Chương 1215: Hoẵng Siberia
Ngụy Thắng Lợi liếc con gái:
- Đứa ngốc này cả ngày trong đầu đều nghĩ gì vậy hả?
Khi nói chuyện thì gấu đen đã chạy tới trước mặt hai người, Ngụy Hiểu Lâm nhắm hai mắt lẩm bẩm:
- Gấu đen bị mù không thấy mình không thấy mình...
Ngụy Thắng Lợi thật sự bó tay với đứa con gái này của mình. Gấu đen Lão Hắc chạy tới trước mặt Ngụy Thắng Lợi rồi ngừng lại, Ngụy Thắng Lợi cười khà khà chào hỏi nó xong, lấy thịt trong ba lô ném cho Lão Hắc. Lão Hắc ngửi ngửi, cọ tới gần liếm liếm tay Ngụy Thắng Lợi, sau đó ngậm tảng thịt lớn lon ton chạy đi.
Nghe tiếng chân đi xa Ngụy Hiểu Lâm mới mở mắt ra nhìn gấu lớn chạy đi mất, buồn bực hỏi:
- Nó bị mù thật sao?
Ngụy Thắng Lợi cốc đầu cô nàng:
- Cái đứa ngốc này... Suốt ngày nghĩ gì trong đầu thế? Lão Hắc không mù, ký nhận thức ăn giao tới xong đương nhiên trở về, nhân lúc còn nóng ăn chứ sao.
-...
Ra khỏi địa bàn gấu đen, Ngụy Hiểu Lâm lại bắt đầu nghĩ linh tinh:
- Ba vẫn là từ chức đi, trong ngọn núi lớn này ngay cả gấu cũng là gấu đực. Ba ở đây không nhớ mẹ con ạ?
-...
- Ba à, thực ra thì ba thôi việc rồi cũng có thể đi tuần núi mà.
- Tuần núi gì?
- Hòn non bộ trong nhà tắm nhà mình nè.
-...
Ngụy Thắng Lợi cuối cùng chịu không thấu cái miệng này của con gái:
- Con gái à, chúng ta có thể nói chuyện khác không?
Ngụy Hiểu Lâm nghĩ nghĩ:
- Có thể luôn, chúng ta nói về mẹ con đi. Ba nói mẹ con một mình ở nhà có cô đơn không? Hàng xóm cách vách nhà mình họ gì ba biết không?
Ngụy Thắng Lợi lắc đầu:
- Đương nhiên là cô đơn chứ, hàng xóm họ gì ba không biết thật.
- Ba cũng thật vô tâm mà, chính cái gọi là không sợ bị trộm chỉ sợ bị trộm nhớ thương ấy, cách vách nếu như là hàng xóm họ Vương thì ba còn có thể yên tâm lên núi chắc?
-...
Ngụy Thắng Lợi coi như đã nhìn rõ, con gái mình đây mấy ngày liền hô hào đòi vào núi là giả, muốn dằn vặt để ông xuống núi mới là thật! Trông mong Ngụy Hiểu Lâm chủ động từ bỏ chuyện này có vẻ là không có khả năng. Nên Ngụy Thắng Lợi chủ động xuất kích luôn, hỏi cô nàng:
- Con gái, con biết hoẵng Siberia nó như nào không?
Ngụy Hiểu Lâm suy nghĩ một chút rồi nói:
- Không biết ạ, chắc là không khác lắm với con chuột lớn ha? Hay là con lửng? Túm lại sẽ không giống Husky đâu?
Ngụy Thắng Lợi lắc đầu
- Đều không giống, con đoán nữa xem.
- Con nghe nói con hoẵng ngốc nghếch ngớ ngẩn, ở nước ngoài có Alpaca thì Đông Bắc có tuyết nê mã, hai con hàng này ngang ngửa nhau, chẳng lẽ nó cũng giống với Alpaca?
Ngụy Thắng Lợi cười khổ:
- Con sau này ra ngoài ấy, đừng nói mình là con gái của kiểm lâm Đông Bắc.
Ngụy Thắng Lợi ngây thơ hỏi:
- Vì sao ạ?
- Mất mặt.
- Không nói là con ba thì là con ai?
- Con gái của hoẵng Siberia.
- Hóa ra ba là hoẵng thành tinh! Chẳng trách ngây ngốc giữ núi nhiều năm như vậy vẫn chả chịu xuống núi.
Ngụy Thắng Lợi lắc lắc đầu lười dây dưa với con gái chuyện này, nói tiếp:
- Hoẵng không phải lửng cũng chả phải Alpaca mà là, ồ, nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới kìa, mau nhìn, có một con kìa!
Ngụy Hiểu Lâm nhìn theo hướng Ngụy Thắng Lợi chỉ, chỉ thấy trong bụi cây rậm rạp lay động, một cái mặt ngu ngốc sáp lại, màu lông nâu xám, nhìn có vẻ giống con nai nhưng mà nhỏ hơn nai nhiều, con mắt rất to, mũi đen nhánh, mắt đen to to nhìn hơi ngốc mà cũng đáng yêu. Đôi tai run rẩy không ngừng như muốn phẩy rớt hoa tuyết bên trên, nhưng mà bông tuyết giũ mãi không rớt, nó cũng không từ bỏ cứ không ngừng mà run rẩy như bị điên.
- Đây là hoẵng ạ?
Ngụy Hiểu Lâm làm sao cũng chẳng ngờ tới hoẵng lại trông như thế này:
- Cơ mà đúng là rất moe, sao nó lại không chạy ta?
- Hoẵng Siberia trời sinh có tính tò mò cao, hơn nữa chỉ sau khi nó xác định đối phương có nguy hiểm thì mới chạy. Ba ở trên núi bao nhiêu năm không làm gì nó nên tự nhiên nó không sợ ba.
Ngụy Hiểu Lâm chỉ vào mình:
- Nhưng mà con chưa từng tới, nó hình như cũng không sợ con.
- Lấy logic của hoẵng mà giải thích chính là nó căn bản không biết con là thứ gì, có nguy hiểm hay không, cho nên nó xếp con vào hàng ngũ không nguy hiểm.
- Vậy nếu như con có tí xíu ý muốn hại hoẵng thì chẳng phải nó chết chắc à?
Ngụy Thắng Lợi bật cười nói:
- Trước đây chỗ chúng ta có một lâm trường, thời đó ăn miếng thịt cũng không dễ. Nhưng mà ở lâm trường thứ không thiếu nhất chính là thịt, con đoán xem là thịt gì?
Ngụy Hiểu Lâm vô thức nói:
- Sẽ không phải là thịt hoẵng chứ ạ?
Ngụy Thắng Lợi gật đầu:
- Đúng vậy, khi đó ở lâm trường chặt cây, cây gỗ được chặt xong từ trên núi lăng xuống... À đúng rồi, khi đó có một câu chuyện cười như thế này.
"Hoẵng Giáp: Bên đó có cái gì mà kêu vang thế, đi xem không?
Hoẵng Ất: Đứng bên cạnh xem không rõ, chúng ta đi đến phía chính diện luôn.
Thế là hai con hoẵng đứng dưới đường núi cây gỗ lăn xuống ngẩng mặt nhìn. Cây gỗ lăn xuống...
Hoẵng Giáp: Quào thật hùng vĩ, nó lăn xuống kìa, cậu nói nó có phải sẽ đụng bọn mình không.
Hoẵng Ất: Không biết, chúng ta đi nhìn thử là biết liền.
Hoãng Giáp, Ất tạch. Nhóm công nhân lâm trường:
- Ngày mai gói sủi cảo nhân thịt hoẵng đê.
Hoẵng Bính: Hoẵng Ất Giáp ở bên kia thật náo nhiệt, ngày mai đi xem thử nhá.
Hoẵng Đinh: Được đó.
Nhóm công nhân:
- Thịt nhiều quá ăn không nổi làm sao đây."
Ngụy Hiểu Lâm nghe đến đây liền trố mắt ngoác mồm trân trối:
- Động vật ngốc thế này làm sao mà sống được tới tận giờ thế?
Ngụy Thắng Lợi cười lớn:
- Quả thật rất nhiều người đều nghĩ thế. Nhớ hồi trước dưới núi có con đường, mỗi đêm chạy xe qua động vật khác đều chạy trốn, mỗi loài hoẵng này thích chạy ra trước xe, sau đó...
- Không cần nghĩ nữa, chắc chắn là làm sủi cảo rồi.
Ngụy Hiểu Lâm nhìn con vật ngốc ngốc đáng yêu kia còn đang nhìn bọn họ kia kìa, không biết bọn họ đang thảo luận về hoẵng và sủi cảo nhân hoẵng, không cầm lòng được nói:
- Ngốc nga ngốc nghếch như này chắc sống được tới giờ đều là dựa vào bán manh quá.
Ngụy Thắng Lợi lắc đầu:
- Chủ yếu là nó phân bố rộng, năng lực thích nghi cũng mạnh, nơi mà động vật khác không thể sống thì bọn nó vẫn tung tăng sống khỏe.
Mà trong lúc nói chuyện con hoẵng kia không những không chạy mà còn xán lại gần giống như muốn xác nhận hai tên ngốc hai chân này là thứ gì, có nguy hiểm hay không. Ngụy Hiểu Lâm không động đậy, tay ngọ nguậy, một lát nữa có phải sờ sờ con hoẵng cảm nhận đôi chút vẻ moe này.
Hoẵng càng ngày càng tới gần, cuối cùng chỉ cách hơn 1 mét, ngẩng đầu mò tới, đúng lúc sắp chạm tới Ngụy Hiểu Lâm, Ngụy Hiểu Lâm mắt nó đột nhiên trừng to mắt sau đó kêu lên một tiếng như phát hiện thấy quái thú, chớp mắt xoay người lại, Ngụy Hiểu Lâm nhìn thấy lông trên mông dựng cả lên để lộ mông trăng trắng trông cực kỳ buồn cười. Nhưng mà tốc độ chạy lại không chậm, thoăn thoắt không thấy bóng dáng đâu nữa.