Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1218

Chương 1218: Kinh Khủng

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1218: Kinh Khủng

Lưu Quảng Tài nhìn ánh mắt hoảng sợ của sóc con, ánh mắt tuyệt vọng của sóc mẹ trong lòng đau nhói, không nhịn được tát mình hai cái sau đó nói với sóc:

- Tao sai rồi, mày yên tâm đi, tao sẽ chăm sóc nó thật tốt. Nếu như tao có thể sống...

Nói xong Lưu Quảng Tài đặt sóc con vào túi, giấu sóc lớn đi, tiếp tục chặt cây. Thế mà Lưu Quảng Tài rất nhanh nhận ra nếu cứ tiếp tục thế này căn bản không ổn, dưới hướng gió tốc độ cháy rừng nhanh hơn hắn nghĩ rất nhiều, nhất là tốc độ lửa lớn trên tán cây bốc cháy nhanh như gió cực kỳ dọa người. Đang lúc Lưu Quảng Tài sắp tuyệt vọng tới nơi thì có tiếng gọi ầm ĩ vang lên:

- Lửa sắp cháy tới rồi, mọi người mau hỗ trợ, chặt những cây bên đường cái kia xuống.

Đồng thời trong đám người hỗn loạn truyền tới một tiếng kêu quen thuộc:

- Quảng Tài?

- Ba ơi?

Lưu Quảng Tài quay đầu chỉ thấy những gương mặt quen thuộc xuất hiện, đó là những thôn dân trong thôn xóm. Cùng lúc đó hắn bất giác thấy được con gái của mình, Lưu Ngọc và vợ Hạ Tuệ. Lưu Quảng Tài chạy qua ôm lấy hai người. Không gặp mặt không biết, gặp rồi Lưu Quảng Tài chợt hiểu rõ ý nghĩa của hai người đối với hắn, hắn có thể không sợ chết nhưng mà hắn sợ mất đi bọn họ. Đây chính là tất cả của hắn.

- Lưu Quảng Tài, cậu cút qua đây cho tôi!

Một tiếng gầm giận dữ vang lên. Lưu Quảng Tài nhìn thấy là bí thư trong thôn vội vàng thành thật chạy qua nói:

- Bí thư, tôi sai rồi.

Chát! Bí thư thôn cho hắn một tát:

- Một mình cậu có thể làm được gì? Cậu biết cứu hỏa à? Trận cháy rừng này cậu có thể cứu à? Lấy mạng mình ra làm trò đùa, không cần gia đình nữa?! Cậu chết rồi cô nhi quả phụ bọn họ phải làm sao đây?

Lưu Quảng Tài vốn cho rằng bí thư sẽ mắng hắn việc phóng hỏa, không ngờ bí thư lại nói như thế. Mắng xong rồi bí thư nói:

- Còn việc phóng hỏa sau khi trở về cậu tự khai báo với chính quyền, bây giờ cút đi cứu hỏa đi.

Lưu Quảng Tài lúc này mới lấy lại tinh thần liên tục đồng ý, cười rồi bỏ chạy. Lưu Ngọc đuổi theo đưa cho Lưu Quảng Tài một cái ấm nước nói:

- Bí thư nói cứu hỏa cần mang theo nước nếu không sẽ chết người ạ. Còn có khăn lông ướt và nón nữa.

Lưu Quảng Tài nhận đồ, thơm má nhỏ của Lưu Ngọc một cái, lúc này lại vô cùng có tinh thần xông đi gia nhập đại quân cứu hỏa. Bí thư cau mày:

- Thôn trưởng, như này không ổn đâu, người vẫn không đủ. Lửa cháy thì lại quá nhanh...

Thôn trưởng nói:

- Tôi đã liên lạc với những thôn xóm gần đây, bọn họ đều đang trên đường tới, còn cần chút thời gian. Ngoài ra đội cứu hỏa cũng đang chạy qua đây, bọn họ không đồng ý cho chúng ta đi dập lửa mà bảo chúng ta giúp quan sát thế lửa cung cấp tình hình mới nhất để tiện cho bọn họ sắp xếp kế hoạch cứu hỏa.

Bí thư nói:

- Bọn họ là người trong nghề, phái vài người dựa theo bọn họ mà làm.

Thôn trưởng hỏi:

- Vậy trước mắt thì sao?

Bí thư nói:

- Bọn họ là chiến sĩ phòng cháy chữa cháy, có nghĩa vụ cứu hỏa. Nhưng mà bọn họ không thể ngăn chúng ta đây những người con của núi sống dựa vào núi cứu cha mẹ mình. Trước đây tôi cũng là lính cứu hỏa, năm đó lửa lớn ở Nội Mông Cổ tôi cũng có tham gia, biết phải làm thế nào. Con đường này chính là một vành đai ngăn cách rất tốt, chỉ cần trước khi lửa lan tới làm hết khả năng mở rộng vành cách ly nhất định có thể hạn chế thế lửa. Thời gian không đợi người, chúng ta không đợi được bọn họ tới, trước tiên cứ làm vậy đi.

Thôn trưởng nói:

- Được!

Cùng lúc này đội cứu hỏa lên núi cũng rất nhanh tiếp cận trận hỏa hoạn, vả lại gặp được cha con hai người Ngụy Thắng Lợi. Đội trưởng hỏi:

- Đại ca, tình hình trước mắt thế nào rồi?

