Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1209

Chương 1209: Quỳ Xuống!

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1209: Quỳ Xuống!

Phương Chính cười nói:

- Thí chủ có từng nghe qua câu chuyện dệt đồ chưa?

Lý Tuyết Anh nhíu mày lắc đầu. Phương Chính kể:

- Ngày xưa có một cô gái, cả đời cô thích nhất là dệt, có một ngày cô quyết định dệt một cái khăn choàng cổ dài nhất thế giới. Thế là cô rời xa quê nhà, mang đủ len tìm đến một ngọn núi cao, ở đây không có ai sẽ làm phiền đến cô. Cô bắt đầu dệt khăn, khăn choàng cổ càng ngày càng dài, rất nhanh đã vượt qua kế hoạch của cô, nhưng mà cô vẫn không cam lòng, cô cảm thấy độ dàu này không đủ làm cô để lại danh tiếng nhiều hơn trên thế giới. Cũng rất dễ bị người khác qua mặt, vì vậy cô phải tiếp tục dệt...

- Ngày qua ngày, khăn choàng cổ dưới chân cô càng lúc càng dài, càng lúc càng nhiều, cô không thể không đá nó ra xa hơn chút, để chừa chỗ trống nhiều hơn. Dần dần, sự theo đuổi ban đầu biến thành gánh nặng, Nhưng mà vì theo đuổi khăn choàng cổ càng dài hơn, cô vẫn tiếp tục cố gắng, cô cho rằng mình chính là vì mục tiêu cuộc sống của bản thân mà cố gắng, tương lai là sáng sủa, ánh sáng chói chang, cho nên cô tiếp tục kiên trì.

- Kiên trì trở thành tâm ma, khăn choàng cổ dệt xong chất đầy đỉnh núi, cuối cùng có một ngày, khi cô đá khăn qua một bên, một đầu bị rơi xuống vách núi, đồng thời từng chút trượt xuống mà cô lại chẳng hay biết, cứ tiếp tục công việc. Cho đến một hôm cô bỗng phát hiện, len của mình không đủ. Nhưng mà độ dài vẫn chưa đạt đến mong muốn. Cô muốn càng dài hơn cơ! Thế là cô tháo khăn trùm đầu, lấy tóc dài làm len dệt vào khăn. Cô muốn dùng hết sức lực, dùng hết mọi thứ để đạt được khăn choàn cổ dài hơn. Lúc mà cô đang dệt thì càng nhiều khăn rơi xuống vách núi, hơn nữa trọng lực trì xuống khẽ kéo khăn rơi xuống dưới, tốc độ rơi cũng càng lúc càng nhanh.

- Cô phát hiện tình hình bèn túm lấy cây kéo, nhưng lại do dự. Cô nhìn nhìn mái tóc không dài lắm của mình, cảm thấy dệt thêm một lát cũng không sao. Thế là cô bỏ kéo xuống tiếp tục dệt. Nhưng cô đã đánh giá thấp tốc độ khăn choàng cổ rơi xuống, tốc độ càng ngày càng nhanh, chưa đợi cô dệt xong đoạn cuối cùng, cô liền bị khăn choàng cổ nặng trĩu kéo đi cả một đường đến bên vách núi. Cô liều mạng muốn chạy trở về, nhưng mà khăn quá nặng, cô vùng vẫy bất lực. Mắt thấy cây kéo vốn có thể tiện tay lấy được càng ngày càng xa, cô tuyệt vọng bị khăn choàng cổ kéo đi rơi thẳng xuống bên dưới vách núi.

Nói đến đây Phương Chính ngừng lại. Lý Tuyết Anh nghe xong câu chuyện này ánh mắt càng lúc càng sáng nói:

- Khăn choàng cổ rơi xuống đó chính là dục vọng, dục vọng chỉ sẽ càng dệt nhiều thì tốc độ và lực kéo rơi xuống càng lớn, sớm muốn sẽ kéo người xuống vách núi. Muốn thoát khỏi nó thì phải có nghị lực mạnh mẽ, dùng kéo kịp thời cắt đứt nó. Đúng không?

Phương Chính nói:

- Cái khăn choàng cổ này đối với cô mà nói là khăn choàng, đối với các thôn dân chẳng phải cũng không là khăn choàng cổ? Nhớ lại thôn dân khi cô còn nhỏ, rồi nhìn lại họ của bây giờ xem, thí chủ tự nhiên hiểu nên làm gì thôi.

Ánh mắt của Lý Tuyết Anh lập tức sáng lên, sau đó cười nói:

- Tôi biết nên làm sao rồi. Nói thật lòng thì khi trước tôi vẫn không hiểu tại sao ngài bảo tôi phải trở về một cách có khí thế mạnh mẽ, bây giờ thì đã hiểu sao. Chim ưng con đã giương cánh tung bây cũng đã đến lượt nó đi bảo vệ cha mẹ. Điều tôi cần làm chính là thể hiện sức mạnh của mình cho họ thấy, để họ thấy được năng lực của tôi. Dùng cây kéo của tôi cắt đứt tham lam của mọi người.

Lý Tuyết Anh bỏ đi, sâu trong ánh mắt không còn oán hận mới vừa nãy nữa, có chăng chỉ là một loại cương nghị, một sự kiên cường chỉ thuộc về riêng cô.

Lần này Phương Chính không cản cô nữa. Phương Chính luôn biết, bên trong con người Lý Tuyết Anh là quật cường, kiêu hãnh. Cô rất thông minh, lại càng lương thiện. Chính vì lương thiện mới sẽ khiến cô nuông theo thôn dân, nuông chiều mọi người cuối cùng tạo thành cục diện như hiện giờ.

Việc Phương Chính làm chẳng qua là cảnh tỉnh cô, nói cho cô cái gì gọi là tốt bụng chân chính, có khi tốt bụng cần phải đau đớn, đau xong mới biết cái gì gọi là dễ chịu.

Lý Tuyết Anh không tranh cãi gì với vợ chồng Lý Hải Sinh mà đi gọi mấy cuộc điện thoại. Không lâu sau mấy chiếc xe chạy vào thôn, một đám người xuống xe bắt đầu dọn đồ trong nhà Lý Tuyết Anh lên xe.

Thoắt cái đã kinh động đến tất cả mọi người. Người trong thôn một truyền mười mười truyền trăm, rất nhanh đã tụ tập lại. Mà trước tiên bị kinh động là cha mẹ Lý Tuyết Anh, Lý Hải Sinh đi tới hỏi:

- Tuyết Anh, con đang làm gì vậy?

Kết quả Lý Tuyết Anh xoay người quỳ thụp xuống trước mặt Lý Hải Sinh, sau đó bắt đầu dập đầu. Lý Hải Sinh ngẩn người, người tụm lại hóng chuyện cũng ngốc ra, mấy người đàn ông dọn nhà cũng tròn mắt, bà chủ nhà mình bị làm sao thế?

Lý Tuyết Anh chầm chậm ngẩng đầu nói:

- Ba, những năm này để người chịu oan ức, trước đây là con gái vô năng bất hiếu. Bây giờ, con gái đã có đủ năng lực bảo vệ mình, kể từ hôm nay về sau cứ để con gái bảo vệ cho người đi. Ba và mẹ cũng nên nghỉ ngơi...

Nghe tới đây, Lý Hải Sinh vốn chuẩn bị nói đôi câu lập tức nghẹn ngào, nước mắt lập tức đong đầy trong mắt.

Trong trí nhớ của Lý Tuyết Anh, Lý Hải Sinh chưa từng khóc, ông là một người đàn ông kiên cường như có thể dời núi lấp biển, vì cái nhà này đã từng

Mấy ngày không chợp mắt. Vì mua búp bê cho Lý Tuyết Anh, đi bộ 80 dặm, đội gió đội tuyết đến chợ thành phố. Một người đàn ông như vậy hôm nay lại rơi nước mắt.

Cô biết cô làm đúng rồi! Ba của cô vẫn luôn chờ đợi cô lớn lên, vẫn luôn đợi cô trưởng thành tung cánh bay lượn. Lý Tuyết Anh của ngày trước quả thực sự nghiệp có thành tựu, nhưng mà trên một số phương diện nào đó cô vẫn còn yếu. Điểm yếu này trong mắt người khác không là gì. Nhưng mà rơi vào mắt người làm cha mẹ thì đó chính là đứa trẻ nhà mình vẫn cần mình che chở, bọn họ sẽ dùng hết tận đến tia sức lực cuối cùng, giọt máu cuối cùng để cố mà bảo vệ cho cô. Cho dù là sự cố gắng của bọn họ nhiều khi cũng không có tác dụng gì, nhưng mà đó chính là tình yêu.

Lữ Vĩnh Bình cũng bật khóc, ôm bờ vai Lý Hải Sinh khóc:

- Ông ơi, bé con lớn rồi...

Lý Hải Sinh nói:

- Không phải bé con, là ưng, chim ưng non đã bay được rồi.

Đúng lúc này một giọng nói phá vỡ sự tốt đẹp này:

- Lý Hải Sinh, ông nói chuyện như đánh rắm à? Ông không phải nói không dọn nhà sao? Mấy người là đang làm gì? Muốn chạy à?

Một người đàn ông rẽ đám đông đi ra, chính là con trai Trần Đại Gia, Trần Đại Bằng. Lý Hải Sinh nghe vậy lập tức cau mày. Lý Tuyết Anh khẽ cười với Lý Hải Sinh:

- Ba, mọi chuyện có con đây.

Lý Hải Sinh khẽ gật đầu:

- Ừ.

Sau đó, Lý Hải Sinh luôn luôn xông ra vào lúc này làm người hiền lành không nói gì. Người mà vào lúc này sẽ cúi đầu hèn nhát không đối mắt với những người khác đứng thẳng tắp nhìn mọi người như đang nói: "Cha dựa vào con gái!"

Trần Đại Bằng xì một tiếng:

- Sao không nói nữa? Hôm qua ông nói, mọi người đều nghe. Hay là nói người nhà họ Lý mấy người thích lật lọng?

- Trần Đại Bằng, quỳ xuống xin lỗi!

Lý Tuyết Anh chậm rãi xoay người, trong nháy mắt đó nước mắt vẫn còn trên mặt, nhưng mà gương mặt lạnh lùng, làm mọi người nhìn đến không nhịn được mà run rẩy.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay