Chương 1220: Kinh Biế
Phương Chính trong lòng run lên, gặp người quen rồi. Nhưng mà người quen cũng tốt, Phương Chính vội hỏi:
- Có điện thoại không cho tôi mượn gọi điện thoại.
Mấy chiến sĩ liền ngu người, đội trưởng nhà mình sao vừa gặp mặt lại mượn điện thoại? Chẳng lẽ hắn đã quên khi ra ngoài làm nhiệm vụ có quy định không được phép mang điện thoại theo sao? Nhiệt độ cao như vậy mang điện thoại theo vào đám cháy rất dễ cháy nổ. Phương Chính thấy mấy người kia ngơ ngác lắc đầu cũng mặc kệ bọn họ, sải chân chạy xuống núi. Mấy chiến sĩ hoàn toàn bị Phương Chính làm cho hồ đồ, nhưng vẫn chạy theo cùng xuống núi.
Xuống tới núi Phương Chính nhìn thấy một đám người lộn xộn, nhiều xe chữa cháy đang dừng bên dưới chân núi, cũng không biết có bao nhiêu lính cứu hỏa từ trên xe nhảy xuống rồi xông lên núi. Có cảnh sát, cảnh sát vũ trang, có thôn dân, có người đang dùng loa hô hào chỉ huy dập lửa, có người đang phát trang bị cứu hỏa. Trên thực tế trang bị này rất hạn chế, chỉ là một bộ đồ và nón màu sáng, còn lại là một cái rìu. Những người kia cũng không chê bai mà cầm lấy trang bị là đi, tựa như trước mặt không phải là đám cháy mà là kho tàng. Cũng có trẻ con đi phía sau khóc không cho cha mẹ đi, nhưng cha mẹ vẫn cứ đi...
Hiện trường hơi loạn nhưng hỗn loạn lại nhìn đến làm người ta xót xa. Phương Chính hít sâu một hơi, đi tìm người thoạt nhìn giống nhân viên chỉ huy hỏi:
- Có điện thoại không? Tôi mượn một chút...
- Cột tín hiệu bị cháy rồi, ở đây không có tín hiệu, lấy điện thoại có làm gì được đâu?
Người nọ kêu lên. Đúng lúc này có người chạy tới hét to:
- Lâm chỉ huy không xong rồi, nhận được tin thôn Lưu gia ở trong một khe núi chữ U, dựa theo thế lửa hiện giờ nếu như không khống chế được thì đám cháy lúc nào cũng có thế sẽ lan tới. Hiện tại người thôn Lưu gia đều đang ở nơi khác hỗ trợ cứu hỏa, trong thôn chỉ còn lại người gia trẻ nhỏ, nếu như không ai đi thông báo hỗ trợ di dời sợ sẽ xảy ra chuyện!
Lâm chỉ huy xoắn xuýt:
- Cái gì? Trong khe núi còn có người? Trận cháy này một khi lan vào khe núi, gió núi sẽ hóa thành hình xoắn ốc thì nó chính là vòi rồng lửa đó! Không được, lập tức phái người đi thông báo cho người trong thôn sơ tán ngay!
Người kia đáp:
- Rõ, căn cứ theo sự phân tích của chúng tôi, gió bây giờ đang thổi trở lại, bọn họ còn chưa gặp nguy hiểm nào quá lớn. Một khi trời sáng gió đổi hướng thì hỏng bét! Hơn nữa vẫn chưa tính tới chuyện gió sẽ đổi hướng bất cứ lúc nào hay không.
Lâm chỉ huy nhảy dựng nói:
- Vậy không được, nhanh cử người đi thông báo cho bọn họ, lập tức di tản!
- Ai đi?
Phương Chính lập tức nói:
- Tôi đi!
Lâm chỉ huy hỏi:
- Anh biết ở đâu không?
Phương Chính lặng thinh, hắn không biết đường thật.
- Tôi biết!
Lúc này trong đám người có tiếng hô lớn vang lên, Phương Chính nhìn qua, người hét lên chính là Ngụy Thắng Lợi. Ngụy Thắng Lợi được lão Hắc cõng trở ra, chuyện này đã sớm tạo nên làn sóng xôn xao trong đám người. Lão Hắc thả Ngụy Thắng Lợi xuống xong là chạy đi, cơ mà ánh mắt mọi người nhìn Ngụy Thắng Lợi vẫn rất vi diệu.
Ngụy Thắng Lợi nói:
- Tôi là kiểm lâm Ngụy Thắng Lợi, đối với khu núi rừng gần đây đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Tôi biết khe núi các anh nói ở đâu.
Lâm chỉ huy nói:
- Được, anh đi với Trình Hoa. Đi nhanh về nhanh, đợi người tiếp viện tới, chúng tôi đi xử lý chuyện bên đó.
Phương Chính lúc này mới biết người mà mình biến thân thành tên là Trình Hoa. Gật đầu một cái, Ngụy Thắng Lợi chỉ một hướng nói:
- Trình đội trưởng, đi bên này, có một con đường nhỏ, có thể vòng qua đám cháy nhanh chóng đi đến đối diện.
Phương Chính gật đầu muốn chạy đi, lúc này một giọng nữ vang lên:
- Ba, con đi theo ba.
Ngụy Thắng Lợi quát lớn:
- Con đi làm gì? Đợi ở đây đi!
Ngụy Hiểu Lâm nói:
- Không được, để ba đi con không yên tâm, ba không dẫn con theo con cũng tự mình đi theo đấy. Ba xem mà làm!
Phương Chính sốt ruột, không có thời gian nhìn cha con nhà này cù cưa, dù sao có hắn ở đây chắc chắn sẽ không có nguy hiểm, bét lắm thì chụp Hộ Thể Liên Hoa lên cho cả đám ngủ hết là xong. Thế là Phương Chính nói:
- Vậy cùng đi thôi, tranh thủ thời gian quan trọng hơn.
Ngụy Thắng Lợi thấy vậy cũng hết cách đành phải đồng ý. Ba người cùng lên đường, Phương Chính bước đi như bay, Ngụy Thắng Lợi mặc dù hàng năm đều đi núi nhưng trước đó thể lực đã tiêu hao quá nhiều, tốc độ đã sắp không nhanh nổi nữa. Còn Ngụy Hiểu Lâm hô hào hùng hồn nhưng mà lúc chạy thì cũng không khác với đi bộ là bao. Lúc này một cơn gió thổi qua, Phương Chính không có phản ứng gì, nhưng mà Ngụy Thắng Lợi thản thốt:
- Không tốt rồi, sắp xảy ra chuyện!
Phương Chính hỏi:
- Làm sao vậy?
- Gió nhẹ, gió lớn chuyển thành gió nhẹ, gió sắp đổi hướng rồi!
Phương Chính nghe xong lập tức cuống lên, khiêng Ngụy Thắng Lợi lên nói:
- Anh chỉ hướng, tôi chạy! Anh chạy chậm quá!
- Phía tây, chạy về phía tây!
Ngụy Hiểu Lâm nói:
- Còn con thì sao?
Phương Chính không có thời gian lằn nhằn với cô nàng, tiện thể khiêng lên luôn, sau đó vọt đi như bay, tốc độ chạy nhanh như vậy khiến Ngụy Thắng Lợi và Ngụy Hiểu Lâm trợn tròn mắt mà nhìn. Ngụy Thắng Lợi không nhịn được nói:
- Trình đội trưởng, chẳng trách anh có thể đưa tôi ra, còn có thể tự chạy ra, thể lực của anh thật đáng sợ mà.
Phương Chính cười khan không nói gì, hắn cũng chẳng biết nói sao. Lòng dạ của hắn bây giờ đều đặt trên người thôn dân ở núi đối diện, cái gì cũng không quan tâm chỉ biết cắm đầu chạy! Người khác càng chạy càng chậm, hắn thì càng chạy càng nhanh, mà sức mạnh bùng nổ, hắn như viên đạn phóng vèo trong núi. Ngụy Hiểu Lâm mới đầu còn hét rần cả trời, về sau quen mùi còn một tay kéo má nói:
- Anh là châu chấu thành tinh hả?
Làm Ngụy Thắng Lợi trực tiếp cốc đầu cô nàng một cái.
Lúc này ở Lưu gia thôn, khói đen của đám cháy rừng bốc lên khiến cho nhóm người cao tuổi trong thôn cũng không bình tĩnh nổi, chó trong thôn đang sủa ầm ĩ, gà nhảy loạn. Mấy cụ già khum tay nhìn đám cháy nơi xa, ở đây bọn họ có thể nhìn thấy khói đen bị thổi ra xa, có thể thấy ngọn lửa bập bùng trên cao. Một bé trai hỏi:
- Ông ơi, lửa thật đáng sợ, ông nói mọi người có thể dập tắt được không ạ?
Ông cụ lắc đầu nói:
- Ông không biết nữa... Con người sao, luôn nói mình giỏi giang. Nhưng khi đối mặt với mẹ thiên nhiên thì quá nhỏ bé.
Ông cụ nói xong dẫn đứa bé đi kiểm tra gà vịt trong nhà, tránh cho bị dọa khiếp không đẻ trứng. Ngay lúc này, trên trời phiêu phiêu bay xuống một chút tro bụi đen, tiếp đó một mảnh lá cây bị đốt một nữa rơi xuống đất. Ông cụ cúi đầu nhìn, trong mắt toát ra vẻ kinh hoảng nói:
- Nguy rồi, hướng gió thay đổi, mau báo mọi người trong thôn đừng mang gì hết, mau chạy đi, rời khỏi đây mau!
Nói xong cụ ông cũng không biết lấy đâu ra sức lực, ôm cháu nội mở cửa lồng gà vịt, sau đó chạy ra ngoài:
- Chạy mau, lửa cháy tới rồi!
Người khác trong thôn cũng nhận ra tình hình phối hợp la hét, thế nhưng trong thôn tuy là không lớn nhưng người già lại không ít. Nam nữ trưởng thành đều đi vào núi hỗ trợ dập lửa, bây giờ người trưởng thành trẻ tuổi nhất trong thôn có thể đứng ra cũng đã hơn sáu mươi tuổi.