Chương 1207: Gấp Cái Gì?
- Tiểu Phương à, uống chút rượu đi.
Lý Hải Sinh vừa nói chuyện, vừa đặt một chén rượu xuống trước mặt Phương Chính.
Phương Chính vội vàng lắc đầu nói:
-Bác Lý, con xin lỗi, con không uống rượu. Từ nhỏ đã không uống, cũng không thể uống.
Lý Hải Sinh nhíu mày nói:
-Nam tử hán đại trượng phu, sao có thể không uống rượu chứ? Tới tới tới, đừng khách khí! Cậu cứ yên tâm mà uống, đây là ở nhà, không phải ở công ty, uống chút rượu, Tuyết Anh sẽ không mắng cậu.
Lý Hải Sinh vẫn luôn xem Phương Chính như trợ lý gì đó của Lý Tuyết Anh, vì mỗi lần Lý Tuyết Anh trở về đều sẽ mang theo trợ lý hoặc bảo vệ.
Thời gian lâu rồi, ông cũng thành thói quen.
Phương Chính vội vàng thoái thác, uống rượu? Quả thực hắn từng có suy nghĩ thử xem mùi vị của cái thứ này, thế nhưng đã là hòa thượng thì phải tách biệt hoàn toàn với rượu.
Cho nên Phương Chính lắc đầu lần nữa, khéo léo cự tuyệt.
Lý Hải Sinh sợ Phương Chính ngại, lại mời thêm lần nữa.
Lúc này, giọng của Lý Tuyết Anh truyền vào:
-Cha ơi, Phương Chính không thể uống rượu, hắn bị dị ứng, uống xong sẽ nôn, nói không chừng còn phải vào bệnh viện đó.
Lý Hải Sinh vừa nghe, lúc này mới buông chén rượu xuống, không khuyên nữa, ra vẻ đáng tiếc nói:
-Thế thì tiếc quá. Thôi, dùng bữa nào
Phương Chính liên tục gật đầu, vừa cầm lấy đũa liền trợn tròn mắt, dùng bữa? Ăn cái gì?
Gà hầm, vịt nấu bia, thịt xào ớt cay, bánh cuốn hành lá với cá?
Đồ ăn này, ngon thì ngon thật, nhưng không thể động đũa!
Lý Hải Sinh nói:
-Tới tới tới, nếm thử tay nghề nhà chúng tôi nào, đây toàn là gà nhà vịt nhà chúng tôi tự nuôi cả, cá cũng ở trong sông, đều là thức ăn ngon sạch.
-Vâng vâng, ăn ăn ăn...
Phương Chính cười ha hả nhìn, vừa đáp lời Lý Hải Sinh, vừa khổ sở ăn cơm không.
Thầm nghĩ: "Người ta là ăn tạm thức ăn này với cơm, mình là nhìn thức ăn ăn với cơm, ôi thảm... "
Đúng lúc này, Lý Tuyết Anh đi đến, đặt một cái đĩa xuống cạnh Phương Chính, Phương Chính vừa thấy, đôi mắt tức khắc sáng lên!
Đó là một đĩa cải trắng xào, lá cải xanh tươi, đọt cải trắng tinh, vừa ngửi một chút đã thấy thơm nhàn nhạt.
Quan trọng là, cả một đĩa rau cải đầy.
Vừa nhìn đã biết đây là bắp cải thôn quê rồi!
Tuy rằng không có cải trắng bạch ngọc thơm ngon, nhưng thức ăn trước mắt chính là đồ ăn cứu mạng!
Phương Chính cảm kích nhìn thoáng qua Lý Tuyết Anh.
Lý Tuyết Anh nói:
-Chưa chắc đã ngon, ngài thử xem.
Lúc này, mẹ của ý Tuyết Anh là Lữ Vĩ Bình đi đến, lôi kéo Lý Tuyết Anh lải nhải:
-Vất vả lắm mới về nhà, còn mang theo cả khách nữa, con xào rau cải làm gì? Nhiều thịt như vậy mà?
Lý Hải Sinh vừa nghe, cũng nhíu mày, nói:
-Tuyết Anh à, bây giờ con là đại minh tinh, ngày nào cũng ở bên ngoài, nhất định phải chú ý hình tượng, bảo dưỡng thân thể cho tốt. Sau này không cần tới phòng bếp nữa, đỡ cho khói dầu bám đầy người. Khói dầu này mà dính một cái là nhanh lão hóa lắm...
Lữ Vĩnh Bình vừa nghe, hừ hừ nói:
-Như thế nào? Ghét bỏ tôi mau già quá hả? Sao ông không đi kiếm cô nào trẻ trẻ đi?
Lý Hải Sinh vừa nghe, tức thì lúng túng, ông vùi đầu uống rượu, không dám hé răng.
Dùng bất biến ứng vạn biến.
Phương Chính vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, nghe ý trong câu này, cải trắng là do Lý Tuyết Anh xào? Lý Tuyết Anh còn biết nấu ăn?
Phương Chính theo bản năng liếc mắt nhìn Lý Tuyết Anh một cái, gương mặt xinh đẹp của Lý Tuyết Anh đỏ lên, cô nói:
-Khi còn nhỏ ngày nào cũng giúp nhà nấu ăn, chẳng qua mấy năm nay không nấu nữa. Cũng không biết ăn có ngon không, ngài nếm thử xem.
Phương Chính không nói chuyện, hắn nếm ngay một miếng, sau đó giơ ngón tay cái lên rồi nhanh chóng và một ngụm cơm thật lớn, cũng không biết là kích động do quá ngon hay như thế nào, nhưng nói chung có vẻ rất cảm động!
