Chương 1211: Khi Nữ Vương Tức Giận (2)
Một người đàn ông bên cạnh Lý Tuyết Anh cầm một cuốn sổ bước ra nói:
- Tưởng Tái Sinh, tổng cộng nợ cô Lý 263.786 đồng. Tưởng Tái Sinh trong nội thành có hai căn bất động sản, mua cho con trai một chiếc ô tô. Trong nhà có tiền tiết kiệm 158.000 đồng...
Lý Tuyết Anh nói:
- Hai căn nhà, một chiếc xe, còn có tiền tiết kiệm. Ông bán một căn là có thể trả tiền cho tôi. Ông vẫn có thể sống thật thoải mái, ông lại nói là tôi ép ông chết à? Vậy ông cướp đi khoản tiền ăn cuối cùng từ trong tay ba tôi thì sao? Bọn họ mỗi ngày ăn dưa muối qua ngày, các người mỗi ngày ăn thịt ăn cá, khi đó các người lại nghĩ thế nào? Tưởng Tái Sinh, đừng cho là tôi không biết chuyện ông bóc lột ba mẹ tôi, tới cửa mượn tiền mấy năm nay, ông lầm rồi! Tôi nói cho ông biết, tội nghiệt ông làm thì phải trả. Sự tuyệt vọng ông khiến ba mẹ tôi trải qua, tôi sẽ trả đủ để cho ông hưởng thụ thật tốt. Ông cho là Lý Tuyết Anh tôi dễ bắt nạt ư? Sau này ông sẽ biết, tôi là người mà ông căn bản không thể trêu vào. Đừng chọc tôi nổi điên, nếu không ông không gánh nổi đâu.
Tưởng Tái Sinh thấy ánh mắt bá đạo kia của Lý Tuyết Anh thì trong lòng rét lạnh, có cảm giác đại nạn lâm đầu. Người đàn ông bên cạnh Lý Tuyết Anh nói tiếp:
- Con trai của Tưởng Tái Sinh làm buôn bán ô tô cho công ty thuộc tập đoàn Mạnh Đạt, một tháng thu nhập 13000 đồng. Trước mắt đã có đối tượng, chưa kết hôn nhưng đã đính hôn, sính lễ đính hôn 30000 tiền mặt.
Lý Tuyết Anh lập tức lấy điện thoại gọi đi:
- Tổng giám đốc Mạnh, tôi là Lý Tuyết Anh, hì hì, tôi là không có việc gì thì không đến tòa tam bảo. Có chuyện này tôi nói với ngài một tí. Công ty của ngài chắc hẳn có một người tên là Tưởng Vân nhỉ?
Nói rồi Lý Tuyết Anh mở loa ngoài. Tổng giám đốc Mạnh nói:
- Không rõ lắm, lát nữa tôi hỏi xem. Sao thế Tuyết Anh, đó là bạn cô hả? Nếu thế tôi cho người này một cơ hội, trước tiên làm quản lý chi nhánh thử xem?
Nghe thế trong lòng Tưởng Tái Sinh run rẩy, quản lý chi nhánh đấy! Đó còn là công ty lớn nữa. Hắn không ít lần nghe con trai nói công ty bọn họ có thực lực thế nào, đừng nói quản lý chi nhánh, coi như là một chủ quản nhỏ bé thì đãi ngộ cũng tốt không thể tốt hơn.
Nhưng mà Tưởng Tái Sinh cũng không hé răng, bởi vì hắn cảm thấy đây không phải sự thật. Mặc kệ ở bên ngoài lan truyền Lý Tuyết Anh lợi hại thế nào, nhưng mà trong mắt mấy người đã nhìn Lý Tuyết Anh từ bé đến lớn vẫn cứ xem Lý Tuyết Anh như là Lý Tuyết Anh trong quá khứ, không cho rằng cô gái này có năng lực lớn cỡ nào. Về phần những thành tựu của Lý Tuyết Anh cũng bị bọn họ ác độc nghĩ rằng là giao dịch ngầm.
Tưởng Tái Sinh không nói gì nhưng Lý Tuyết Anh lại nói:
- Không phải bạn bè, cả nhà bọn họ bắt nạt ba mẹ tôi, thiếu tiền còn không trả.
Giọng của Mạnh tổng lập tức trở nên căm phẫn:
- Còn có chuyện này à? Nhân phẩm tệ như vậy tôi cần hắn ta làm gì? Tôi đây để hắn cút luôn, về phần tiền lương tháng này của hắn tôi giúp cô giữ lại, khi nào cô rảnh tôi chuyển cho cô.
Lý Tuyết Anh lắc đầu:
- Tổng giám đốc Mạnh, số tiền này tôi không cần, để mua đồ ngon cho Tiểu Mộng Mộng đi.
Tổng giám đốc Mạnh cười ha hả:
- Đừng, muốn cho cô tự mình cho. Cô nếu như không cần thì tôi giấu tên quyên góp tích đức vậy.
Lý Tuyết Anh cười nói:
- Được, vậy thì quyên góp đi.
Tiếp theo hai người cúp máy, Lý Tuyết Anh cười híp mắt nhìn Tưởng Tái Sinh mặt tái xanh nói:
- Cảm giác thế nào?
Môi của Tưởng Tái Sinh cũng run rẩy:
- Mày... Lừa tao thì có. Mày không thể nào quen biết sếp tổng lớn như vậy.
Lý Tuyết Anh cười:
- Vậy cứ đợi vài phút nữa rồi nói tiếp.
Ba phút sau Tưởng Tái Sinh nhận được điện thoại của con trai:
- Ba, có chuyện gì xảy ra vậy? Bên trên đột nhiên thông báo cho con, nói nhà chúng ta thiếu nhà Lý Tuyết Anh tiền còn quỵt nợ không trả, bắt nạt người thành thật, nhân phẩm có vấn đề đuổi con rồi! Hơn nữa còn nói con rằng ngành nghề này vĩnh viễn không có chỗ cho con.. Mẹ kiếp, có phải con khốn Lý Tuyết Anh đó giở trò không? Không phải là dùng ít tiền của nó à? Nó đến mức như vậy sao? Nó nhiều tiền như vậy, chúng ta tiêu xài một ít thì có là gì với nó đâu?
Tưởng Tái Sinh nghe xong mặt lập tức trắng bệch, ngồi phịch xuống đất lại không nói nên lời. Cả đời này khiến hắn hãnh diện nhất là con trai, bây giờ con trai tiêu đời, hắn bỗng có cả giác trời đất sập đổ. Tưởng Tái Sinh không nói gì, Lý Tuyết Anh cao giọng nói với điện thoại:
- Vốn cho rằng chỉ có vài người nghĩ vậy, không ngờ cả nhà đều cùng một giuộc với nhau. Tưởng Tái Sinh, nhớ cho kỹ, trong ba ngày trả tiền, nếu không còn có chuyện hay chờ đợi đó.
Lý Tuyết Anh ra hiệu, người đàn ông bên cạnh đỡ mắt kính nói:
- Tưởng Tái Sinh, căn cứ tôi điều tra được ông ở trên trấn mở một cửa hàng, mấy năm nay không đóng thuế, trốn, lậu thuế cũng không phải thói quen tốt gì đâu.
Tưởng Tái Sinh nghe nói như thế, con mắt đỏ ngầu gào lớn:
- Lý Tuyết Anh, mày đừng khinh người quá đáng. Tao nói mày biết, mày đối với chúng tao như vậy đừng trách bọn tao không khách sáo. Mày có tin bọn tao hợp lực đăng báo giội nước bẩn cho mày hay không?
Lý Tuyết Anh cười nhạo:
- Lý Tuyết Anh tôi đây cả một đời có lẽ từng làm chuyện sai nhưng chưa từng làm việc trái với lương tâm. Ông có giỏi thì đi đi, xem ông giội được hay không đã!
Tưởng Tái Sinh lại hét:
- Ba người thành hổ, tất cả bọn tao đều nói thì mày nói xem người ngoài tin mày hay tin chúng tao? Người làm truyền thông thích nhất tin đồn thất thiệt, không có chuyện cũng làm cho ra chuyện. Mày là minh tinh lớn như thế, đều là tin mới, bọn tao tung ra tự nhiên có người sẽ xào lại tin tức. Lý Tuyết Anh, mà nghĩ lại cho tốt, bây giờ rút lại vẫn còn kịp, chịu nhún nhường một chút để con tao làm quản lý gì đó, tao còn có thể tha cho mày. Nếu không thì, hừ...
Lý Tuyết Anh híp mắt hỏi:
- Nếu không thì sao nào?
Tưởng Tái Sinh nói:
- Nếu không tao khiến mày thân bại danh liệt, cả nhà đều chết không yên!
Lý Tuyết Anh cười lớn:
- Tưởng Tái Sinh, ông cũng không thấy ngại nói mấy lời này? Năm đó mẹ ông bệnh nặng một trận, gần như muốn mất mạng, là ai bỏ tiền giúp bà trị bệnh? Là tôi, Lý Tuyết Anh! Năm đó con trai ông đi học, ông không có tiền đóng học là ai giúp ông ra tiền? Là tôi, Lý Tuyết Anh! Năm đó cửa hàng của ông sắp lụn bại là ai đưa ông đi học mở tiệm online, để ông có được ngày hôm nay? Vẫn là tôi, Lý Tuyết Anh. Người xưa thật không lừa tôi, một đấu gạo tạo ân, một gánh gạo tạo oán chính là nói loại người sói mắt trắng như ông!
Tưởng Tái Sinh nghe nói thế xấu hổ cúi đầu, chẳng qua ngay lập tức nghiến răng nghiến lợi ngẩng đầu la hét:
- Đủ rồi! Mày nói dễ nghe như vậy, cho tao tiền, giúp đỡ tao còn không phải muốn bọn tao nói tốt giúp mày vài câu lừa gạt truyền thông à? Số tiền đó tao lấy mà lòng cũng không yên!
Lý Tuyết Anh cười to hơn:
- Tưởng Tái Sinh, uổng cho ông khoác một thân da người, nếu đã như vậy thì hôm nay để cho ông thấy cái gì gọi là thủ đoạn của Lý Tuyết Anh tôi nhé! Mắt kính, giao lại cho anh!
Người mang mắt kính như một cỗ máy nói:
- Tưởng Tái Sinh tổng cộng trốn thuế 170.000 đồng, căn cứ pháp luật, người nộp thuế dùng thủ đoạn gian dối, che giấu để khai sai khai man thuế hoặc không trình báo, trốn tránh nộp thuế như anh, sẽ phạt tù có thời hạn từ 3 năm đến 7 năm và phạt tiền.