Chương 1208: Cô Lầm Rồi
Phương Chính nói:
- Hít sâu, bình tĩnh lại nào.
Lý Tuyết Anh bất đắc dĩ, hít thật sâu, lửa giận cũng lắng xuống không ít. Phương Chính lúc này mới hỏi:
- Được rồi, nói xem, cô định sau khi đi vào thì nói gì?
Lý Tuyết Anh nói:
- Ba tôi không nên đáp ứng yêu cầu vô lý của đám người nọ, chúng tôi hẳn nên ngay lập tức dọn nhà! Cũng không tiếp tục trở về đây nữa, bọn họ thật làm tôi thất vọng quá!
Phương Chính cười cười hỏi lại:
- Cô có thể thuyết phục bọn họ không?
Lý Tuyết Anh sững sờ, im lặng một hồi lắc đầu nói:
- Tôi không làm được, chuyện này chúng tôi bàn bạc đã ba năm vẫn luôn không có kết quả.
Phương Chính nói:
- Bọn họ vì sao không chịu đi, cô thật sự có nghĩ kỹ lại chưa?
Lý Tuyết Anh cau mày nói:
- Tôi có nghĩ...
Phương Chính lắc đầu:
- Nhưng mà cô nghĩ lầm rồi, không phải sao? Bọn họ không đi, không phải không thích ứng với hoàn cảnh bên ngoài, cũng không phải không thể rời nơi này. Khi mà tất cả mọi người ở đây thay đổi, đây đã không phải là quê cũ quen thuộc của mấy người nữa. Khi con người không còn tình người và lương tâm, nơi này thua xa một môi trường lạ lẫm. Thế nhưng bọn họ vẫn lựa chọn ở lại, vẫn đưa tiền sinh hoạt cho cô, mỗi ngày ăn dưa muối, chịu khổ mà như cũ không chịu đi, đến cùng là vì sao?
Lý Tuyết Anh hơi há miệng, cô muốn nói nhưng lại nhận ra căn bản không biết phải nói gì. Phương Chính nói tiếp:
- Nguyên nhân căn bản chính là cô xa nhà quá lâu, giao tiếp giữa mấy người quá ít.
Lý Tuyết Anh cúi đầu:
- Đúng vậy nhỉ, số lần tôi có thể trở về một năm chỉ được một hai lần, mỗi lần cũng chỉ có thể ở lại một hai ngày. Lần này tôi thoái thác rất nhiều việc mới trở về. Nhưng cũng không ở được lâu, đến bây giờ tôi có làm hay không đã không chỉ liên quan tới cuộc sống của mình tôi, còn liên quan rất nhiều người dựa vào tôi. Tôi chẳng những phải có trách nhiệm với mình mà cũng phải có trách nhiệm với bọn họ...
Phương Chính gật đầu:
- Việc này bần tăng có thể hiểu. Trên thực tế đừng nói đại minh tinh cô, coi như là người bình thường, đã đi làm là cũng không phải nói trở về là có thể trở về. Có người nói, thế giới này biến thành nhỏ, trái đất biến thành thôn. Nhưng mà trong mắt bần tăng thế giới này trở nên lớn hơn, hơn nữa càng ngày càng lớn, khoảng cách giữa người với người nhìn có vẻ gần chỉ có vài tiếng đường cao tốc, nhưng mà thực tế thì là khoảng cách một năm, thậm chí cả một đời. Ra ngoài là vì sinh sống, có thể trở về hay không cũng liền trở nên thân bất do kỷ.
Lý Tuyết Anh nghe những lời này cũng gật đầu, cực kỳ tán đồng:
- Đúng thế, thân bất do kỷ. Chẳng qua đây cũng là vì sinh hoạt, vì bản thân và người thân sống tốt hơn mà không biết phải làm sao. Thật ra thì có lúc tôi nghĩ không ra, ba mẹ tôi vì sao cố chấp muốn ở lại đây. Đi theo tôi không tốt ư? Ở biệt thự lớn, ra ngoài có tài xế, toàn thế giới muốn đi đâu thì đi... Những cái này tôi gánh vác và cũng nguyện vì bọn họ mà bỏ ra.
Phương Chính lắc đầu, chỉ vào một cây đại thụ ở xa xa nói:
- Thí chủ, cô nhìn cây đại thụ kia.
Lý Tuyết Anh nhìn qua nói:
- Đó là một cây cổ thụ già, rất có tuổi. Là cây cổ thụ lớn nhất trong thôn, tán cây to lớn kia là nơi hóng mát mỗi năm hè mà các cụ thích nhất. Khi tôi còn bé thích nhất ngồi bên dưới nhìn các cụ chơi cờ tướng.
Phương Chính gật đầu:
- Đúng thế, tán cây của nó cao lớn như vậy, lóa mắt như vậy. Cô có biết tán cây dùng để làm gì không?
Lý Tuyết Anh đương nhiên nói:
- Từ góc độ khoa học nói thì lá cây có thể quang hợp, cung cấp năng lượng cho cây, còn có thể tản bớt hơi nước... Đây cũng là một trong những nguyên tắc cơ bản cho cây tồn tại, Phương Chính, ngài hỏi cái này làm gì?
Phương Chính cười:
- Cô chỉ nhìn vẻ đẹp của tán cây, tác dụng che mát cho mọi người, cùng với tác dụng quang hợp của lá cây cung cấp năng lượng, Nhưng mà cô có chú ý tới rễ cây nằm dưới mặt đất kia không?
Lý Tuyết Anh sững ra...
Phương Chính nói:
- Từ xưa tới nay, thành công của một người cũng không phải là kết quả của một mình người đó. Phía sau lưng mỗi người thành công đều có một số người, hoặc là một người yên lặng trả giá, là bộ rễ không hề hiện ra.
Lý Tuyết Anh nhíu mày nói nhỏ:
- Nhưng mà tôi...
Phương Chính nói:
- Cô có phải cảm thấy ba mẹ trên con đường thành công của cô cũng không có hỗ trợ gì cho cô hay không?
Lý Tuyết Anh lặng lẽ gật đầu:
- Cái này cùng với việc họ không đi theo tôi có liên quan gì?
Phương Chính nói:
- Cô có biết, ba cô vì sao rõ ràng rất tức giận, nhưng khi đi vào tiệm lại giống như không biết gì. Vừa ngồi là lâu như vậy, mãi đến khi mọi người đều chịu không nổi giải tán hết?
Lý Tuyết Anh nói:
- Ông ấy không muốn bọn họ nói bậy về tôi?
Phương Chính lắc đầu:
- Ai cũng không ngăn được lời ong tiếng ve của kẻ tiểu nhân nói xấu sau lưng.
Lý Tuyết Anh nói:
- Như vậy thì?
Phương Chính nói:
- Ông ấy đang bảo vệ cô! Lúc ông ấy đi vào là con trai Trần đại gia đang xúi những người khác hợp lại đi truyền bá nói xấu cô. Ông ấy đi vào vào lúc này, màn xui khiến này cũng ngừng lại, cho đến khi bọn họ giải tán, lần này cũng đi tong.
- Cây ngay không sợ chết đứng, Lý Tuyết Anh tôi có thể đi tới hôm nay, tôi tự nhận không sợ bất kỳ người nào làm ảnh hưởng.
Lý Tuyết Anh nói tới đây ngẩng cao đầu, hãnh diện nói:
- Huống chi sự nghiệp của Lý Tuyết Anh tôi nhiều năm như vậy, cũng không phải dăm ba thôn dân tụ tập nói đẩy ngã thì có thể đẩy ngã được.
Phương Chính cười ha hả, sau đó nghiêm mặt nói:
- Điểm này cô biết, cô tin tưởng. Nhưng ba mẹ cô cũng không biết, việc bọn họ có thể làm chính là trong khả năng của mình, dù là bị ngàn người chỉ trỏ mắng chửi, bị người trong tối ngoài sáng tính kế khi dễ, cũng phải giúp cô đứng vững, dẹp hết phiền phức trong thôn này, kiên quyết không để những người này gây thêm phiền cho cô. Đây chính là sự kiên định của bậc làm cha mẹ, là sự bảo vệ của bọn họ.
Nói tới đây biểu tình của Phương Chính cũng trở nên nghiêm túc và tôn kính nói:
- Nói thật lòng thì bần tăng rất ngưỡng mộ cô có cha mẹ như vậy. Có lẽ trong mắt cô, sự kiên trì của họ, cố gắng của họ cũng không có tác dụng gì. Nhưng mà cô có biết không, sự kiên trì không là gì trong mắt cô, ở trong mắt họ lại là dốc sức liều mạng thậm chí là toàn bộ sinh mệnh? Trên thế giới này, người có thể vì cô đi nhận lấy hết lời chửi mắng xung quanh bao năm nay, vẫn kiên trì như một, trên trời dưới đất chỉ có cha mẹ mà thôi.
Nói tới đây Phương Chính chầm chậm đứng lên chắp tay ngẩng đầu nhìn trời:
- Thí chủ, từ lúc bắt đầu cô đã sai rồi. Bọn họ không phải không nỡ rời đi nơi này, mà là không nỡ buông bỏ... Ở lại đây, bọn họ còn có thể vì cô làm gì đó. Rời nơi này rồi, bọn họ có thể vì cô làm gì nữa đây? Huống chi bọn họ căn bản không an tâm mấy thôn dân kia.
Lý Tuyết Anh nghe tới đây không nói lời nào, nước mắt tí tách rơi, cuối cùng ôm đầu gối khóc:
- Tôi... Vậy tôi phải làm thế nào đây? Lẽ nào để bọn họ cả đời ở đây bị ức hiếp sao? Bảo vệ như thế tôi thà không cần!