Ngụy Thắng Lợi vẫy tay hô lên:

- Gió lớn quá, thế lửa quá mạnh, mấy anh nhiêu đây người không đủ đâu.

Đội trưởng nói:

- Hai người còn dám tới chúng tôi có cái gì mà không dám? Lửa lớn lan xuống dưới, chúng ta đuổi theo dập lửa nhỏ phía sau, tránh gió đổi hướng cháy ngược lại.

Ngụy Thắng Lợi gật đầu, gọi một người kiểm lâm khác cùng nhau đi. Dập lửa cháy rừng không giống các đám cháy khác, rất chú ý kỹ xảo, nhất là cháy rừng vào mùa đông này. Trang bị của nhân viên cứu hỏa tốt, nhưng cho dù như thế xông đến cũng chỉ cảm thấy một luồng sóng nhiệt từ đối diện ập tới, cơn nóng hừng hực trước ngực như vịt nướng trên bếp. Càng chết hơn chính là phía sau, phía sau là không khí lạnh căm thổi rét lạnh, trước nóng sau lạnh, cái cảm giác băng hỏa lưỡng trọng thiên chỉ có người trải qua mới biết, người ngoài căn bản không cách nào tưởng tượng nỗi.

Ngụy Hiểu Lâm thì lại thấy nóng đổ mồ hôi, mồ hôi vừa đổ nháy mắt bị nóng bốc hơi, miệng đắng lưỡi khô mắt cũng choáng váng. Ngụy Thắng Lợi vừa thấy tình hình không ổn vội vàng lấy ấm nước đưa cho Ngụy Hiểu Lâm nói:

- Hiểu Lâm, uống nước đi! Cứu hỏa tốn rất nhiều thể lực, nước bốc hơi nhanh, cần phải uống nhiều nước nếu không bất cứ lúc nào cũng có thể bị cảm ngất đi.

Ngụy Hiểu Lâm vội vã uống nước, quả nhiên uống ít nước cũng thấy dễ chịu hơn. Mà bên đội cứu hỏa đã phối hợp có tổ chức với nhau trong đám cháy bắt đầu dập lửa, còn có người bắt thiết bị liên lạc, hết cách vì ở đây tín hiệu quá kém. Thời nay dập lửa như là đánh trận, không có thông tin từng người tự chiến đấu tuyệt đối không được.

Thiết bị kết nối xong liền nghe thấy trong bộ đàm có người hô:

"Tất cả mọi người mặc kệ là ai, chỉ cần là người tham gia cứu hỏa xin chủ động liên lạc chúng tôi, thống nhất điều hành chỉ huy!"

Nhân viên chữa cháy kia nghe xong mừng rỡ nói:

- Đại đội tới rồi! Được cứu rồi!

Thế nhưng đã cách hai giờ từ khi bọn họ lên núi, mặt trời đã sắp xuống núi, Ngụy Thắng Lợi cũng phát hiện tình huống, ngay lập tức sắc chợt biến hoảng hốt nói:

- Mặt trời sắp xuống núi rồi!

Nhân viên chữa cháy khó hiểu:

- Xuống núi thì xuống núi, trời tối cứu hỏa tuy càng khó khăn nhưng cũng không còn cách nào khác.

Ngụy Thắng Lợi nhảy dựng, kêu lên:

- Không phải vụ này, gió núi ở đây một khi đến tối thì sẽ thổi trở lại! Mau rút thôi, nếu không thì sẽ bị lửa nuốt đó!

Nhân viên chữa cháy kia sợ hết hồn vội đi báo lại đội trưởng, bên đội trưởng nghe tình hình như vậy gấp gáp cùng với đám Ngụy Thắng Lợi chạy về. Quả nhiên chạy chưa được bao lâu, gió rét trước mặt đột nhiên biến mất, tiếp đó thì sau lưng một trận sóng nhiệt ập tới, hướng gió đúng là đã thay đổi. Trước đó Ngụy Hiểu Lâm vẫn cảm thấy đuổi theo lửa cũng chả có nguy hiểm gì, chỉ cần uống nhiều nước là được. Nhưng mà vào lúc này, Ngụy Hiểu Lâm cuối cùng đã hiểu nguy hiểm mà Ngụy Thắng Lợi luôn treo bên miệng là gì, lửa cháy kinh khủng, nhưng gió càng khủng khiếp hơn. Trời đất khó lường, gió mây biến ảo, ai cũng không cách nào dự đoán được ngay sau đó sẽ là tình huống gì, nguy hiểm bất cứ lúc nào cũng có thể từ trên trời rơi xuống.

Chạy rồi chạy Ngụy Hiểu Lâm cảm thấy hai chân mình càng lúc càng không có sức, cô theo Ngụy Thắng Lợi vào núi cả ngày trời, cơm trưa ăn một ít lương khô tự mang, đến chiều vẫn chưa ăn gì, còn luôn giữ tốc độ chạy sớm đã tiêu hao hết thể lực. Hai mắt hoa lên, đầu nặng chân nhẹ khiến Ngụy Hiểu Lâm có cảm giác sắp ngất đi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay