh niên đều đến phía Nam đi làm cả, có thể vận động đều ở đây. Thanh niên không nhiều...

Lâm chỉ huy nói:

- Như vậy đi, hậu cần chúng tôi cũng cần số lượng lớn người. Anh bảo những người lớn tuổi giúp đưa nước, làm cơm. Người trẻ tuổi chúng tôi sắp xếp bọn họ vào đội ngũ cùng hành động.

Đối phương gật gật đầu kéo một đám cụ ông cụ bà còn đang không quá đồng ý đi.

Lúc này ở bên ngoài khe núi chỗ Lưu gia thôn. Một lính cứu hỏa sốt ruột hỏi:

- Đội trưởng làm sao bây giờ? Lửa cháy vào trong rồi.

Vũ đội trưởng sắc mặt nghiêm trọng:

- Các anh em, tình hình hiện tại anh em cũng đã thấy, trước mắt là biển lửa, xông qua chính là Lưu gia thôn. Trong thôn có người nhà trẻ em. Mà thanh niên Lưu gia thôn lại đang ở nơi khác cứu hỏa, bọn họ không về kịp cứu người nhà của mình. Tôi hỏi thử mọi người, lúc này chúng ta phải làm sao đây?

Mọi người đều hét:

- Xông lên!

Vũ đội trưởng hỏi:

- Lần này đi vào, cửu tử nhất sinh, ai không sợ chết giơ tay lên!

Tất cả mọi người đều giơ cao tay, Vũ đội trưởng thấy thấy liền rơm rớm nước mắt tại chỗ. Mọi người tuy là chiến sĩ, nhưng khuôn mặt ngây ngô đều nói cho hắn biết những người này đều là một đám trẻ! Những đứa trẻ đang ở độ tuổi tốt đẹp nhất trong cuộc đời, thế nhưng hắn lại muốn dẫn bọn họ xông vào đám cháy. Hắn đang đau lòng, nhưng nhìn nhìn quân phục trên người, hắn vẫn nhịn đau buồn, ngẩng mặt nhìn trời.

Đúng lúc này có tiếng động cơ vù vù vang lên, có chiếc trực thăng bay qua, từng thùng băng khô được thả xuống từ trên không xuống áp chế bớt đường lửa, nhiệt độ cũng giảm xuống. Vũ đội trưởng phất tay:

- Xông lên! Xông đi vào mang bọn họ ra!

- Xông vào mang người ra!

Một đám lính cứu hỏa thét lên mở trang bị phòng hỏa đi theo đội trưởng xông vào đám cháy. Từng tiếng hô to khí phách vang vọng quanh quẩn trong thung lũng truyền vào Lưu gia thôn. Phương Chính đang định thi triển thần thông chợt nghe từng tiếng hô vang bèn quay phắt đầu lại đúng lúc thấy trực thăng đang rải băng khô, sau đó nhanh chóng bay đi xa.

Loại cháy như thế này máy bay trực thăng căn bản không dám hạ xuống, cánh quạt máy bay trực thăng mang theo luồn khí xoáy sẽ cuốn lửa lên trời tạo nên vòi rồng lửa càng gây thêm nguy hiểm lớn hơn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay