Chương 1210: Khi Nữ Vương Tức Giận (1)
Trần Đại Bằng bị hù run lên, sau lưng liền có người bật cười. Tưởng Tái Sinh cười khì:
- Đại Bằng, sao vậy? Một câu nói đã dọa cho chú mày tè ra quần á?
Trần Đại Bằng đỏ mặt chỉ vào Lý Tuyết Anh nói:
- Lý Tuyết Anh, mày kêu ai quỳ xuống?
Lý Tuyết Anh không những không giận mà còn cười nói:
- Trần Đại Bằng, cho anh có bản lĩnh nhỉ. Ba anh tôi còn gọi một tiếng chú, nhưng anh thì là cái quái gì? Dám hô to gọi nhỏ với ba tôi?
Trần Đại Bằng lập tức nghẹn lời, dựa theo bối phận hắn phải gọi Lý Hải Sinh một tiếng chú, bây giờ hắn lại hô to gọi nhỏ, quả thực nói không nên lời. Lý Tuyết Anh ngạo nghễ nói:
- Trần Đại Bằng, nếu anh đã đến thì cũng đừng nói nhảm, thiếu nợ trả tiền. Nhà các người tổng cộng thiếu tôi bao nhiêu tiền, nội trong ba ngày phải trả lại, nhiều một phần không cần, ít một phần cũng không được.
Trần Đại Bằng liền cuống lên, hắn sợ nhất chính là bị đòi nợ. Tưởng Tái Sinh nói nhỏ:
- Cậu sợ cái gì? Bây giờ con nợ mới là đại gia. Không trả, nó có thể làm gì?
Trần Đại Bằng nghe xong liền vững tâm lý, kêu lên:
- Đòi tiền không có, mạng thì có một đây, có giỏi thì lấy mạng tôi đi. Không thì ông đây không trả tiền cho cô. Thích làm gì thì làm, thích tìm ai thì tìm!
Lý Tuyết Anh cũng không giận, lạnh nhạt nói:
- Trước đây nể tình làng nghĩa xóm tôi không tính toán với mấy người. Mấy người lại được đằng chân lân đằng đầu khi dễ tới cửa nhà. Thật cho rằng các người chơi xấu tôi không làm gì được sao?
Trần Đại Bằng gân cổ nói:
- Cô muốn làm gì? Cô còn dám đánh người sao?
Lý Tuyết Anh lắc đầu:
- Đánh anh? Chỉ sợ bẩn tay tôi, chẳng qua có người có thể xử lý anh. Phùng cục trưởng, việc nên nhìn ngài đều nhìn thấy, đối với kẻ vô lại phải xử lý thế nào ngài rõ hơn tôi. Vẫn mong ngài làm chủ cho gia đình tôi lấy lại công bằng.
Vừa mới nói xong, từ một trong những chiếc xe có một người đi xuống. Mấy thôn dân không quen, nhưng Trần Tam bên cạnh Phùng cục trưởng bọn họ lại biết. Đó là bác ba của Trần Đại Bằng, cũng là sở trưởng đồn công an. Ngày thường Trần Tam quan tâm Trần gia không ít, vả lại đều là đồng hương trong thôn qua lại lẫn nhau rất quen thuộc.
Dưới tình huống thông thường, chỉ cần không phạm pháp, xảy ra vài chuyện xung đột nhỏ hắn đều làm người hòa giải ra mặt khuyên giải một chút cũng xong. Trong thông rất ít có người bởi vì đánh nhau hoặc là thỉnh thoảng một lần trộm gà bắt chó bị nhốt lại. Trần Tam vốn là có ý tốt, nhưng mà đây cũng là gián tiếp làm hỏng nề nếp trong thôn. Trong ý thức của người dân, sở trưởng đồn công an là người thôn chúng tôi, bình thường ăn cơm uống rượu chúng ta làm gì hắn cũng sẽ không quản. Còn pháp luật? Bọn này mới là pháp luật!
Cho dù thôn dân sẽ không làm chuyện ác gì nhiều, nhưng sâu bên trong đã dần dần làm mờ nhạt hai chữ pháp luật. Bây giờ nhìn thấy Trần Tam, Trần Đại Bằng vô thức nở nụ cười, vừa muốn chào hỏi lại thấy Trần Tam hừ lạnh:
- Trần Đại Bằng, thiếu nợ trả tiền là đạo lý hiển nhiên, cậu giở trò vô lại gì? Đừng cho rằng là cháu tôi thì tôi sẽ nuông chiều cậu!
Trần Đại Bằng nghe vậy liền trợn mắt, bác ba của mình làm sao lại trở mặt không nhận người thân rồi? Chỉ vào mình nói:
- Bác ba, là con nè, Đại Bằng!
Trần Tam liếc hắn, nếu như không phải bên cạnh còn có người, ông thật muốn đi qua tát nó một cái, đây cũng thật không có mắt nhìn gì cả. Lúc này Phùng cục trưởng ở cạnh Trần Tam mở miệng:
- Trần sở trưởng, thân ở vị trí này thì không được tự tư nghĩ đến tình thân.
Trần Tam nghe xong vội nói:
- Phùng cục trưởng nói đúng.
Sau đó Trần Tam nói với Trần Đại Bằng:
- Trần Đại Bằng, cho cậu thời gian một ngày lập tức xoay tiền trả nợ!
Trần Đại Bằng nghe xong trợn tròn mắt nói:
- Bác ba, sao khuỷu tay bác lại chìa ra bên ngoài rồi?
Trần Tam tức muốn chết, thằng ngu này sao không có mắt mũi gì cả? Thế là Trần Tam tức giận nói:
- Thiếu nợ trả tiền là điều hiển nhiên, sao gọi là chìa khuỷu tay ra ngoài? Bình thường không quản lý mấy người k có nghĩa là không có luật pháp.
Trần Đại Bằng gân cổ:
- Muốn tiền thì không có! Muốn làm gì thì làm đi!
Trần Đại Bằng không tin ai còn có thể bắt hắn. Tưởng Tái Sinh cũng nói theo:
- Trần sở trưởng, nhà Trần Đại Bằng ra sao ông cũng biết mà. Cả nhà bọn họ cũng không ai đi làm, cũng không có trồng trọt. Lấy đâu ra tiền mà trả... Tôi phải nói là Lý Tuyết Anh là người trong thôn chúng ta, có tiền của như vậy thì nên giúp cho hương thân vài việc thiết thực, khoản nợ này cứ xóa đi là được. Mấy chục ngàn đó đối với bọn tôi mà nói là mạng, đối với nó mà nói thì chỉ là sợi lông trâu mà thôi.
Trần Đại Bằng nói:
- Đúng đó, bảo tôi trả tiền trước tiên đòi mạng tôi đi.
Mấy người khác thiếu nợ Lý Tuyết Anh cũng hô hoán theo, lúc này bầu không khí cũng nóng lên. Lý Tuyết Anh cũng không dao động, nói với Phùng cục trưởng:
- Phùng cục trưởng, pháp luật chúng ta xử lý người không trả nợ thế nào?
Phùng cục trưởng nói:
-Trong danh sách đen của tín dụng, không phải ông muốn vay vốn làm ăn à? Đừng đùa, đừng nghĩ tới.
Mặt Tưởng Tái Sinh cũng xanh lè, kêu lên:
- Dựa vào cái gì?
Trần Tam nói:
- Dựa vào ông là người thất tín đó!
Trần Tam nói với mấy người khác:
- Các người cũng giống vậy, ngoài ra thẻ ngân hàng của những người thiếu nợ cũng tự động đóng băng. Tiền trong túi áo mấy người chúng tôi không có cách, nhưng mà sau này các người cũng không có cách nào lấy một xu tiền nào từ ngân hàng. Cho đến khi trả xong nợ mới thôi.
Tưởng Tái Sinh hét lớn:
- Lý Tuyết Anh, mày là muốn ép bọn tao vào chỗ chết à!
Lý Tuyết Anh vỗ vỗ tay:
- Tưởng Tái Sinh, ông nói lời này có thấy trái lương tâm không?