Chương 1216: Lửa
Ngụy Hiểu Lâm sững sờ, hỏi ba:
- Ba, này là tình huống gì ạ?
Ngụy Thắng Lợi cười khổ:
- Cung phản xạ của gia hỏa này chậm, đến trước mặt con mới nhận ra con là vật sống, còn rất dọa người, sau đó nó bị dọa sợ bỏ chạy.
Ngụy Hiểu Lâm cạn lời:
- Cái con này... Không hổ là tuyết nê mã, Husky trong tuyết, ngốc moe đại vô địch. Chẳng trách ngày xưa người ta đều nói gậy đánh loạn cũng trúng hoẵng, nó cứ ngốc ngốc tự dâng mình tới, vung gậy một cái là có một đĩa nhân bánh sủi cảo. Thợ săn lúc trước thật là hạnh phúc...
Ngụy Thắng Lợi lại lắc đầu:
- Hoẵng Siberia tuy là ngốc nhưng mà một khi nó xếp con vào danh sách nguy hiểm thì cách từ rất xa đã chạy rồi, người thường căn bản đuổi không kịp.
- Cơ mà con nghe nói hoẵng bị đuổi theo sẽ cắm đầu vào tuyết, sau đó đợi bị người bắt đi.
Ngụy Thắng Lợi nghe vậy sắc mặt hơi nghiêm túc nói:
- Không phải nó ngốc mà là con người quá hung ác. Hoẵng chạy rất nhanh, mà đám thợ săn rất gian xảo, bọn họ sẽ không đuổi theo mà lần theo dấu chân. Bọn họ sẽ không đuổi bắt mà không ngừng xua đuổi. Tất cả động vật ăn cỏ đều cần lượng thức ăn lớn mới có thể giữ thể lực, hoẵng bị đuổi không cách nào bổ sung thức ăn rất nhanh sẽ mất sức. Thợ săn thì mang đầy đủ lương khô, đợi đến khi hoẵng chạy không nổi nữa, mệt chết ngã vào trong tuyết, bọn họ lại đến bắt sống.
Ngụy Hiểu Lâm nghe xong liền im lặng hồi lâu mới nói:
- Mấy tên nhóc này ngốc ngốc ngếch nghếch, nếu tự ngốc chết thì thôi đi. Mấy người tính kế nó sao có thể ra tay được?
- Đúng thế... Cho nên ba con ở lại trên núi, một là bảo vệ núi rừng, còn một cái là để bảo vệ bọn nó. Một ngày có ba thì không cho phép thợ săn dê tiện vào núi!
Ngụy Hiểu Lâm như có điều gì suy nghĩ nhìn Ngụy Thắng Lợi một cái, lần này cô nàng không lập tức ba hoa bảo Ngụy Thắng Lợi xuống núi mà suy tư gì đó. Trên đường, Ngụy Hiểu Lâm hỏi Ngụy Thắng Lợi:
- Ba, con nghe nói mọi người lúc trước lên núi dạo mát vậy mà có thể nhặt được hoẵng, cái này là thật ạ?
- Núi rừng Đông Bắc khí hậu thất thường, đột nhiên có bão tuyết, đối với hoẵng mà nói khí hậu ác liệu cuồng phong càn quét chắc khác gì tai nạn diệt vong. Tuyết quá dày bọn nó chẳng có cách đào tuyết ăn cỏ sẽ chết cóng hoặc là bị đóng băng luôn. Khi đó bọn ba thường có thể nhặt được, còn có lúc bọn ba đi dạo một vòng, trở về nhà thấy trong nhà có mấy con đang ngồi. Con không biết đâu, nhìn dáng vẻ đần đần đó của bọn nó, con căn bản không xuống tay ăn được, chỉ có thể mặc xác cho nó làm ổ, chiếm giường con.
Ngụy Hiểu Lâm nghĩ tới cảnh tượng đó cũng nở nụ cười, cô chợt cảm thấy núi rừng này hình như cũng không buồn chán hoang vắng như mình tưởng. Hai người đang đi bỗng Ngụy Thắng Lợi cau mày nhìn xa xa, nghiêng tai lắng nghe gì đó:
- Nguy rồi, có người đang trên núi đốt lửa! Đi, qua đó xem thử!
- Ba, nóng vội gì, trời tuyết lớn thế này, không có gì đâu.
Ngụy Thắng Lợi lại cắm đầu chạy không quay lại la lên:
- Con không hiểu gì cả, loại thời tiết thế này, tuyết không phải nước, trời khô vật hanh một tia lửa rơi xuống đất đều sẽ dẫn đến cháy lớn!
Cùng lúc đó trên ngọn núi đối diện. Một gia đình sau khi quỳ xuống đất cúng tế tổ tiên, người đàn ông dùng tuyết lấp lại đống lửa đang cháy chưa tàn, đeo bao tay dày vào, gọi vợ con:
- Được rồi, trời lạnh chết người, mau về thôi.
Con gái quay đầu nhìn nhìn đống lửa nói:
- Ba ơi, như vậy là được ạ? Thầy của con nói trong núi không giống ở bên ngoài đâu, không thể đốt lửa tùy tiện, lửa cháy nhất định có người canh chừng mới được. Đợi lửa tắt hết mới có thể đi, tránh dẫn đến hỏa hoạn.
