Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1217

Chương 1217: Tận Lực Tận Trách Mà Thôi

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1217: Tận Lực Tận Trách Mà Thôi

Ngụy Hiểu Lâm thử thử bộ đàm, quả nhiên đều là tiếng rè rè, tiếng hô hoán bên kia đã nghe không rõ nữa. Thế là Ngụy Hiểu Lâm cầm bộ đàm đi dò tín hiệu, Ngụy Thắng Lợi thì móc ra một con dao, bắt đầu chặt bỏ một số bụi cây nhánh khô xung quanh ném đi thật xa. Vật bén lửa càng ít tốc độ lan của lửa càng chậm. Tuy rằng như muối bỏ biển không thấm vào đâu nhưng Ngụy Thắng Lợi vẫn muốn làm gì đó. Việc duy nhất Ngụy Hiểu Lâm có thể làm chính là liều mạng tìm tín hiệu, đồng thời không ngừng lặp lại với bộ đàm:

- Núi số 7 cháy lớn, mau tới cứu hỏa! Ba tôi sắp không chịu nổi, mau lên...

Vào lúc này ở trạm kiểm lâm, một người đàn ông hét lên với điện thoại:

- Núi Đại Hưng An cháy, xin chi viện!

Đầu dây trả lời:

- Xin nói rõ tình hình hỏa hoạn, nếu thế lửa không lớn...

Người đàn ông gầm lớn:

- Đ-t! Nói cái con mẹ gì, cháy lớn, cháy rừng hiểu không? Chậm một phút thì cả cánh rừng cháy rụi, anh hiểu không hả? Mau gọi đội cứu hỏa đến đây!

Bên kia hiển nhiên cũng bị nạt cho ngu:

- Đã liên hệ với đội phòng cháy chữa cháy.

Mà người này đã lấy bình chữa cháy xông ra ngoài, tuy rằng bình chữa cháy không có tác dụng mấy, nhưng hiện giờ một ly nước cũng là nước, anh cũng chẳng lo được nhiều. Dưới núi, Lưu Ngọc đã xuống núi quay đầu lại nhìn, vừa thấy khói đen ngất trời kêu lên:

- Ba ơi nhìn kìa, trên núi có khói!

Lưu Quảng Tài không để ý nói:

- Chắc là nhà nào cũng viếng mộ trên đó.

Lưu Ngọc lắc đầu:

- Nhưng không phải có khói nhiều lắm sao ạ? Đen nghịt... Sắp che kín trời rồi.

Lưu Quảng Tài nghe vậy trong lòng thấy không đúng, ngẩng đầu nhìn, mặt mũi trách bệch la lớn:

- Không xong, cháy rồi!

Hạ Tuệ cũng hoảng hốt:

- Hình như là bên mộ của bà nội!

Lưu Quảng Tài mới nhìn lửa lớn thế này, miệng run run:

- Đi.. Đi mau! Lửa sắp cháy xuống đây rồi! Chạy mau!

Nói xong Lưu Quảng Tài khiêng Lưu Ngọc chạy. Lưu Ngọc kêu:

- Ba thả con xuống, phải cứu hỏa trước!

- Đây là cháy rừng, đội cứu hỏa tới cũng không được, chạy mau!

Hạ Tuệ cũng chạy theo, vừa chạy vừa quay đầu nhìn, chỉ thấy trên ngọn núi kia, từng luồng lửa phụt lên trời, bọn họ đã có thể nhìn thấy ngọn lửa. Hai người hầu như dùng hết sức lực chạy xuống núi, cũng may ba người đã sớm xuống núi, cách ngọn lửa rất xa, nếu không ba người tuyệt đối không chạy thoát. Xuống núi đến bên đường, Lưu Quảng Tài mới nhét Lưu Ngọc vào xe máy kéo. Lưu Quảng Tài la lớn:

- Hạ Tuệ, trông chừng con! Lái xe về nhà tìm người cứu hỏa!

Hạ Tuệ thấy Lưu Quảng Tài lại lấy một cây rìu ra muốn chạy, vội kéo hắn lại:

- Anh làm gì đó?

- Quốc lộ tuy rộng nhưng thế lửa quá lớn, lửa lớn một khi lan tới đây, đường quốc lộ phòng lửa này không đủ rộng sẽ cháy qua luôn. Anh phải làm gì đó...

Hạ Tuệ la khàn cả giọng:

- Anh điên rồi sao? Một mình anh, núi lớn như thế, một mình anh căn bản không chặt hết!

Lưu Ngọc kêu lên:

- Con muốn giúp.

Hạ Tuệ giận dữ quát:

- Con im đi!

Lưu Ngọc không dám lên tiếng. Lưu Quảng Tài vỗ vỗ vai Hạ Tuệ:

- Vợ à, em nghe anh nói, lửa lần này chắc chắn là do chúng ta gây nên. Lửa lớn một khi cháy, không biết phải đốt cháy cỡ nào. Em bảo anh đi như vậy lương tâm anh không chịu nổi. Anh hối hận không nghe con gái mình, ham về nhà sớm không dập tắt lửa hoàn toàn rồi đi. Nhưng mà bây giờ nói gì cũng vô dụng, trận cháy này anh không thể không chịu trách nhiệm. Nếu không anh không còn mặt mũi nhìn con gái chúng ta, cũng không có mặt mũi về thôn. Em nghe anh, đi liền đi! Nếu muốn giúp anh thì đi gọi người!

Hạ Tuệ nhìn ánh mắt kiên định của Lưu Quảng Tài, bấy giờ mới cắn răng gật đầu, lái xe kéo chở Lưu Ngọc đi. Lưu Quảng Tài khiêng rìu, nhìn khói đen nơi xa, llau lau mũi:

- Ông đây liều mạng!

Nói xong Lưu Quảng Tài xông vào núi, hắn biết mình làm cũng chả là gì, không thay đổi được gì, nhưng bây giờ hắn cũng không theo đuổi mấy cái này, hắn chỉ muốn làm tí gì đó, nếu không lương tâm cắn rứt sống không bằng chết. Không lâu sau, từng loạt tiếng còi cứu hỏa xé tan sự yên tĩnh nói núi non, nhưng mà khi đội cứu hỏa đến hiện trường cũng trợn mắt.

- Ôi trời ạ, lửa lớn thế này...

Một chiến sĩ cứu hỏa chết lặng nhìn lửa lớn trước mắt, lại nhìn ba chiếc xe cứu hỏa của mình, khó khăn nói:

- Lửa lớn như vậy coi như lấy nước trong xe đổ vào cũng vô dụng đi?

Đội trưởng nói:

- Chúng ta cần tiếp viện, Tiểu Lý, mau báo lên trên, chúng ta cần chi viện càng nhiều càng tốt! Nói rõ tình hình, bên trên biết phải làm thế nào. Mấy người khác, tất cả đều mang trang bị, theo tôi vào núi!

Có người hỏi:

- Đội trưởng, xe thì sao?

- Không quan tâm được, các anh em, lần này tôi không giảng chính trị gì cho mọi người. Tôi chỉ hỏi mọi người một câu, có sợ chết không?

Tất cả mọi người trăm miệng một lời đồng thanh hô:

- Sợ chết không làm lính! Đi lính không sợ chết!

- Vậy thì không phí lời nữa, cầm vũ khí mang trang bị vào núi!

Tiểu Lý nghe vậy hấp tấp la lên:

- Đội trưởng, còn em thì sao? Em cũng muốn đi!

Đội trưởng cả giận nói:

- Cậu lắm lời cái gì? Cậu phụ trách liên lạc với bên trên.

- Đội...

- Nghe lệnh!

Tiểu Lý đành phải nghe lệnh. Đội trưởng nói xong dẫn mọi người vào núi, bọn họ đều là chiến sĩ cứu hỏa, họ rất rõ, lần này mình vào núi đối diện với trận hỏa hoạn này căn bản vô dụng. Có một người lính cũ hỏi:

- Đội trưởng, chúng ta sợ à không làm được gì.

- Có thể làm gì thì làm đó thôi, tận sức tận trách mà thôi!

Lính cũ gật gật đầu, hỏi nhỏ:

- Sao anh không cho Tiểu Lý vào?

- Anh của cậu ta cũng là lính cứu hỏa, năm ngoái cứu hỏa đã hi sinh. Nhà bọn họ còn đang đau buồn, nhà họ đã vì tổ quốc cống hiến một sinh mạng, không thể nhiều hơn nữa. Tôi phải để lại cho gia đình họ người kế tục...

- Đội trưởng, lần này nguy hiểm như vậy?

- E rằng chỉ có nguy hiểm hơn, sợ không?

Lính cũ gật đầu, nhếch miệng nói:

- Lần này không chém gió nữa, tôi sợ thật đấy.

- Sợ còn đi?

Đội trưởng kinh ngạc:

- Bình thường không phải anh gặp khó khăn là tiêu chảy mắc tè à?

Lính cũ lắc đầu:

- Lần này không giống, lần này à, tận sức tận trách mà thôi.

...

Hỏa hoạn còn khủng khiếp hơn mọi người tưởng, dưới sự trợ oai của gió Đông Bắc tốc độ lửa lan nhanh cực kỳ. Ngụy Thắng Lợi đứng ở đầu gió cho nên mọi thứ còn tốt, đi theo lửa nguy hiểm không coi như lớn. Nhưng mà Lưu Quảng Tài lại ở dưới hướng gió, lửa lớn ùn ùn cháy tới như tận thế. Một tiếng không có viện quân, cái gì cũng không có, Lưu Quảng Tài lau mồ hôi trên trán. Lúc này một bóng đen từ trên cây nhảy ra, loạng choạng rơi xuống bên cạnh Lưu Quảng Tài. Lưu Quảng Tài nhìn thấy, lại là một con sóc bị cháy đen, bây giờ đã hít nhiều thở ra ít. Quan trọng là con sóc này lại ôm một con sóc con trong lòng. Sóc con hoảng sợ nhìn Lưu Quảng Tài...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay