Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1204

Chương 1204: Bát Gạo Nuôi Ân, Đấu Gạo Nuôi Thù.

schedule ~14 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1204: Bát Gạo Nuôi Ân, Đấu Gạo Nuôi Thù.

Phương Chính nói:

-Thí chủ biết cái gì?

Lý Tuyết Anh nói:

-Đem cá cho người không bằng dạy người bắt cá, dục vọng con người là vô hạn, tôi cho bọn họ tiền, tiền tới với bọn họ quá dễ dàng, chỉ biết nảy sinh dục vọng, dục vọng làm người sa đọa, có cho bao nhiêu cũng không thể thỏa mãn được dục vọng. Người xưa đã nói 'Bát gạo nuôi ân, đấu gạo nuôi thù', bây giờ không cho cũng thù mà cho nhiều cũng là thù. Đại sư đem cá cho người, làm cho bọn họ phải nỗ lực để kiếm tiền làm giàu, bọn họ làm giàu bằng chính năng lực của mình, như vậy mới có thể thỏa mãn được lòng họ, ngược lại còn khinh thường việc vay mượn tiền bạc để sống qua ngày.

Thế nhưng, lòng tôi vẫn có nút thắt không sao gỡ được, con người, sao lại có thể tham lam đến nông nỗi này?

Phương Chính cười nói:

-Tham lam, là vô chừng mực, người ngoài không bao giờ thỏa mãn được. Chỉ có chính bản thân mình mới thỏa mãn được dục vọng của mình.

Lý Tuyết Anh nói:

-Những gì tôi nói lúc nãy chỉ là một bộ phận, ngài còn chưa biết, tôi có tu sửa một con đường ở quê, cái này mới là thật sự thảm.

Phương Chính dẫn Lý Tuyết Anh tìm một chỗ ngồi xuống, nói:

-Nguyện nghe kỹ càng.

Lý Tuyết Anh nói:

-Thôn của tôi rất nghèo, tuy rằng chính phủ đã làm một con đường từ lâu, nhưng bao năm thiếu tu sửa khiến con đường trở nên gồ ghề lồi lõm. Lúc ấy cán bộ thôn có tới tìm tôi, bảo tôi suy nghĩ tìm biện pháp tu sửa con đường. Mẹ tôi cũng nói hộ mấy câu... Làm một con đường không hề dễ dàng, nhưng làm một con đường ở nông thôn thì tôi vẫn cố gắng được. Nên tôi mới quyên tiền, làm một con đường.

Phương Chính nói:

-Đây là chuyện tốt.

Lý Tuyết Anh cười khổ nói:

-Đáng tiếc, chuyện tốt cuối cùng biến thành chuyện xấu. Con đường được sửa chữa, lúc mới làm, các thôn dân đều khen ngợi nhà chúng tôi, giơ ngón tay cái khen ngợi không ngừng. Nhưng khi thật sự làm xong, phiền toái cũng tới.

Trong thôn có người nói:

-Lý Tuyết Anh là đại minh tinh, có tiền như vậy, chẳng qua là sửa chữa một con đường mà thôi, chín trâu mất một sợi lông, có là gì? Nếu tôi có nhiều tiền như vậy, tôi không chỉ sửa đường cho mọi người, còn cho mỗi nhà một cái ô tô nhỏ nữa!

Còn có người nói:

-Cô ta có tiền như thế, cũng chưa thấy cô ta cho tiền ai bao giờ. Sửa một con đường liền muốn có tiếng thơm ngay? Thật là tham lam!

Càng có người nói:

-Người ấy, có tiền liền quên gốc ngay. Cô ta đã quên lúc trước mọi người trong thôn chiếu cố gia đình cô ta thế nào. Nếu tôi là cô ta, đường thì phải sửa rồi, nhưng cũng phải cho thêm mỗi nhà mỗi hộ chút tiền chứ?

...

-Nói thật, nghe mấy lời này, lòng tôi liền nguội lạnh. Tôi muốn cho cha mẹ tôi dọn ra khỏi thôn, mắt không thấy tâm không phiền. Nhưng cha mẹ tôi đã quen sống ở đó, cũng không quá muốn rời đi. Hơn nữa hai người đã lớn tuổi như vậy, bây giờ bắt đi chỗ khác, rời xa quê hương, quả thật không quen.

Phương Chính, thật sự bây giờ tôi không biết nên làm như thế nào, tôi chỉ là muốn làm chút chuyện gì đó mà thôi, chỉ muốn người nhà được sống thoải mái an tâm mà thôi, điều này là sai ư?

Phương Chính:

-Thí chủ đương nhiên không có sai, sai ở nhân tâm.

Lý Tuyết Anh nói:

-Phương Chính, vậy ngài nói tôi phải làm sao bây giờ? Hiện tại tôi đã bị bọn họ làm cho sức cùng lực kiệt, thật sự quá bực bội. Gần đây, cán bộ thôn lại tới tìm tôi, nói là trong thôn muốn quy hoạch một lần nữa, muốn kiến tạo thành kiểu dáng biệt thự. Chính là bọn họ lấy đâu ra tiền? Còn không phải muốn tôi đưa tiền cho bọn họ kiến tạo biệt thự hay sao?

Phương Chính nghe đến đó, lông mày nhướng lên, nói:

-Những người này cũng thú vị thật, cho dù là cắt lông dê cũng không có lý nào nhè một con mà cắt mãi cả, quả thật quá đáng.

Lý Tuyết Anh cười khổ nói:

-Tôi cảm giác mình sắp bị bọn họ tra tấn muốn phát điên rồi.

Phương Chính cười nói:

-Thật ra bần tăng có một biện pháp, không biết thí chủ có nguyện ý dùng hay không thôi.