Lưu Quảng Tài cười lớn:
- Tuyết lớn ngập núi thế này có thể dễ dàng cháy được sao? Cho thầy của con cái hộp quẹt bảo thầy của con đốt thử cánh rừng này xem?
Vợ Lưu Quảng Tài, Hạ Tuệ cười theo:
- Được rồi, đừng ở đó nói linh tinh nữa, mau về làm cơm thôi. Trước khi trời tối có thể về tới nhà thì đã không tệ.
Con gái Lưu Ngọc thấy ba mẹ đều nói vậy cũng không tiếp tục kiên trì, chỉ là lại vốc một nắm tuyết đè lên đống lửa, lúc này mới đi theo ba mẹ xuống núi. Ba người mới vừa đi không lâu, trong cánh rừng bên cạnh có một con hoẵng đi ra, con hoẵng ngáo ngơ nhìn nhìn xung quanh, sau khi xác định an toàn lại mò tới trước đống tuyết, dùng mũi ủi ủi đống tuyết đẩy tuyết ra...
- Ngao...
Hoẵng ta bỗng thấy mũi đau nhói kêu lớn một tiếng bỏ chạy, móng chân giẫm lên đống tuyết trước mặt lập tức đốm lửa bay đầy trời, bị gió lớn thổi qua bay tứ tán. Có đốm lửa rớt trên nền tuyết lập tức lụi tàn, có đốm lửa rơi lên cành cây chưa rơi hết lá khô, lá khô héo vàng bắt đầu bốc cháy, tiếp đó lại bị gió thổi, lửa trên lá cây tắt nhưng mà đốt được nửa bên, lá mang theo đốm lửa đỏ rơi xuống đất. Thế mà rơi đúng vào tầng lá được cả nhà Lưu Quảng Tài quét trên đất trống, một làn khói từ từ bốc lên. Không lâu sau lửa từ dưới đất bay lên trong cuồng phong thổi xào xạc, lá cây và đốm lửa bay lên càng lúc càng nhiều. Băng tuyết bị lửa đốt tan ra, cây khô lớn bên cạnh bị lửa đốt tới, ánh lửa ngút trời, khói lửa nổi lên khắp nơi, gió lớn vẫn thổi, ngọn lửa như sóng tràn bờ đê càn quét.
Ngụy Thắng Lợi đã chạy rất nhanh, nhưng mà cái gọi là vọng sơn bào tử mã*, mặc dù chỉ cách một ngọn núi nhưng mà khoảng cách như thế lại chạy những ba tiếng đồng hồ.
*(Vọng sơn bào tử mã: Nhìn núi thì thấy rất rõ nhưng chạy thì có thể khiến ngựa mệt chết. Mắt thấy núi ngay trước mặt nhưng thực tế lại cách rất xa.)
Vừa chạy Ngụy Thắng Lợi vừa móc bộ đàm hét lớn:
- Cháy rồi, núi số 7 cháy rồi! Mau đến hỗ trợ!
Bên bộ đàm cũng hét lên:
- Anh Ngụy đợi đó, tôi lập tức đến! Báo động trước đã!
Ngụy Hiểu Lâm hồi đầu còn tưởng không sao, nhưng khi cô nhìn thấy ngọn núi kia ngắn ngủi hơn một tiếng đã khói đen cuồn cuộn, hơn nửa cách một ngộn núi cũng có thể thấy ánh lửa, cô đã biết xảy ra chuyện lớn! Đợi hai cha con chạy lên tới ngọn núi đối diện, nghênh đón chính là sóng lửa ngập mặt, lửa lớn cháy rực, tiếng nổ lách tách của lửa đốt cây gỗ không dứt bên tai. Rất nhiều động vật cuống cuồng chạy bừa ra, thậm chí có con thỏ trực tiếp đâm vào chân Ngụy Hiểu Lâm sau đó té ngã lại nhảy lên tiếp tục chạy. Lúc này Ngụy Hiểu Lâm không cười nữa mà thật sự sợ hãi hét lớn:
- Ba, lửa tới rồi, chạy mau đi!
Ngụy Thắng Lợi lại phẩy tay:
- Con chạy đi! Ba không thể đi, ba phải quan sát tình hình hỏa hoạn để truyền tin tức về bên kia, nếu không khi đội phòng cháy chữa cháy tới cũng khó mà hành động!
Ngụy Hiểu Lâm lắc đầu:
- Không muốn, con phải ở bên cạnh ba!
- Đi mau! Thể lực con không theo nổi, lát nữa lửa cháy tới chạy không được là xong.
Ngụy Thắng Lợi đẩy Ngụy Hiểu Lâm một cái:
- Chạy! Chạy nhanh lên! Ba có kinh nghiệm, không sao đâu!
Ngụy Hiểu Lâm vẫn không chịu đi, Ngụy Thắng Lợi cầm bộ đàm đưa cho Ngụy Hiểu Lâm nói:
- Nếu con không đi, thì đứng xa ra, cầm bộ đàm, lát nữa người bên đó nói gì thì con chuyển lời lại cho ba. Ở đây tín hiệu càng lúc càng yếu.