Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1212

Chương 1212: Chi Nhánh

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1212: Chi Nhánh

Lý Tuyết Anh nhìn về phía Phùng cục trưởng nói:

- Phùng cục trưởng, chuyện này không do chúng tôi quản nữa, chúng tôi chỉ là tố cáo, có thể chứ?

Phùng cục trưởng gật đầu nói:

- Chuyện này chúng tôi thụ lý, nhưng mà trong đó còn có một số thủ tục khác cần đi, cũng cần những ngành khác phối hợp. Lát nữa cần mọi người tự mình đi mấy chuyến vậy.

Lý Tuyết Anh nói:

- Không thành vấn đề.

Tưởng Tái Sinh nghe tới đây trong lòng hoàn toàn lạnh đi, đây là muốn bắt hắn ngồi tù à. Tưởng Tái Sinh hét lên:

- Lý Tuyết Anh, mày không thể đối xử với tao như vậy, coi chừng tao cá chết rách lưới!

Lý Tuyết Anh lắc đầu:

- Đến bây giờ ông vẫn chưa hiểu ra? Tôi cho các người chính là do lòng tốt của mình. Nếu các người đã không cần lòng tốt của tôi thì hãy nhận lấy sự tức giận của tôi đi. Dựa vào ông? Cá thì chết, nhưng lưới sẽ không rách đâu.

- Tao liều mạng với mày!

Tưởng Tái Sinh bỗng từ trên đất xông tới, trong tay cầm một cục đá muốn đập lên mặt Lý Tuyết Anh. Lý Tuyết Anh ngay cả tránh cũng không tránh, người mang mắt kính chợt bước lên một bước giơ chân đạp, bịch một tiếng Tưởng Tái Sinh ngã nhào trên xuống đất. Phùng cục trưởng cau mày:

- Hành hung giữa ban ngày ban mặt, bắt lại!

Lập tức có hai viên cảnh sát tiến lên đè Tưởng Tái Sinh lên đất còng tay lại. Lý Tuyết Anh nói tiếp:

- Tưởng Tái Sinh, trước mặt cảnh sát hành hung, cái này còn nặng hơn trốn, lậu thuế đấy. Mắt kính...

Mắt kính tiếp tục giống cỗ máy mà nói:

- Căn cứ theo Luật hình sự, sau khi trốn thuế, lậu thuế được cơ quan thuế ban hành theo quy định của pháp luật cưỡng chế truy tố thì sẽ phải nộp số thuế phải nộp, phí nộp chậm, không bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Cũng là nói tội danh khi trước của ông chỉ cần hợp tác với cơ quan thuế thì ông có thể không phải ngồi tù. Nhưng mà hiện tại hành vi của ông không ngồi tù không được.

Tưởng Tái Sinh nghe xong phụt một phát phun một ngụm máu, gào lớn:

- Bọn mày... Hại tao!

Sau đó Tưởng Tái Sinh ngất xỉu. Nhìn thấy vậy trong mắt Lý Tuyết Anh lóe lên một tia không đành lòng, nhưng mà khi cô nhìn thấy Trần Đại Bằng sau khi thấy Tưởng Tái Sinh thảm như vậy lập tức lủi vào đám người, cô biết cô không thể mềm yếu nữa. Nếu như lúc này không dùng pháp luật làm vũ khí đối phó với đám vô lại này thì sau này cô lại không có cơ hội lập uy. Thôn dân cũng sẽ không bị cô hù dọa được. Vì thế Lý Tuyết Anh nói:

- Thiếu nợ trả tiền, còn có ai muốn lấp liếm không?

Trần Đại Bằng muốn nói gì đó song cuối cùng không dám hó hé. Người khác vốn là hùa theo, có hời thì chiếm đôi chút, không có cũng không dám sủi bọt. Lúc này có người nói:

- Tuyết Anh làm tốt lắm! Tưởng Tái Sinh con rùa này chính là tai vạ trong thôn. Còn có Trần gia, con cũng đừng bỏ qua, đều không phải thứ tốt đẹp gì!

Người nói là một bà lão tóc bạc trắng, bà lão dọng dọng cây gậy nói:

- Trước đây tôi đã nói với mấy người rồi, đừng chiếm tiện nghi, bây giờ thảm chưa? Đáng đời!

Lý Tuyết Anh nhìn thấy bà lão, vẻ lạnh lẽo trên mặt cũng trở nên ấm áp hơn. Lý Hải Sinh nói:

- Bà Tôn cho tới giờ chưa từng mượn tiền, còn cho ba mẹ không ít rau củ, Tuyết Anh, thật ra thì kẻ ác trong thôn có vài người đó thôi, chỉ là đám bọn họ càng xúm lại càng có thể bàn tán thị phi ở sau lưng hơn...

Lý Tuyết Anh khẽ gật đầu:

- Ba, con biết rồi. Chuyện này cứ giao cho con, tin con đi, con sẽ xử lý thật tốt.

Lý Hải Sinh khẽ gật đầu dẫn Lữ Vĩnh Bình đi vào nhà, rõ ràng chuyện ở đây ông mặc kệ, đều giao cho Lý Tuyết Anh. Theo cách Lý Tuyết Anh như sấm mà xử lý Tưởng Tái Sinh và Trần Đại Bằng, mấy người khác đã hoàn toàn không dám đối nghịch với Lý Tuyết Anh. Một số người chột dạ lén lút bỏ chạy. Mà Lý Tuyết Anh căn bản không có ý bỏ qua cho họ, nói:

- Cho mấy người thì chính là cho, Lý Tuyết Anh tôi sẽ không đòi lại, Nhưng cho mượn thì trong ba ngày phải trả toàn bộ, nếu không tôi sẽ còn trở lại. Ngoài ra, nhà chúng tôi sẽ dọn đi, mọi người có ý kiến gì không?

Trong đám người không ai đứng ra phản đối nữa, nhân viên vận chuyển bắt đầu dời đồ trong nhà, người vây ngoài cổng cũng đều giải tán. Lý Tuyết Anh cảm ơn Phùng cục trưởng, Phùng cục trưởng thì lại cười khổ lắc đầu:

- Tác phong không đàng hoàng như vậy, nếu như cô không gọi tôi đến tôi cũng không biết. Trần Tam, chuyện này anh xem mà giải quyết đi, tôi không hi vọng lại phát sinh chuyện tương tự.

Trần Tam bảo đảm đi bảo đảm lại, hai người rời đi. Phương Chính lúc này mới từ từ đi qua, Lý Tuyết Anh nói:

- Cảm ơn ngài, Phương Chính.

Phương Chính lắc đầu:

- Chưa nói đến cảm ơn, cô chuẩn bị cứ thế mà đi?

Lý Tuyết Anh lắc đầu:

- Mới nãy tôi nghĩ rất nhiều, kẻ ác tôi đương nhiên muốn trả thù. Nhưng mà trong thôn vẫn còn những người tốt như bà Tôn, cũng không có ức hiếp chúng tôi, mỗi ngày lại sống cực khổ như vậy. Huống hồ gì để người tốt sống tốt hơn, để người xấu không được như ý mới là trừng phạt lớn nhất đối với bọn họ!

Phương Chính nói:

- Vậy ý của thí chủ là?

Lý Tuyết Anh nói:

- Tôi chuẩn bị học theo ngài, đưa cá cho người không bằng dạy người bắt cá, tôi dự định mở một trường nghề, nhận vào những người tốt với tôi và tốt với gia đình tôi, ít nhất chưa từng khi dễ bọn họ, miễn học phí, chỉ dạy học.

Phương Chính kinh ngạc:

- Trường nghề? Dạy cái gì?

Lý Tuyết Anh nở nụ cười:

- Dạy điêu khắc, bên ngài không phải có sẵn trường học sao? Tôi mở chi nhánh được không? Tôi trả phí liên kết.

Phương Chính nghe vậy liền vui vẻ, cười nói:

- Hoan nghênh gia nhập liên minh, chẳng qua cô trước tiên phải làm học sinh đi học mới được. Nếu không cô ngay cả giáo viên cũng không có.

Lý Tuyết Anh hỏi:

- Chúng tôi không có Hàn Trúc, đồ vật khác điêu khắc ra có thể bán lấy tiền không?

Phương Chính nói:

- Chúng ta cũng không chỉ học điêu khắc trúc, điêu khắc gỗ cũng như vậy. Nếu như cô giúp đại diện còn không bán được thì bần tăng cũng không còn gì để nói.

Lý Tuyết Anh lập tức bật cười:

- Chỗ chúng tôi cái khác không nhiều chứ cây già đặc biệt nhiều, tôi muốn thử chạm khắc gỗ xem. Nhưng mà còn phải tìm người hiểu biết giúp tôi thiết kế, không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho tốt.

Phương Chính cười:

- Được, đợi trường học của cô xây xong, bần tăng tặng cô một phần quà, xem như chúc mừng thành lập chi nhánh đi.

Ánh mắt Lý Tuyết Anh lập tức sáng rỡ:

- Quà gi?

Phương Chính đáp:

- Phật viết: Không thể nói.

Lý Tuyết Anh bĩu môi:

- Ai mà thèm, đi thôi, dẫn ngài đi dạo quanh thôn nhìn nơi tôi chơi khi bé.

Nói xong Lý Tuyết Anh dẫn Phương Chính đi dạo bộ.

Quá trình dọn nhà cũng rất nhanh, trên thực tế thì vợ chồng hai người Lý Hải Sinh cũng không có đồ gì nhiều. Cho dù có cũng là những vật gia dụng cũ, những thứ này không đáng tiền, nhưng nó lại ghi chép lại quá khứ của cả nhà. Cho nên người một nhà cũng không nỡ vứt, đều mang đi hết.

Nhìn thấy Lữ Vĩnh Bình không nỡ đi, thứ gì cũng phải sờ một cái, Lý Tuyết Anh cắn cắn môi, gọi mắt kính qua nói nhỏ:

- Tìm công ty dọn nhà tốt nhất cho chị, chị muốn dọn hết tất cả đồ vật ở đây đi.

Mắt kính nói:

- Chị Tuyết Anh, đồ vật đều đã dọn gần hết rồi.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay