Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1213

Chương 1213: Tâm Thần Không Yê

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1213: Tâm Thần Không Yê

Lý Tuyết Anh lắc đầu nói:

- Vẫn chưa, chị nói tất cả đều chuyển đi, một viên gạch cũng không chừa lại.

Mắt kính trừng to mắt nói:

- Chị Tuyết Anh, ý của chị là nhà cũng dỡ mang đi á?

Lý Tuyết Anh gật đầu:

- Đúng thế, toàn bộ mang đi. Ba mẹ chị đã không nỡ thì cứ mang đi hết. Một viên gạch một miếng ngói cũng không chừa lại, đến bên kia lại dựng lại là được.

Mắt kính nhanh nhẹn tính toán:

- Chị Tuyết Anh, như vậy thì còn đắt hơn xây lại nữa.

Lý Tuyết Anh lắc đầu:

- Khi còn nhỏ, bọn họ dốc hết tất cả nuôi nấng chị, bây giờ chị vì bọn họ tiêu tí tiền thì có làm sao? Chỉ cần bọn họ vui vẻ, chị nguyện tiêu nhiều tiền hơn. Được rồi, mau làm đi nhé.

Mắt kính hiểu ý của Lý Tuyết Anh, lập tức sắp xếp người đi làm. Mấy thôn dân nhìn Lý gia thật sự muốn chuyển đi lập tức từng người thất vọọn ng mất mát. Thậm chí có người lầm bầm:

- Bọn họ sao có thể chuyển đi chứ? Cứ chuyển đi như vậy, sau này chúng ta phải làm sao đây? Ai sẽ cho tiền chúng ta?

Bà Tôn cười lạnh:

- Cậu nhược trí hay là tàn tật? Sẽ không biết dựa vào tay mình kiếm tiền à? Tôi phải nói là Tuyết Anh chuyển đi là chuyện tốt.

Có người bất mãn:

- Bà Tôn nói cái gì đó, sao có thể gọi là chuyện tốt được?

Bà Tôn nói:

- Cậu cảm thấy đây không phải chuyện tốt? Đó là bởi vì cậu là đồ vô dụng, quỷ lười biếng! Chính mình tuổi còn trẻ lại không thể tự nuôi sống mình, về già phải làm thế nào? Còn thật cho rằng Lý Tuyết Anh sẽ nuôi mấy người cả đời chắc? Cứu rỗi mấy thứ ăn cháo đá bát như các người, khi dễ nhà người ta như vậy, người ta sớm muộn cũng phải đi. Mấy người hẳn nên thấy may vì Tuyết Anh đi lúc này. Nếu con bé thật sự muốn ác lên, lại nuôi mấy người một hơi nữa, đợi khi mấy người già cả, quên đi kỹ năng lao động tách khỏi xã hội, nó mới đi... Hừ hừ, lúc đó mấy người xem như có tâm muốn làm cũng làm không nổi, chỉ có thể nằm ở nhà chết đói!

Nghe tới đây mọi người đều sững sờ. Có người muốn phản bác nhưng mà suy xét cẩn thận lại, hình như vài năm nay bọn họ quả thực rất ít làm việc đồng áng, có nhà đất đều bỏ hoang, mỗi ngày chỉ đi đến nhà Lý Tuyết Anh làm tiền, lấy được tiền thì đi đánh mạt chược, lơ mơ chính là một năm trời. Một số người trẻ tuổi càng lặng im hơn, bọn họ biết cái gì? Bọn họ chợt nhận ra trừ đi đánh mạt chược, cái gì cũng không biết. Không biết trồng trọt, đi làm công thì chưa từng làm, tay nghề cũng không có. Bây giờ để bọn họ đi làm công, bọn họ cũng không biết đi đâu, chính mình có thể làm gì. Bọn họ hai mắt mờ mịt lâm vào trầm tư.

Mà những người già thì càng cảm nhận được sự kinh khủng, con không biết làm việc, không kiếm được tiền. Bọn họ tuy là biết trồng trọt nhưng tuổi đã cao, xương cốt cũng không linh hoạt khỏe mạnh, trông cậy vào bọn họ trồng trọt nuôi cả gia đình sao? Đi làm công? Trước đây thì họ có thể, bây giờ tuổi thế này ai muốn mướn? Sự khủng hoảng lan tràn trong lòng mấy cụ già, lúc này bọn họ cuối cùng ý thực được mình đã sai, sai không thể sai hơn. Bên cạnh ban đầu có một cây đại thụ, họ không nghĩ tới bảo vệ nó thật tốt, để nó càng tươi tốt và che mưa chắn gió mình, đôi bên cùng có lợi. Lại cứ luôn muốn chặt cành làm củi, bây giờ cây đổ rồi, bọn họ không còn gì cả.

Mặc kệ bọn họ nghĩ thế nào, lo nghĩ ra sao, Lý Tuyết Anh vẫn đi, đi vô cùng dứt khoát không có chút nào dây dưa. Mà khi Lý Tuyết Anh rời khỏi thôn, các thôn dân vốn còn đang lo nghĩ bắt đầu trở về nhà ngồi lại, cả nhà bàn bạc sau này làm gì, trồng trọt hay là làm công, hay là đi học nghề gì đó. Bọn họ lần đầu tiên học biết làm thế nào để tự nuôi mình sống.