Lý Tuyết Anh ngây ngẩn cả người:

-Biện pháp gì?

Phương Chính nói khẽ với Lý Tuyết Anh cái gì đó, Lý Tuyết Anh tức khắc ngây ngẩn cả người:

-Như vậy? Này...

Phương Chính cười nói:

-Nhớ kỹ, một vài sự giúp đỡ là công đức, một vài sự giúp đỡ là tội nghiệt. Không chỉ nuôi dưỡng tội lỗi của người khác, chính mình cũng thành người tạo nghiệt. Tương tự, có một số việc không nhất thiết là tạo nghiệt, mà phải dựa vào xuất phát điểm và kết quả.

Lý Tuyết Anh nghĩ nghĩ, nói:

-Tôi có thể thử xem, thế nhưng tôi muốn mời ngài đi cùng với tôi. Một mình tôi, có chút ....

Phương Chính cười nói:

-Không thành vấn đề, vừa lúc bần tăng muốn nhìn thử xem, kẻ không biết xấu hổ còn có thể không biết xấu hổ tới trình độ nào.

Lý Tuyết Anh nhếch miệng cười nói:

-Đại sư, ngài mắng chửi người.

Phương Chính nói:

-Bần tăng chưa bao giờ thừa nhận bản thân mình là đại sư, bần tăng chỉ là một... Người thường.

Lý Tuyết Anh cười, cô chính là thích tính cách này của Phương Chính. Nói hắn là người thường ư? Hoàn cảnh sinh hoạt, hành vi xử sự làm người các thứ của hắn càng giống cao tăng hơn. Nói hắn là cao tăng ư? Bộ dáng mà hắn thường xuyên biểu hiện ra bên ngoài thật đúng là không giống với một vị cao tăng chút nào.

Nhìn Phương Chính trước mắt, Lý Tuyết Anh cảm thấy người trước mắt mình không phải là hòa thượng, mà là một cái bóng đèn lớn! Cho dù đêm đen tối tăm cỡ nào, gặp được hắn, cũng như tìm thấy được ánh sáng. Nhìn thấy hắn, trái tim lập tức trở nên ấm áp, thật nhẹ nhàng. Ở chung với hắn, không cần suy nghĩ nhiều, cô thích cảm giác này.

Nhà Lý Tuyết Anh không ở Đông Bắc, mà là nằm trong một thôn làng miền núi hẻo lánh phía Bắc. Nhìn thôn này từ trong bản đồ, tựa hồ cách biển không bao xa, nhưng muốn thật sự tới biển thì phải mất một hai ngày đường núi, cho nên, biển này đối với bọn họ mà nói là có cũng như không.

Nhưng mà quê quán của Lý Tuyết Anh cũng không phải nơi thâm sơn cùng cốc, ngược lại, nơi bọn họ ở vẫn có xe lửa, giao thông tiện lợi hơn nhiều so với Nhất Chỉ thôn. Có núi có sông, có giao thông...

Phương Chính đứng ở ga tàu hỏa, nhìn thôn trang nơi xa, khẽ lắc đầu, hoàn cảnh tốt như vậy còn có thể nghèo, kia chỉ có một nguyên nhân: "Lười!"

Vào thôn, Phương Chính liền nhìn thấy một đám thôn dân đang hút thuốc trước cửa thôn, nói chuyện rôm rả. Nhìn thấy Lý Tuyết Anh đã trở lại, cả đám đều sáng mắt lên.

Khoảng cách quá xa, Lý Tuyết Anh không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì, thế nhưng cô vẫn luôn nhớ rõ lời Phương Chính đã nói. Vì thế cô lạnh lùng quét mắt nhìn những người đó một cái, sau đó hơi hơi ngẩng đầu lên, biến thành một Tuyết Ưng Nữ Vương trong mắt mọi người.

Lý Tuyết Anh nghe không rõ đối phương đang nói chuyện gì, thế nhưng Phương Chính lại nghe rõ ràng.

-Lý Tuyết Anh đã trở lại, chà chà, cuối cùng đã trở lại.

-Nhìn cô ta như vậy, còn không phải là một con hát thôi sao, còn kiêu căng ngạo mạn, có chút tiền thì hay ho gì mà vênh váo.

-Đúng thế, trưng cái mặt thối kia ra cho ai xem chứ? Đều là một cái thôn đã nhìn cô ta lớn lên, cô ta là cái dạng gì chúng ta còn không biết sao? Gỉa vờ cho ai xem vậy?

-Con hát đúng là con hát, cũng chỉ giả vờ giả vịt trước mặt người ngoài thôi. Sau khi trở về, còn không biết là muốn nằm trên giường của ông chủ nào, đợi chiếu cố việc làm ăn nữa kìa.

-Giới nghệ sĩ còn không phải là ổ gà sao? Gía cả rõ ràng hết mà... Nếu cô ta không ngủ với đạo diễn, còn lâu tôi mới tin cô ta có thể nổi tiếng được.

...

Phương Chính nghe thấy mấy lời này liền chau mày, đây là những thôn dân mà cô ấy vẫn luôn giúp đỡ? Đây là những thôn dân đã nhìn cô ấy lớn lên từ nhỏ? Phương Chính thật sự cảm thấy không đáng thay cho Lý Tuyết Anh.

Nghĩ lại hắn cùng thôn dân Nhất Chỉ thôn, hai bên thật là cách biệt một trời một vực. Bỗng nhiên, Phương Chính phát hiện, kỳ thật hắn vẫn rất hạnh phúc. Ít nhất, hạnh phúc hơn so với Lý Tuyết Anh...

-Tôi như vậy thật sự được chứ?

Lý Tuyết Anh vẫn là có chút lo lắng.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay