Chương 1205: Tính Sổ
Phương Chính nói:
-Thí chủ, trên thế giới có rất nhiều loại người, nhưng trong mắt một vài kẻ chỉ có hai loại: Kẻ thù và người xa lạ.
Lý Tuyết Anh nói:
-Ý của ngài là?
Phương Chính nói:
-Khi một người quên mất cảm ơn, thế giới của hắn cũng chỉ còn lại kẻ thù cùng người xa lạ. Nếu cô thật sự muốn giúp hắn, thì hãy giúp hắn tìm về lòng biết ơn. Chứ không phải là cho hắn tiền, nuôi dưỡng dục vọng của hắn.
Lý Tuyết Anh nói:
-Tôi đây nên làm như thế nào?
Phương Chính cười nói:
-Dựa theo lời bần tăng nói mà làm, làm Tuyết Ưng Nữ Vương của cô, chứ không phải Lý Tuyết Anh người đã lớn lên trong thôn! Một nữ vương thì nên làm như thế nào? Hẳn cô phải hiểu rõ hơn bần tăng chứ?
Lý Tuyết Anh nghĩ nghĩ, gật đầu nói:
-Tôi hiểu được, ân uy đều đủ, còn có cảm giác xa cách nữa.
Phương Chính nói:
-Đi thôi.
Vừa tới nhà Lý Tuyết Anh, đám hàng xóm lập tức xông tới.
Mà Phương Chính, từ lúc mới đến cửa thôn đã sớm thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, khiến mọi người không nhận ra hắn là ai. Hơn nữa, lực chú ý của mọi người đều tập trung trên người Lý Tuyết Anh, cho nên Phương Chính cũng tự động bị mọi người xem là trợ lí linh tinh gì gì đó, đại khái cũng là thứ cặn bã ăn hại, nên không ai thèm để ý tới hắn.
Nhìn những người này bỗng nhiên tụ lại đây, nhìn những gương mặt không có ý tốt kia, hơi thở Lý Tuyết Anh rõ ràng có chút hỗn loạn. Ngay cả Phương Chính cũng có cảm giác đang bị một đàn sói đói bao vây. Phương Chính đột nhiên hiểu ra vì sao Lý Tuyết Anh lại muốn chuyển nhà, người trong thôn này hỏng rồi, thôn này cũng không còn là cái thôn lúc trước.
Người đã không còn là người mà thành sói mất rồi, ở lại chỉ có thể bị sói ăn thịt. Nếu không thể đánh chết sói, vậy chỉ có thể rời đi.
Đang lúc bọn họ chuẩn bị sáp lại gần, cái tên thoạt nhìn cặn bã ăn hại kia đột nhiên tiến lên một bước, chặn ngay trước cổng chính.
-Mày là ai? Tránh ra!
Có người bất mãn nói.
-Bần... Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là, hôm nay Lý nữ sĩ về nhà thăm người thân, không muốn bất cứ kẻ nào quấy rầy. Nếu các người có việc thì về trước đi, không thì chờ ở đây cũng được.
Phương Chính nói.
-Trở về? Ở đây chờ? Mày điên rồi sao?
Có người nói.
Một gã đàn ông hói đầu cười ha ha nói:
-Rốt cuộc mày có biết bản thân đang nói chuyện với ai không đấy? Người ở nơi này có ai là không nhìn Lý Tuyết Anh lớn lên không? Cô ta đã từng trải qua chuyện gì, chúng tao đều biết hết. Mày có thể suy nghĩ thử xem, nếu mày chặn cổng lại không cho bọn tao vào thì cũng được thôi, nhưng nếu chúng tao không được vui, nói không chừng sẽ kể toàn bộ những chuyện Lý Tuyết Anh từng trải qua trước kia với truyền thông. Đến lúc đó, mày cũng đừng có cầu xin chúng tao đi vào.
-Lão Tưởng nói rất đúng, thằng nhóc kia, mau mau tránh ra. Đừng cản trở mấy ông đây làm việc!
Một lão già kiêu căng ngạo mạn khác hét lên.
Phương Chính vẫn không dao động như cũ, mà là lặng lẽ ra dấu với Lý Tuyết Anh, ý tứ là, tới phiên cô.
Lý Tuyết Anh thấy vậy, hoảng loạn trong ánh mắt đột nhiên chậm rãi lắng xuống dưới. Cô cũng không biết vì sao, nhưng bóng dáng màu trắng trước mắt kia lại giống như một ngọn núi lớn, chỉ vừa đứng ở đó thôi, toàn bộ mưa gió đều bị chặn lại. Cô không sợ...
Lạnh băng cao ngạo trong ánh mắt vốn thuộc về Tuyết Ưng Nữ Vương nay đã quay trở lại, một ánh nhìn lạnh lùng quét về phía các thôn dân trước mắt, những nơi nó đi qua, già trẻ lớn bé, cả trai lẫn gái đều theo bản năng quay đầu đi, không dám đối diện. Sau đó, bọn họ lập tức dùng vẻ mặt phẫn nộ quay lại nhìn Lý Tuyết Anh, giống như sự tránh né mới vừa rồi đã mang lại cho bọn họ sự nhục nhã.
Trong đó một người phụ nữ cả giận nói:
-Lý Tuyết Anh, ánh mắt của cô là có ý gì?
Gã đàn ông hói đầu cũng nói:
-Đúng thế, có kiểu nhìn bề trên như cô sao? Lý Hải Sinh giáo dục con cái như thế sao? Cô bảo hắn ra đây!
Nghe được lời này, ánh mắt Lý Tuyết Anh hơi dao động, thế nhưng bóng dáng màu trắng trước mắt hơi hơi nghiêng người chặn gã đàn ông hói đầu lại đã xuất hiện trong đôi mắt của cô. Ánh mắt Lý Tuyết Anh lại trở nên kiên định một lần nữa, cô lạnh lùng nói:
-Ánh mắt của tôi chính là mang ý không chào đón các người, Ngoài ra, tôi chính thức tuyên bố, ngày mai chúng tôi sẽ chuyển nhà. Còn nữa, ai thiếu tôi tiền thì mau trả.
Lời này giống như một quả bom dội thẳng vào đám người kia, bọn họ vốn đang ồn ào huyên náo lập tức bị dội cho im lặng tuyệt đối.
Sau một lúc lâu, lão Tưởng hói đầu mới phục hồi tinh thần lại:
-Lý Tuyết Anh, cô có ý gì? Có phải ở ngoài kiếm tiền có danh tiếng liền ghét bỏ mảnh đất quê nhà đã sinh dưỡng ra cô hay không? Còn nữa, nhiều năm như vậy, nếu không có chúng tôi giúp đỡ, liệu cô có phát triển tốt được như thế này không? Chúng tôi còn chưa đòi cô phí giúp đỡ, cô còn mặt mũi đòi chúng tôi tiền?
Lão già kia cũng góp lời:
-Đúng thế, khi cô còn nhỏ còn qua nhà của tôi ăn dưa nữa kìa, lúc ấy cũng đâu có đòi cô tiền.
Một người phụ nữ khác tiếp lời:
-Năm trước Lý Hải Sinh nhận của tôi một túi củ cải kìa, tôi cũng có đòi tiền đâu. Cô còn không biết xấu hổ đòi chúng tôi tiền?
Nghe được lời này, ánh mắt Lý Tuyết Anh càng lạnh hơn, cô nói:
-Nếu các người muốn tính sổ, hôm nay Lý Tuyết Anh này đây liền tính toán với các người cho rõ ràng! Trần đại gia, tôi gọi ông một tiếng đại gia, hi vọng ông xứng đáng với xưng hô này. Khi còn nhỏ tôi ăn của ông một miếng dưa, lúc ấy một miếng dưa bao nhiêu tiền? Thôi, cứ tính là một tệ đi, một năm cho ông lãi gấp đôi, cũng xem như là vay nặng lãi chứ? Hiện giờ qua mười năm, một miếng dưa tôi trả cho ông 512 tệ, không ít đi?
Trần đại gia hơi há mồm, một miếng dưa với cái giá này, quả thực chính là giá trên trời.
Sau đó Lý Tuyết Anh lập tức nói:
-Nếu không có ý kiến, vậy được, tiền dưa trước cứ để đó, chúng ta tới tính tiền ông đã nợ tôi!
Nói xong Lý Tuyết Anh lấy di động ra, sau đó mở loa, gọi cho trợ lý của mình:
-Tra giấy nợ của Trần đại gia cho tôi, xem ông ta thiếu tôi bao nhiêu tiền.
Trợ lý lập tức tra, một phút sau:
-Chị Tuyết Anh, từ trước đến giờ Trần đại gia cần tiền để tu sửa phòng ốc, con cái đi học, bạn già sinh bệnh các thứ, tổng cộng đã mượn chị 18 vạn 3600 đồng! Đây là có giấy nợ, còn những lần vụn vặt không giấy nợ thì càng nhiều.
Lý Tuyết Anh nói:
-Trần đại gia, con số lẻ 600 đồng kia xem như là tôi mua dưa. Số tiền còn lại, ông nên trả!
Trần đại gia vừa nghe, mặt mày tái mét, mười mấy vạn, hắn biết trả thế nào? Lúc này Trần đại gia mới biết được, nhiều năm như thế trôi qua, hắn lại bất tri bất giác cầm nhiều tiền của Lý Tuyết Anh tới vậy. Lý Tuyết Anh không nói, chính hắn cũng không biết!
Đồng thời cái này con số cũng giống như một cây gậy sắt nện thẳng lên trên đầu hắn, nói cho hắn biết, là mày vay tiền! Lý Tuyết Anh không nợ mày, mà là mày thiếu Lý Tuyết Anh!
Trần đại gia không hé răng.
Lý Tuyết Anh quay đầu nhìn về phía người phụ nữ nói:
-Võ đại nương, nếu bà muốn tính sổ với tôi, vậy tôi đây cũng xin tính lại với bà!
-Tính cái gì chứ, hương thân quê nhà, nói chuyện tiền bạc làm gì cho mất cảm tình. Tôi còn có việc, chưa cho gà trong nhà ăn nữa, đi trước đã.
Võ đại nương đỏ mặt, nhanh chân chạy ngay.
Mà lão Tưởng hói đầu bên kia cũng đã chạy trước một bước.
Những người khác thấy người đi đầu câm miệng chạy mất, cũng xoành xoạch tan ngay.
Nhìn trước cửa sạch sẽ, Lý Tuyết Anh như đã dùng hết toàn bộ sức lực cuối cùng, thân mình mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã xuống đất.
Phương Chính nhanh chóng đỡ ngay, hắn biết, không phải Lý Tuyết Anh thật sự dùng hết sức lực.
Mà là dùng hết tâm lực!