Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1203

Chương 1203: Đã Hiểu Chưa?

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1203: Đã Hiểu Chưa?

Vì thế Phương Chính nói:

-Thí chủ có thể nghĩ được như vậy, đây là chuyện tốt.

Lý Tuyết Anh lại cười khổ nói:

-Nhưng mà phiền toái cũng phát sinh từ đó.

Phương Chính nói

-Ồ? Hành thiện tích đức, còn có phiền toái?

Lý Tuyết Anh nói:

-Đúng vậy. Tôi vốn xuất thân là con nhà nông, kỳ thật, tôi luôn thích quay về cái thôn đó. Nếu có thể, tôi còn không muốn dọn ra ngoài, đôi khi quay về ở cũng khá tốt. Nhưng người trong thôn biết tôi là đại minh tinh, có tiền. Lúc đầu còn đỡ, chỉ khi nào tôi về chơi thì mới có hương thân, họ hàng tới cửa, bảo là trong nhà có trẻ con đi học, xây nhà, con cái kết hôn, người già sinh bệnh gì gì đó muốn vay tiền.

Lúc ấy tôi đã nghĩ, dù gì cũng là người cùng quê, có thể giúp được thì cứ giúp, nên đã cho mượn.

Nhưng từ đó về sau, người tới vay tiền càng lúc càng nhiều. Gần như là mỗi lần tôi về nhà thăm nom cha mẹ, trò chuyện với cha mẹ chưa được hai câu đã phải lo ứng phó với bọn họ.

Nói đến đây, Lý Tuyết Anh thở dài, vẻ mặt bất đắc dĩ cùng uất ức.

Lý Tuyết Anh tiếp tục nói:

-Sau đó, tôi cũng không dám trở về nữa, cùng lắm thì len lén về lúc nửa đêm. Kết quả những người này thực quá mức, ngày nào cũng giữ trước cửa nhà tôi... Lúc tôi về, họ không những muốn vay tiền mà còn đòi tôi tiền hỗ trợ trông coi nhà cửa, chăm sóc cha mẹ tôi!

Phương Chính nghe thế, mày cũng nhíu lại.

Lý Tuyết Anh nói:

-Tuy rằng bọn họ nói có chút quá đáng, nhưng quả thực hương thân quê nhà cũng giúp đỡ cha mẹ tôi không ít. Dọn giúp củi, trò chuyện gì gì đó... Chính là, như vậy liền muốn đòi tiền tôi, cũng quá mức rồi đi? Tôi cũng đâu có thuê bọn họ?

Phương Chính gật đầu.

Lý Tuyết Anh nói:

-Như vậy cũng vẫn chưa là gì cả, sau này tôi càng ngày càng bận rộn, một năm cũng không về thăm cha mẹ được mấy lần, bọn họ không gặp được tôi, tôi cũng cho rằng chuyện này sẽ dần dần trôi qua. Thế nhưng tôi đã quá ngây thơ rồi. Mỗi tháng tôi đều cho cha mẹ một vạn đồng tiền phí sinh hoạt. Tôi không dám cho quá nhiều, hai vợ chồng già ở nhà, có nhiều tiền hơn cũng không phải là chuyện tốt. Tôi vốn tưởng rằng bọn họ sống rất thoải mái, kết quả, có một lần tôi không báo trước mà lén trở về, muốn cho họ bất ngờ một phen, thế nhưng tôi lại phát hiện, hai vợ chồng già bọn họ lại ăn cơm với dưa muối!

Tôi hỏi bọn họ vì sao lại không nấu ăn? Mở tủ lạnh ra, cái gì cũng không có! Tôi mới hỏi bọn họ tiền đâu hết rồi, lúc này bọn họ mới nói với tôi, đều bị thôn dân mượn cả rồi!

Thôn dân biết khi nào thì tôi sẽ đưa tiền cho cha mẹ, gần như là toàn bộ số tiền đó bị họ mượn hết. Không đúng, thay vì nói là mượn, bảo họ lấy cho bằng được mới đúng hơn!

Cha mẹ tôi đều là người thành thật, bọn họ sợ không cho vay tiền thì thôn dân sẽ nói bậy với bên ngoài, ảnh hưởng gì gì đó tới danh dự của tôi. Cho nên, mỗi lần có người tới mượn, chỉ cần hơi uy hiếp một chút thôi, bọn họ đều sẽ lấy tiền ra đưa...

Nói đến đây, đôi mắt Lý Tuyết Anh đã ươn ướt, sau đó, nước mắt rơi thẳng xuống,

Phương Chính nghe tới đây, cũng cảm thấy đau lòng thay.

Tuy rằng Phương Chính cũng sinh hoạt ở trong thôn, nhưng quả thật Nhất Chỉ thôn không có phức tạp đến như thế. Hoặc là nói, Nhất Chỉ thôn không có xuất hiện một người giống như Lý Tuyết Anh vậy... Còn Phương Chính? Lúc mới bắt đầu hắn còn nghèo hơn cả thôn dân, sau đó địa vị của Phương Chính tăng dần, tiền bạc mới từ từ nhiều lên, các thôn dân cũng được Phương Chính dẫn dắt làm giàu. Lúc này, còn ai tìm đến gây phiền toái cho Phương Chính nữa?

Nhưng rõ ràng tình huống của Lý Tuyết Anh lại khác...

Phương Chính nhìn Lý Tuyết Anh rơi nước mắt, lại không hề tỏ vẻ đồng tình chút nào, mà là chắp tay trước ngực, hỏi:

-Thí chủ, cô có biết, trong chuyện này mình đã sai ở đâu không?

Lý Tuyết Anh vốn tưởng rằng Phương Chính sẽ giúp mình mắng các thôn dân kia mấy câu, kết quả Phương Chính lại thẳng thừng bảo cô sai rồi! Cô liền ngây ngẩn cả người, không rõ suy nghĩ của Phương Chính:

-Đại sư, tôi kiếm tiền, tôi cho bọn họ mượn, giúp đỡ bọn họ, vậy là sai sao?

Phương Chính lắc đầu nói:

-Là việc thiện, nhưng phương thức sai rồi.

Lý Tuyết Anh càng thêm mê mang:

-Sao lại sai rồi?

Phương Chính đứng dậy nói:

-Thí chủ, hãy đi với bần tăng.

Nói xong, Phương Chính đi về phía chân núi, Lý Tuyết Anh không hiểu ra sao cũng đi theo.

Dưới Nhất Chỉ sơn, chính là Nhất Chỉ thôn.

Nhất Chỉ thôn bây giờ so với Nhất Chỉ thôn cách đây một năm đã có khác biệt rất lớn, vì thanh niên trai tráng ra ngoài làm công lúc trước đã trở về, sôi nổi dựng nhà mới, nên dân cư thường trú của Nhất Chỉ thôn cũng nhiều lên, náo nhiệt thêm mấy phần. Hơn nữa trường học được xây lên, toàn bộ Nhất Chỉ thôn càng như một thị trấn nho nhỏ, chứ không phải là một cái thôn nho nhỏ.

Nhìn cảnh tượng phồn vinh này, Lý Tuyết Anh có chút hâm mộ nói:

-Quê tôi nghèo lắm, nếu cũng có thể giàu có được như vậy thì tốt rồi.

Phương Chính nói:

-Lần trước thí chủ tới đây, nơi này cũng không giàu có thế này.

Lý Tuyết Anh gật đầu nói:

-Đúng vậy, bọn họ làm thế nào vậy? Là nhờ có ngôi chùa bảo bối kia của ngài sao?

Phương Chính tiếp tục nói:

-Lần trước thí chủ tới đây, chùa của bần tăng cũng chẳng có hương khói gì nhiều.

Lý Tuyết Anh hơi nhíu mày lại, nói:

-Phương Chính, ngài còn chưa nói tôi sai ở đâu.

Phương Chính lại không nói chuyện này, mà là mang theo Lý Tuyết Anh đi một vòng quanh thôn, tới nhà của Mã Qua Tử, Phương Chính nói:

-Đây là nhà của Mã thí chủ, Mã thí chủ không có con cái, năm đó thật khốn cùng, bần tăng tuyển đồ đệ dạy tài nghệ điêu khắc, hắn trúng cử. Bây giờ hắn đã có thể thoát nghèo làm giàu, hơn nữa còn nghe nói đã có đối tượng, nói không chừng một ngày nào đó sẽ kết hôn.

Lý Tuyết Anh không rõ Phương Chính nói cái này làm gì.

Phương Chính tiếp tục đi, tới nhà của Manh Manh, nói:

-Đây là nhà của Manh Manh, chính là cái cô nhóc đáng yêu đó. Trước kia nhà cô nhóc cũng không giàu có, thế nhưng sau này có rừng Hàn Trúc là cảnh quan, bọn họ cùng mọi người tạo nên Nông Gia Nhạc, cuộc sống bây giờ cũng không tệ lắm. Nghe nói bọn họ đang thượng lượng, cho trẻ con ra bên ngoài học.

Lý Tuyết Anh không nói chuyện, Phương Chính tiếp tục đi, tới nhà Tống Nhị Cẩu:

-Tống thí chủ trước kia là tên du thủ du thực ăn chơi lêu lổng nổi danh trong thôn, ngẫu nhiên có một lần, bần tăng có cơ hội giúp hắn một phen, hắn đã nghĩ thông suốt rất nhiều thứ, bát đầu sửa đổi thói xấu của mình, ngày ngày quét đường xá giúp thôn, hơn nữa con người cũng cần mẫn hẳn lên. Hiện Tống Nhị Cẩu đã là cá nhân mẫu mực tiêu biểu của thôn.

Các thôn dân khác cũng y như thế, trước kia họ rất nghèo. Thế nhưng Nhất Chỉ thôn càng ngày càng phát triển, danh tiếng của Hàn Trúc càng ngày càng lớn, Nông Gia Nhạc của bọn họ cũng càng lúc càng nổi danh, tác phẩm điêu khắc từ Hàn Trúc cũng bán chạy hơn. Hiện giờ, toàn dân Nhất Chỉ thôn đã thoát nghèo vượt khó.

Lý Tuyết Anh nghe đến đó, vẫn là không hiểu lắm.

Phương Chính nói:

-Thí chủ, cùng bần tăng lên núi đi thôi.

Lý Tuyết Anh mặt mày ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu ý của Phương Chính, nhưng vẫn theo lên núi.

Tới chùa rồi, Phương Chính chỉ vào dưới gốc cây bồ đề, một đống tiền như một ngọn núi nho nhỏ, hắn nói:

- Hiện giờ bần tăng cũng coi như là có tiền, nhưng chưa từng có thôn dân tìm bần tăng mượn tiền, hoặc là muốn xin tiền gì đó.

Lý Tuyết Anh theo bản năng nói:

-Bọn họ đều giàu có, không thiếu tiền, tự nhiên không cần mượn ngài... Ách...

Nói đến đây, Lý Tuyết Anh phát hiện Phương Chính đang dùng vẻ mặt thâm thùy nhìn mình, cô bất chợt hiểu ra, nói:

-Tôi đã hiểu...

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay