Chương 1219: Đại Sư Đến Rồi
Lúc này Ngụy Thắng Lợi vội đỡ lấy Ngụy Hiểu Lâm chạy ra ngoài. Lính cứu hỏa bên kia đi qua hỗ trợ đỡ Ngụy Hiểu Lâm, chạy đi như bay, Ngụy Thắng Lợi theo sát phía sau. Cả đám người đang chạy, Ngụy Thắng Lợi chợt nghe một tiếng gầm, quay đầu lại nhìn, nơi hỏa hoạn lan tới, một cây đại thụ ngã xuống chặn ngay cửa hang, một con gấu đen to lớn đang kêu lớn.
- Lão Hắc?
Ngụy Thắng Lợi hét lớn chạy qua giúp, nhưng mà tiếng hét này của ông bị tiếng gió ù ù và tiếng lửa át đi. Lính cứu hỏa thấy lửa đuổi tới, dẫn một người kiểm lâm khác đều đang chạy, nhất thời không chú ý tới hướng đi của Ngụy Thắng Lợi, đợi bọn họ quay đầu lại nhìn đã không thấy người đâu nữa. Đội trưởng hỏi:
- Ngụy Thắng Lợi đâu?
- Vừa rồi còn ở phía sau mà, chớp mắt liền không thấy đâu.
- Chắc chắn có chuyện rồi, các cậu đi trước, tôi đi xem thử.
Đội trưởng hét lên chạy trở về, những người khác muốn chạy theo lại bị đội trưởng cưỡng chế thi hành mệnh lệnh rời đi. Ngụy Thắng Lợi chạy tới cửa hang, lão Hắc đang cố sức đẩy cái cây, nhưng mà cây quá nặng không đẩy đi được.
- Lão Hắc, mày đợi một lát, tao tới giúp mày!
Ngụy Thắng Lợi biết, cái cây này nặng quá, một người không thể nào đẩy được. Còn cửa hang là đất đông cứng như sắt thép, càng không thể làm gì. Ngụy Thắng Lợi nhìn cả buổi cũng không biết nên làm thế nào. Lão Hắc ở bên trong thì kêu gào, tiếng kêu cực kỳ sốt ruột. Lúc này đội trưởng tìm thấy Ngụy Thắng Lợi.
- Ngụy Thắng Lợi, đi mau lên, lửa cháy tới rồi!
- Lão Hắc bị kẹt rồi, tôi phải cứu nó.
Đội trưởng nhìn thấy trong hang còn có một con gấu đen, lại nhìn khoảng cách lửa cháy, cắn răng:
- Tôi giúp anh, chúng ta hợp lực chặt cây một lỗ trên cây, nó có thể đi ra.
Ngụy Thắng Lợi nghe vậy mắt sáng lên:
- Được, cùng làm!
Hai người vung rìu bắt đầu chặt điên cuồng, rất nhanh đã đục được một lỗ. Gấu đen chui ra cảm kích cụng Ngụy Thắng Lợi. Lúc này một trận nóng bức ập tới, Ngụy Thắng Lợi ngẩng mặt nhìn chỉ thấy tán cây trên đầu đã bị biển lửa bao trùm, lửa đã cháy tới nơi! Ngụy Thắng Lợi kêu lên:
- Chạy mau!
Ông và đội trưởng cùng với gấu đen sải bước chạy, nhưng mà lúc này con người có thể chạy lại lửa sao? Đỉnh đầu bị lửa che phủ, cành cây cháy không ngừng rơi xuống, dưới nhiệt độ cao hai người nhanh chóng mất nước. Bình nước của Ngụy Thắng Lợi đã đưa cho Ngụy Hiểu Lâm, đội trưởng muốn đưa bình nước cho Ngụy Thắng Lợi, Ngụy Thắng Lợi lại sống chết không chịu. Cuối cùng hai người chia ra nhưng vẫn không đủ.
Bước chân của cả hai dần chậm lại, đội trưởng thấy Ngụy Thắng Lợi dáng vẻ mơ màng, từ trong lòng lấy ra một bình nước nhỏ, rót cho Ngụy Thắng Lợi một hơi. Sau đó đỡ Ngụy Thắng Lợi đặt lên lưng gấu, gấu nhìn đội trưởng, đội trưởng phất tay nói:
- Chạy nhanh lên! Hắn có thể sống hay không thì phải xem mày đó! Chạy đi!
Gấu đen như nghe hiểu được, xoay người chạy đi. Không có con người liên lụy, gấy đen dùng toàn lực phóng đi tốc độ nhanh hơn người rất nhiều. Đội trưởng chạy theo một lát, chân mềm nhũn ngã trên đất, nhìn lửa cháy ngập trời thầm nghĩ.
"Tiêu rồi, hỏa hoạn không khống chế nổi rồi, tất cả xong rồi. Thật không cam lòng, không muốn chết."
Đúng lúc này bên cạnh chợt vang lên tiếng bước chân.
- Ai?
Đội trưởng cố gắng mở mắt nhìn, lại chỉ thấy áo trắng bay bay trong gió, cái gì cũng không nhìn rõ, sau đó ngất xỉu.
- A Di Đà Phật, lửa thật lớn.
Người tới chính là Phương Chính vừa bước ra từ Vô Tướng Môn, Phương Chính cũng không ngờ, vừa đi ra chính là hỏa hoạn khắp trời. Cảnh tượng này hắn chưa từng gặp. Sau đó thấy đội trưởng nằm trên đất, Phương Chính dò hơi thở, khẽ nhíu mày:
- Mất nước, trúng nắng.
Nhưng mà trên người Phương Chính cũng không có vật gì chứa nước, rơi vào đường cùng Phương Chính đành khiêng đội trưởng lên sau đó chạy đi. Đồng thời không ngừng dùng Phật Dược Linh Khí trong người truyền vào huyệt đạo của đội trưởng bồi bổ thân thể hắn tránh cho chưa ra tới ngoài đã tắt thở. Chạy rồi chạy, Phương Chính liền phát hiện quần áo trên người hắn lại xảy ra thay đổi, cuối cùng biến thành một bộ đồ lính cứu hỏa, hắn vô thức sờ sờ mặt, trên khóe miệng có một nốt ruồi. Phương Chính vội xách đội trưởng trong tay xem xét, quả nhiên trên khóe miệng đối phương có một nốt ruồi.
Phương Chính sợ hết hồn vội vàng kiểm tra hơi thở của đội trưởng, còn hô hấp, chưa chết. Phương Chính thở dài một hơi hỏi hệ thống:
- Hệ thống, chẳng lẽ ta còn có thể nhận nhiệm vụ của người sống?
"Chẳng lẽ ngươi chỉ có thể tiếp nhiệm vụ của người chết?"
Phương Chính im lặng, hình như hệ thống chưa từng nói hắn chỉ có thể nhận nhiệm vụ của người chết. Chỉ cần đối phương không chết thì mọi chuyện dễ nói, tốc độ của Phương Chính cực kỳ nhanh, rất nhanh đã xông ra đám cháy. Đồng thời Phương Chính cũng bạt mạng mở Thần Cảnh Thông trong đầu.
Kết quả trong đầu hiện ra từng cái thần thông, đối với tình hình trước mắt hoàn toàn vô dụng, mắt thấy đã là lần thứ mười rồi, Phương Chính thầm nhủ.
"Nhất Chỉ lão cha phù hộ rút được cái gì hữu dụng đi!"
Sau đó trong đầu Phương Chính hiện lên bốn chữ to: "Hộ Thể Liên Hoa."
"Hộ Thể Liên Hoa: Thần thông sử dụng một lần, sau khi sử dụng có thể che chở một người thủy hỏa bất xâm, đao thương bất nhập. Tác dụng phụ: Không hủy thần thông sẽ hôn mê vĩnh viễn."
Phương Chính mới nhìn câu trước vừa định cười to, có thần thông này cho mỗi người một cái chẳng phải không có thương vong à? Kết quả vừa nhìn tới mặt trái Phương Chính muốn mắng to. Cháy rừng to như vậy, Phương Chính tuy rằng lợi hại nhưng một người làm sao có thể xoay chuyển càn khôn dập được lửa to như này. Huống hồ gì người cả nước đều chú ý tới, hắn chạy qua dùng thần thông giải quyết, như vậy chẳng phải cướp sạch công lao của những chiến sĩ đã suýt chút nữa phải đánh đổi tính mạng để cứu hỏa này ư?
Phương Chính không phải loại người đó, cũng không làm được loại chuyện vì danh tiếng mà lấn át người hùng thật sự. Hơn nữa bây giờ ngoại hình của hắn chính là một chiến sĩ cứu hỏa bình thường, hắn nếu như dùng thần thông, như vậy thế giới này sợ là đều phải hoài nghi nhân sinh. Phương Chính muốn gọi Hồng Hài Nhi qua, kết quả là trong lòng phiền muộn không tập trung đi vội quá không mang theo điện thoại. Thậm chí ngay cả Phật Châu cũng để trên giường, bây giờ biện pháp hắn có thể sử dụng đúng thật là không nhiều. Nhìn lửa cháy không ngừng lan rộng, cả một đường đi tới thấy xác chim chóc, lòng Phương Chính cũng ngày càng nặng nề. Trận lửa lớn này nếu như không thể dập tắt nhanh chóng hậu quả không thể lường được.
"Bỏ đi, công lao này mình bớt lại vậy, mau nghĩ cách liên hệ Tịnh Tâm bọn nó tới đây nhanh dập hỏa mới được."
Phương Chính thầm nhủ và thêm thần thông Hộ Thể Liên Hoa cho đội trưởng, sau đó tìm nơi không người giấu đội trưởng đi. Còn Phương Chính thì tìm phương hướng xách rìu chạy xuống núi. Phương Chính thầm nghĩ.
"Mượn điện thoại gọi về tự viện, chuyện này liền xử lý được."
Phương Chính chạy rồi lại chạy, phía đối diện có mấy người lính cứu hỏa đang chạy về đằng này, Phương Chính cũng không biết là ai, nhưng đối phương hình như biết hắn, vừa thấy mặt đã la lên:
- Đội trưởng, anh trở về rồi!