Chương 1206: Cha
Từ đủ loại chuyện mà Lý Tuyết Anh đã làm, có thể thấy được, Lý Tuyết Anh là một người coi trọng tình cảm, biết tri ân báo đáp. Người như vậy thường sẽ rất quý trọng tình cảm. Nhưng cái người trọng tình trọng nghĩa này nếu gặp phải kẻ tiểu nhân vong ân phụ nghĩa, thường sẽ bị tổn thương nặng nề.
Buổi nói chuyện vừa rồi, nếu là với một người đàn ông kiên cường mà nói, có lẽ không hề gì.
Nhưng đối với Lý Tuyết Anh mà nói, chừng đó đã đủ để đập tan tành những ký ức tốt đẹp về quá khứ của cô, những gì cô từng mong đợi, rốt cuộc không còn.
Không chỉ là Lý Tuyết Anh, Phương Chính cũng thử đổi vị trí mà suy nghĩ, nếu có một ngày nào đó, đám người Vương Hữu Qúy cũng làm như vậy, hắn sẽ thương tâm đến mức nào? Nghĩ đến kết quả kia, Phương Chính thương tiếc nhìn thoáng qua Lý Tuyết Anh.
-Được rồi, không cần suy nghĩ, cha mẹ cô tới rồi.
Phương Chính nói.
Lý Tuyết Anh gật gật đầu, sau đó thở dài, đi theo Phương Chính vào nhà.
Lý Tuyết Anh to tiếng khắc khẩu với thôn dân ở ngoài cửa, cha mẹ Lý Tuyết Anh tự nhiên cũng nghe thấy, hai người mở cửa đi ra, nhìn thấy Lý Tuyết Anh, trên gương mặt hai người già lập tức lộ nét tươi cười.
Lý Tuyết Anh chạy tới, cười nói:
-Cha, mẹ.
-Tuyết Anh, con đã về rồi.
Mẹ Lý Tuyết Anh lôi kéo tay cô, vẻ mặt hiền từ.
Cha của Lý Tuyết Anh là Lý Hải Sinh giống như không biết cách nói chuyện, chỉ ngây ngốc cười cười rồi nói:
-Để cha đi mua hai cân thịt, ha hả...
Nói xong Lý Hải Sinh liền đi ra ngoài.
Phương Chính nói:
-Tôi đi hỗ trợ.
Sau đó, Phương Chính đi theo Lý Hải Sinh.
Quả thực Lý Hải Sinh không hay nói chuyện, đối mặt với Phương Chính cũng không biết nói cái gì, nghẹn hồi lâu mới nặn ra được một câu:
-Cậu thích ăn gì?
Phương Chính cười nói:
-Con sao cũng được, bác Lý không cần để ý con.
Lý Hải Sinh gật gật đầu, cũng không nói chuyện nữa.
Tới quầy bán thức ăn, Lý Hải Sinh còn chưa bước chân vào đã nghe được bên trong có người đang ồn ào:
-Con đàn bà thối tha Lý Tuyết Anh kia thật kỳ cục! Thế mà lại dám đòi cha tôi trả tiền! Ả ta có nhiều tiền như vậy, dựa vào đâu mà bắt cha tôi trả tiền? Cũng quá mức không nể tình!
Nghe được lời này, sắc mặt Lý Hải Sinh lập tức sa sầm, hai tay ông nắm lại thật chặt, hàm răng nghiến lại nghe ken két.
Phương Chính có thể cảm nhận được người đàn ông trung thực bên cạnh mình đang nổi giận...
-Đúng vậy, có chút tiền liền không biết bản thân là ai. Tôi cảm thấy, chúng ta hẳn là nên liên hợp lại với nhau viết thư cho tờ báo nào đó, nói xấu Lý Tuyết Anh một phen.
Có người đề nghị nói.
Lý Hải Sinh vừa nghe, trên gương mặt phẫn nộ tức thì hiện ra nét lo âu và sợ hãi, ông hít sâu một hơi, thu lại lửa giận, đẩy cửa phòng ra đi vào.
Nhìn thấy Lý Hải Sinh tới, mọi người vốn đang thảo luận xem nên đối phó với Lý Tuyết Anh như thế nào lập tức ngậm miệng lại. Dù sao bọn họ cũng biết, nghị luận thị phi sau lưng người khác còn được, chứ còn nói ngay trước mặt thì không ổn.
Phương Chính nhìn lướt qua trong phòng, liếc mắt một cái liền thấy được gã đàn ông hói đầu Tưởng Tái Sinh, còn có một người trông rất giống Trần đại gia, hẳn là con trai của ông ta.
Lý Hải Sinh mua hai cân thịt heo, nhưng cũng không vội về ngay mà ngồi xuống tại chỗ, im lặng không nói gì.
Lý Hải Sinh ngồi ở đây, dĩ nhiên mọi người không tiện bàn tiếp chuyện về Lý Tuyết Anh nữa, đành phải chọn một đề tài khác.
-Hải Sinh à, nghe nói Tuyết Anh nhà ông đã về rồi, lần này chuẩn bị ở lại mấy ngày thế?
Có người hỏi.
Lý Hải Sinh nói:
-Không biết, hẳn là có thể ở vài ngày.
-Hải Sinh, nghe nói nhà các người sắp chuyển nhà, chuyện này ông biết không?
Lại có người hỏi.
Lý Hải Sinh lắc đầu nói:
-Có chuyển nhà hay không, tôi nói mới tính, người khác nói không tính. Tôi vẫn chưa nghĩ tới chuyện chuyển nhà.
Đối phương sửng sốt, sau đó mới cười nói:
-Đây là con gái ông nói.
Lý Hải Sinh nhíu mày nói:
-Không chuyển!
Mọi người nghe vậy, cũng theo đó mà thở phào nhẹ nhõm, hiển nhiên không ai mong muốn cả nhà Lý Hải Sinh chuyển đi, như thế thì trong thôn chả khác nào thiếu đi một con gà đẻ trứng vàng, tổn thất quả thật to lắm.
Nếu Lý Hải Sinh đã không đi, con trai của Trần đại gia liền sáp lại gần, nói:
-Hải Sinh, con gái của ông giỏi lắm. Lúc nãy vừa mới về đã bắt đầu giáo huấn cha tôi, chuyện này ông quản chứ?
Lý Hải Sinh liếc mắt nhìn đối phương một cái, nói:
-Ừ.
Con trai Trần đại gia lại nói:
-Quản là tốt rồi, nào có chuyện ăn nói với người lớn cái kiểu đấy. Mở miệng tiền, ngậm miệng tiền, quá tổn thương tình cảm. Haizz, cha tôi vừa về đã bị tức đến đổ bệnh, bây giờ còn phải trả tiền. Hải Sinh, tiền thuốc men của cha tôi cũng nên là ông trả chứ?
Lý Hải Sinh tiếp tục:
-Ừ.
-Hải Sinh, đây chính là ông đáp ứng đấy, lát nữa tôi tới nhà ông lấy tiền.
Con trai Trần đại gia nói.
Những người khác thấy vậy, sôi nổi tiến lên tố khổ cùng Lý Hải Sinh, biến đổi phương pháp làm tiền từ trong tay Lý Hải Sinh.
Phương Chính vẫn luôn không nói chuyện, hắn ngồi ở bên cạnh. Hắn đã dùng Nhất Mộng Hoàng Lương làm cho sự tồn tại của bản thân hạ xuống mức thấp nhất, mọi người cũng vì thế mà xem nhẹ sự tồn tại của hắn.
Lý Hải Sinh ngồi ở đây gần nửa ngày, mọi người tám chuyện đến miệng khô lưỡi khô, khi không còn gì để nói liền đi về.
Lúc này Lý Hải Sinh mới đứng dậy, quay về nhà.
Trến đường, Lý Hải Sinh nói với Phương Chính:
-Không cần nói với Tuyết Anh chuyện này, nó ở ngoài kia bôn ba mệt mỏi, bây giờ vừa mới về nhà, đừng để nó suy nghĩ nhiều quá.
Phương Chính nhíu mày nói:
-Bác Lý, mấy người vừa mới nãy đã mượn bác tổng cộng hơn 6000 đồng, nếu không nói với Lý nữ sĩ, tiền này...
Lý Hải Sinh lắc đầu nói:
-Không cần nói với nó, tôi sẽ nghĩ cách.
Phương Chính nói:
-Bác Lý, kì thật bác không cần phải cho bọn họ mượn tiền.
Lý Hải Sinh không hé răng.
Phương Chính nói:
-Bác là muốn dùng tiền lấp kín miệng bọn họ sao? Bác không đi, là muốn ở lại nhìn bọn họ, không cho bọn họ nói xấu Lý nữ sĩ sao?
Lý Hải Sinh thở dài, nói:
-Đừng suy nghĩ vớ vẩn, đi thôi.
Nhìn bóng lưng khòm khòm của Lý Hải Sinh, Phương Chính khẽ thở dài. Tuy rằng tiếp xúc không nhiều lắm, thế nhưng Phương Chính có thể cảm nhận được, trên lưng người đàn ông này cõng một ngọn núi lớn, hơn nữa ngọn núi càng ngày càng nặng. Mà ông đang cố gắng chống đỡ đi về phía trước...
-Cha, sao cha đi mua thịt lâu thế? Mẹ con chờ đến sốt ruột, định bảo con đi tìm cha đấy.
Lý Tuyết Anh vừa vặn từ bước ra khỏi cổng nhà, nhìn thấy Lý Hải Sinh liền vừa lo lắng vừa oán trách mà nói.
Nhìn thấy Lý Tuyết Anh, trên mặt Lý Hải Sinh lập tức tràn đầy nụ cười hạnh phúc, thân thể theo bản năng rướn thẳng lên. Như thể chỉ cần nhìn thấy con gái bảo bối này của mình, tất cả áp lực đều sẽ biến mất...
Trong nhà Lý Tuyết Anh cũng không xa hoa, theo như lời Lý Tuyết Anh, thì năm đó khi cô rời đi căn nhà trông như thế nào, bây giờ vẫn y như vậy. Cô muốn trang hoàng lại căn nhà cho thật đẹp, hoặc là xây lại thành một căn biệt thự, nhưng cha mẹ cô nhất quyết không cho. Vì thế, hai bên đã từng tranh cãi rất nhiều lần, chẳng qua cuối cùng đều là Lý Tuyết Anh thỏa hiệp.
Thức ăn của bữa trưa hôm nay rất phong phú, gà nhà, vịt nhà, còn có một ít sơn trân của vùng quê.
Đồ ăn còn chưa mang lên hết, Lý Hải Sinh đã tiếp đón Phương Chính ngồi xuống.