Lý Hải Sinh thấy vậy, nói:
-Con gái tôi từ nhỏ đã hiểu chuyện, sáu bảy tuổi đã biết phụ giúp gia đình nấu ăn, tay nghề chính là cực tốt. Để tôi tới nếm thừ, cũng nhiều năm rồi chưa được nếm qua món ăn nó làm...
Lý Hải Sinh nói xong, gắp một mảnh cải trắng bỏ vào trong miệng, sau đó kích động đến mức ứa nước mắt, ông uống ngay một ngụm rượu, sau đó và cơm liên tục.
Lý Tuyết Anh thấy vậy, hỏi:
-Hai người làm sao thế?
Phương Chính mỉm cười nói:
-Ăn ngon, thí chủ, tự cô làm thì cũng nếm thử chút đi. Thế nhưng đồ hơi nhạt, cô phải gắp nhiều một chút mới nếm chuẩn được...
Lý Hải Sinh vừa nghe, lông mày nhướng lên, ông nhìn Phương Chính, lại nhìn Lý Tuyết Anh, sau đó gật đầu theo, nói:
-Ừ, nên ăn nhiều một chút.
Lý Tuyết Anh theo bản năng gắp một đũa thật to, bỏ vào trong miệng...
Ngay lập tức, Lý Tuyết Anh ai oán nhìn Phương Chính cùng Lý Hải Sinh, đôi chân dài nhanh chóng bước nhanh ra ngoài, sau đó liền nghe thấy trong phòng bếp có tiếng uống nước liên tục, cùng với thanh âm của Lý Tuyết Anh:
-Cha, Phương Chính, hai người lừa con! Mặn quá!
Phương Chính cùng Lý Hải Sinh nghe vậy liền cùng nhau nở nụ cười, thông qua nụ cười này, tia xa lạ cuối cùng giữa hai người đàn ông đã biến mất.
Lữ Vĩnh Bình cũng nếm thử cải trắng, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
-Con nhóc này, lúc về có cướp muối để đi buôn lậu hả? Cho nhiều muối như vậy?... Để tôi đi đổ.
Phương Chính nhanh chóng nói:
-Đừng, giữ lại đi, coi như dưa muối, vừa vặn ăn với cơm.
Mặc kệ nói như thế nào, đây cũng là tâm ý của Lý Tuyết Anh, Phương Chính còn không đến mức bởi vì nó mặn liền ghét bỏ.
Lý Hải Sinh cũng nói:
-Đừng đổ, Tuyết Anh làm, có mặn cũng ăn ngon.
Hiển nhiên, người cha này đối với đứa con gái bảo bối của mình đã cưng chiều tới cực điểm, còn mặn?
Đó cũng là con gái mình làm, ăn ngon!
Lữ Vĩnh Bình bất đắc dĩ lắc đầu, bảo Lý Tuyết Anh trở về ăn cơm.
Một bữa cơm này, khách và chủ ăn hết sức vui vẻ, cơm nước xong, Lý Tuyết Anh hỗ trợ thu thập chén đũa, Phương Chính làm trợ lý giả, cũng đi theo thu thập chén đũa.
Kết quả hai người còn chưa kịp làm gì, đã bị Lữ Vĩnh Bình đuổi ra ngoài:
-Hai người lo làm việc đi, bớt đụng vào bếp một chút, không lại mau già, cha cô lại lải nhải.
Lý Tuyết Anh bất đắc dĩ, đành phải mang theo Phương Chính đi ra ngoài trêu đùa gà vịt trong sân.
Ngồi ở trong sân, Lý Tuyết Anh thấp giọng nói:
-Đồ ăn hôm nay, không cho phép nói với bên ngoài!
Phương Chính liên tục gật đầu nói:
-Yên tâm, lúc nhân số không đủ, tuyệt đối không nói.
Lý Tuyết Anh: "... "
Hai người tùy ý hàn huyên một lúc, sau đó Phương Chính nói:
-Có một số việc, bần tăng phải nói với cô một chút.
Lý Tuyết Anh nói:
-Nói đi, tôi đã chuẩn bị tâm lý rồi.
Phương Chính kinh ngạc nhìn Lý Tuyết Anh, hỏi:
-Thí chủ biết bần tăng muốn nói gì?
Lý Tuyết Anh nói:
-Biết cái phương hướng, không biết cụ thể, cho nên, nguyện nghe kỹ càng.
Phương Chính gật gật đầu, vì thế hắn đem những chuyện xảy ra lúc đi mua thức ăn cùng Lý Hải Sinh nói hết với Lý Tuyết Anh.
Lý Tuyết Anh nghe xong, lập tức đứng dậy, muốn vào nhà ngay.
Phương Chính giữ chặt cô lại, nói:
-Thí chủ, gấp cái gì?
Lý Tuyết Anh cả giận nói:
-Những người này thật quá đáng!
Phương Chính lắc đầu nói:
-Cô ngồi xuống trước đã.
Lý Tuyết Anh nói:
-Lúc này sao tôi ngồi nổi nữa?
Phương Chính lắc đầu nói:
-Thí chủ, cô quên chuyện mình đã đáp ứng bần tăng rồi sao? Bần tăng tới với cô, nhưng cô phải nghe theo lời bần tăng.
Lý Tuyết Anh nghe vậy, đành phải ngoan ngoãn ngồi xuống, thở phì phì nói:
-Tôi ngồi xuống rồi, sau đó thì sao?