Chương 1214: Cha Con Trong Rừng
Độc Lang nói:
- Sư phụ, có phải sư phụ nghĩ nhiều rồi không? Có thể có chuyện lớn gì? Trời sập có Tứ sư đệ và Ngũ sư đệ mà...
Phương Chính lắc lắc đầu:
- Không biết, tâm thần không yên, chắc chắn là sắp xảy ra chuyện. Nhất là mới nãy, tâm thần càng bất ổn hơn, cảm thấy tim cũng sắp nhảy ra, đứng ngồi không yên, không cách nào ngủ được.
Độc Lang nói:
- Sư phụ có phải là lâu rồi không ra ngoài nên buồn bực trong lòng không ạ? Bằng không thì ra ngoài đi thôi?
Phương Chính nghĩ nghĩ:
- Có lẽ là vậy.
Càng nghĩ tới nghĩ lui Phương Chính không ở lại tự viện nữa, nhưng là đi thì lại lo tự viện xảy ra chuyện, lần này dứt khoát không dẫn theo đệ tử nào cả. Thấy dáng vẻ tâm thần không yên của Phương Chính, Hồng Hài Nhi cũng không làm ầm ĩ đòi theo mà nói:
- Sư phụ ơi người cứ yên tâm đi đi, ở đây mọi chuyện đã có con mà.
Cá mặn đàng hoàng nói:
- Sư phụ yên tâm đi đi, sư nương có con lo rồi.
Phương Chính nghe câu trước đã thấy không đúng, đến phiên Cá mặn mới chợt phát hiện, hai tên quỷ quái này không nói được lời nào tốt đẹp. Thế là Phương Chính giơ chân đạp hai phát, hai tên một trước một sau bay ra bờ tường. Nhắn nhủ chuyện tự viện xong Phương Chính mở Vô Tướng Môn ra ngoài. Trong lúc đó Phương Chính chỉ thấy nóng, vô cùng nóng, còn có tiếng lách tách liên tiếp vang lên.
Lại quay về thời gian buổi sáng mấy ngày trước, trong số những ngọn núi ở phía bắc của dãy núi Đông Bắc Đại Hưng An, nhân viên kiểm lâm Ngụy Thắng Lợi dẫn theo con gái Ngụy Hiểu Lâm đi trong rừng. Hai người đều cõng hành lý, trong ngọn núi tuyết này đi lại vô cùng khó khăn, dẫm chân xuống chính là tuyết ngập đến bắp chân, phải rút chân ra mới có thể đi tiếp. Lặn lội như thế so với đi đường bình thường không biết cực khổ gấp mấy lần.a
- Ba à, ba mỗi ngày tuần núi như vậy ạ? Thế này cũng quá mệt mỏi.
Ngụy Hiểu Lâm kêu lên.
- Bằng không ba trở về thì từ chức đi thôi.
Ngụy Thắng Lợi lắc đầu:
- Mệt? Con đã biết mệt, người khác cũng không ngốc. Việc này không được bao nhiêu tiền còn mỗi ngày lên núi, ngăn cách với đời, loại khổ này thế hệ của bọn ba còn có thể chịu, thế hệ mấy con có mấy người có thể chịu được đây! Ba nếu không làm ai làm đây?
- Ai thích thì thích chứ, dù sao con không muốn ba làm. Cơ mà chuyện này cũng không đến lượt chúng ta nhọc lòng mà? Ba từ chức tự nhiên có người tuyển người. Cũng có người sẽ làm...
Ngụy Thắng Lợi gõ đầu Ngụy Hiểu Lâm:
- Tất cả mọi người đều giống con, ai sẽ làm? Vả lại ngọn núi lớn này ư, ba tự mình đi tuần mới an tâm. Người khác làm ba không an tâm.
Ngụy Hiểu Lâm bĩu môi:
- Có cái gì mà không an tâm, không phải chỉ là một mảnh núi hoang sao, không có ba nó vẫn ở đây như thường. Nói thật đó, ba à, ba đừng ở nơi chim không thèm ị này làm nữa, về nhà đi. Con sắp tốt nghiệp rồi, đợi con tốt nghiệp đến phương Nam tìm việc làm, kiếm tiền nuôi ba mẹ.
Ngụy Thắng Lợi nghe mấy câu này, trên mặt ngăm đen đầy nếp nhăn hiện lên ý cười:
- Haha, con gái ba lớn rồi này, biết hiếu kính ba mẹ, thật tốt nha...
Ngụy Hiểu Lâm nghe ba khen mình, không những không vui mà còn thở phì phì:
- Ba, con nói chính sự với ba đó, ba có thể đàng hoàng chút không, đừng có đánh trống lảng đổi chủ đề!
Ngụy Thắng Lợi nghe vậy lấy bầu rượu giắt bên thắt lưng xuống uống ừng ực, thở ra một hơi dài, khói trắng phun xa xa mới tiêu tán trong không khí. Lúc này Ngụy Thắng Lợi mới nghiêm túc nói:
- Con nói đây là núi hoang?
Ngụy Hiểu Lâm gật đầu:
- Đúng mà, lẽ nào không phải ạ?
Ngụy Thắng Lợi cười:
- Được rồi, đi theo bước chân của ba con nào, ba dẫn con đi xem ngọn núi hoang này rốt cuộc có hoang hay không ha!
Ngụy Hiểu Lâm thấy vậy không cam lòng kêu lên:
- Ba, ba lại lạc đề!
Tiếng cười sảng khoái của Ngụy Thắng Lợi vang lên:
- Cái này không phải lạc đề mà là dẫn con đi xem bảo bối mà ba con bảo vệ! Núi hoang á? Đây không phải núi hoang, đây là linh sơn! Trên núi có linh, còn có bạn bè!
Ngụy Hiểu Lâm nghe xong hoài nghi:
- Có linh? Có bạn bè?
- Đi nhanh lên, dẫn con đi xem danh nhân thế giới.
- Cái gì cơ?
Ngụy Thắng Lợi cười hì hì:
- Hoẵng Siberia!
- ...
Hai người một đường tiến lên, Ngụy Thắng Lợi nắm rõ vùng núi này như lòng bàn tay, những nơi đi qua chỗ nào tuyết dày có đá, chỗ nào bên dưới tuyết đóng băng là sông ông đều biết, sẽ nhắc trước Ngụy Hiểu Lâm chú ý an toàn, chớ để trật chân hoặc trượt té. Sau mấy lần Ngụy Hiểu Lâm lĩnh giáo bản lĩnh của ba mình cuối cùng cảm thán:
- Ba à, ba quen thuộc ngọn núi này còn hơn là nhà mình nữa nha! Về nhà tìm rượu ba cũng không tìm ra, vào núi một tảng đá ba cũng biết ở đâu... Ba còn nói mình già trí nhớ không tốt nữa. Chẳng trách mẹ con nói ba là lão quỷ ăn cây táo rào cây sung, lo cho núi chẳng trông nom nhà.
Ngụy Thắng Lợi trắng mắt liếc Ngụy Hiểu Lâm:
- Nói cái gì đó? Ba đây kêu là chuyên nghiệp biết không? Làm một nghề, yêu một nghề, tinh thông một nghề.
Ngụy Hiểu Lâm bẹp miệng:
- Vâng vâng vâng, ba không chỉ là tinh thông mà là sắp thành tinh! Ba, ba nếu như sống ở thời xưa thì chính là Sơn Đại Vương của núi này. Ở trong đây ba chính là Đại Vương yêu quái...
Ngụy Thắng Lợi cười:
- Đó là điều tất nhiên!
Ngụy Hiểu Lâm thở hắt ra, bổ sung một câu:
- Thuộc hạ tuần núi của Đại Vương còn có bài hát nữa cơ, "Đại vương bảo tôi đi tuần núi nà, tuần hết núi Nam lại tuần núi Bắc nà... "
- Con bé này, xem đòn đây!
Ngụy Thắng Lợi cười giơ tay, Ngụy Hiểu Lâm bật cười chạy đi. Mới chạy mấy bước Ngụy Hiểu Lâm đột nhiên đơ ra, thảng thốt kêu lên:
- Ba ơi có gấu!
Ngụy Thắng Lợi nghe xong vội nói:
- Đừng lộn xộn! Là Lão Hắc!
- Lão Hắc?
Ngụy Hiểu Lâm khó hiểu hỏi. Ngụy Thắng Lợi nói:
- Lão Hắc là một con gấu đen.
- Thế không phải là gấu sao ạ? Nó nhìn qua đây nè, làm sao giờ, ba, chạy hay là giả chết đây?
Ngụy Hiểu Lâm sắp khóc đến nơi rồi, Ngụy Thắng Lợi thấy thế bật cười ha hả:
- Nhìn bộ dạng con kìa, con mới nãy còn nói ba con là Sơn Đại Vương mà, đến địa bàn nhà ta con sợ cái gì?
- Ba, ba không có phát sốt chứ? Đây là gấu đó.
Ngụy Thắng Lợi lắc lắc đầu, đặt ba lô xuống, từ trong ba lô lấy ra một tảng thịt lớn, vẫy vẫy tay với con gấu đen ở xa xa đang dựa vào cây cọ mông. Gấu đen nhìn thấy Ngụy Thắng Lợi liền chạy vèo tới. Dọa Ngụy Hiểu Lâm sợ tới muốn xoay người bỏ chạy lại bị Ngụy Thắng Lợi kéo lại:
- Đừng chạy, con chạy không lại nó đâu.
- Leo cây được không?
- Nó còn leo giỏi hơn con...
- Sao ba quen thuộc nó vậy?
- Nó là bạn ba mà.
Ngụy Thắng Lợi cười, Ngụy Hiểu Lâm kinh ngạc, cô nàng ngớ ngẩn vô thức hỏi một câu:
- Vậy ba cũng không thể dẫn theo con gái mình đi đãi bạn nha? Ba có phải còn mang thì là ớt tiêu gì không? Một lát hai người bắt đầu ăn cơm uống rượu cạn ly?
Ngụy Thắng Lợi nhìn cô nàng đã bị dọa đến lẩn thẩn, vỗ vỗ đầu cô:
- Được rồi, được rồi, thả lỏng nào, đừng sợ, không có sao đâu. Lão Hắc là đang trong thời kỳ ngủ đông đi ra tản bộ.
Ngụy Hiểu Lâm thuận miệng bồi thêm một câu:
- Tiện thể ăn thức ăn ngoài ha?