Lý Tuyết Anh đi nhưng Phương Chính lại chưa đi, hắn nhìn cả màn này trong mắt, khẽ cười một tiếng mới rời đi. Khi đi Phương Chính bỏ thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương, thi triển lâu như vậy mệt quá. Lúc này mắt kính lẩm bẩm:

- Thật không ngờ chị Tuyết Anh là minh tinh nổi tiếng như vậy, có tiền đến thế còn có chuyện khổ não như vậy.

Phương Chính nghe vậy bèn cười:

- Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, mặc kệ là người mạnh mẽ đến đâu, trong lòng có thiện niệm thì có nhược điểm. Nhưng mà khi thiện niệm đủ lớn mạnh, cô ấy sẽ trở nên vô địch.

- Trong lòng có điều tốt đẹp thì không thể buồn vì chuyện gì; trong lòng có lương thiện thì không thể hận người. Nếu tâm đơn giản mọi phiền nhiễu trên thế gian đều hóa thành hư vô. Làm người tốt thì thân đoan chính tâm an bình linh hồn ổn. Làm việc thiện, trời biết đất xem quỷ thần kính phục. Nếu bạn không nghi ngờ nhân gian không có lạnh giá, nếu bạn không xa cách thế gian không xa xôi, nếu bạn không hận trời xanh ấm áp, nếu bạn không nói sai bốn bề thái bình...

Khi nói chuyện Phương Chính đã lượn lờ đi xa. Mắt kính nghe những lời này quay phắt đầu lại cũng chỉ thấy một bóng dáng màu trắng đang dần đi xa, sau đó kinh ngạc thốt lên:

- Là Phương Chính trụ trì!

Đáng tiếc bên cạnh mắt kính cũng không có ai, không nghe thấy hắn la lối.

Đi nửa đường, Phương Chính thấy Lý Tuyết Anh dừng bên đường đợi mình, Lý Tuyết Anh cười:

- Đại sư, muốn quá giang xe không?

Phương Chính cười:

- Đương nhiên.

Lý Tuyết Anh đưa Phương Chính về Nhất Chỉ Tự, sau đó vội lên máy bay ra nước ngoài, lại bắt đầu công việc bận rộn của cô nàng. Mà Phương Chính thì ngồi trong sân sau, kể lại chuyến đi này của mình cho chúng đệ tử nghe. Sau khi nghe xong, Sóc vừa nhét đồ ăn vặt đầy miệng vừa nói:

- Sư phụ ơi, thật không ngờ nha, Lý thí chủ là ngôi sao lớn như thế, có tiền như thế lại cũng có nhiều ưu phiền như vậy. Con vốn tưởng rằng có tiền thì có thể thích làm thì thì làm á.

Hồng Hài Nhi nói:

- Xem ngươi nói thì có tiền nhất định hạnh phúc nhỉ?

Sóc nói:

- Ta tưởng là sẽ hạnh phúc...

Phương Chính nói:

- Có tiền sẽ hạnh phúc hay không thì vi sư cũng không biết, cơ mà vi sư biết khi không có tiền thật là khổ...

Phương Chính nhớ tới những ngày tháng nghèo khó khi còn bé thấy hơi cảm khái. Theo tuyết lớn ngừng rơi, mây đen tan đi, ánh mặt trời rực rỡ rọi xuống đất, khách hành hương của Nhất Chỉ Tự bắt đầu trở lại, những làn khói xanh hòa vào nhau hóa thành Thanh Long phá mây xông lên trời lần nữa, trở thành cảnh tượng mà nhiều người đến Nhất Chỉ Tự nhất định phải thấy. Rất nhiều người đều hỏi Hồng Hài Nhi làm sao Nhất Chỉ Tự làm được cái này. Hồng Hài Nhi mỗi lần đều cười lớn nói:

- Bên trên có Bồ Tát nghiện thuốc, mỗi ngày đều ở trên đó hút thuốc đó.

Hồng Hài Nhi chỉ là nói bừa cho vui, kết quả lại thật có người tin, còn truyền đi. Trong nhất thời còn có người thật sự thờ Bồ Tát nghiện thuốc trong nhà. Thậm chí còn có người bán tượng thờ Bồ Tát nghiện thuốc. Đợi đến khi Phương Chính nghe được tin tức này chỉ có thể cười khổ một tiếng bỏ đi...

Một ngày nọ Phương Chính mất ngủ. Độc Lang từ trong ổ sói bò ra tò mò hỏi:

- Sư phụ ơi, sao người không ngủ ạ?

Phương Chính híp híp mắt nói:

- Không biết nữa, hai ngày nay vô luận gõ chuông hay là đánh trống, hoặc là gõ mõ niệm kinh, trong lòng vẫn luôn hoảng loạn như là sắp xảy ra chuyện lớn gì ấy.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay