Chương 1202: Gặp Lại Cố Nhâ
Khi nói chuyện, Độc Lang đã đuổi theo.
Cảm thụ được uy hiếp đến từ Độc Lang ở phía sau, sóc liền liều mạng chạy về phía trước, càng chạy càng nhanh, bỗng nhiên Phương Chính hô to một tiếng:
-Dừng!
Sóc bỗng nhiên dừng lại, lúc này mới phát hiện, trên đầu đã nhiều thêm một cái vuốt sói.
Độc Lang đối diện nó cười ha ha:
-Sư đệ, xem ra ngươi phải luyện tập nhiều một chút, tốc độ này có chút chậm đó.
Sóc chép miệng, đáng thương vô cùng nhìn Phương Chính nói:
-Sư phụ, sư huynh ăn hiếp con! Sư huynh to lớn như vậy, con chỉ có chút xíu, không công bằng!
Phương Chính cười cười, không nói gì về chuyện đó mà lại nói:
-Lúc nãy con chạy 500 mét chỉ mất 15 giây.
Sóc đang mặt mày ủ dột, vừa nghe thấy thế liền ngây ngẩn cả người, sau đó không dám tin hỏi:
-Nhanh như vậy? Sao con có thể nhanh như vậy?
Phương Chính cười nói:
-Một mình con chạy dĩ nhiên là không được. Không bị nguy cơ bức bách một lần, con vĩnh viễn không biết được mình còn có thể chạy nhanh đến cỡ nào. Bây giờ, con đã rõ vì sao vi sư muốn công bố những tri thức y học này trong tương lai chưa? Nếu giới y học chịu nỗ lực, thì những thứ đó chẳng qua cũng là vật đã cũ mà thôi...
Sóc nghe đến đó, đôi mắt tức khắc sáng, kêu lên:
-Đã hiểu!
Phương Chính vừa lòng gật gật đầu.
Sóc nói:
-Sư phụ là muốn cho người ta một áp lực, khiến cho bọn họ chạy càng nhanh hơn, đúng không?
Phương Chính gật đầu.
Sóc chép miệng nói:
-Con vẫn luôn cho rằng người nước ngoài cũng là con người, thì ra đều giống như đại sư huynh là sói, sói đuổi người, người nhất định sẽ chạy càng nhanh...
Phương Chính bỗng nhiên phát hiện, sự tình giống như có điểm không thích hợp, con vật ngốc nghếch này hình như đã hiểu sai...
Độc Lang: "... "
...
Kỳ huyện trưởng phản hồi tin tức nhanh hơn Phương Chính nghĩ. Chưa được bao lâu, Phương Chính đã nhận được cuộc gọi từ Kỳ huyện trưởng:
-Ý của bên trên là: Trên phương diện không nguy hại đến lợi ích dân tộc, sẽ nỗ lực đẩy y học và thuốc men ra toàn thế giới, tạo phúc cho toàn nhân loại. Chẳng qua, về mặt giá cả, sẽ dựa theo giá cả mà hiện hành để định giá.
Phương Chính vừa nghe thế liền bật cười, hắn bỗng nhiên phát hiện, bên trên vẫn thật đáng yêu và nghịch ngợm.
Ngày nay, chi phí khám bệnh đắt đỏ, đa phần là do thuốc trong nước không đủ chất lượng, thuốc ngoại, thiết bị y tế tốt hơn được bán với giá cao ngất trời, cộng thêm thuế quan liền lập tức trở thành đại danh từ " Táng gia bại sản".
Vốn tưởng rằng bên trên không biết, hiện tại xem ra, không phải họ không biết mà là đã ghi hết vào trong một cuốn sổ, chờ có dịp sẽ tính lại.
Đương nhiên, Phương Chính cũng rõ ràng, hắn có thể nghĩ đến thì phía trên cũng không có khả năng nghĩ không ra, thả sói đuổi người cũng không phải là việc khó nghĩ ra gì...
Tuyết rơi dày khiến nhiều nơi tắc nghẽn, giao thông đi lại không thuận tiện, thế nhưng các thôn dân lại cười như nở hoa, tuyết lành báo hiệu một năm bội thu, đại tuyết chính là nước, thời điểm đầu Xuân sang năm, chất dinh dưỡng ướp lạnh đều sẽ theo tuyết tan mà thấm sâu vào trong lòng đất...
Phương Chính cảm thụ được không khí vui vẻ của Nhất Chỉ thôn, tâm tình cũng rất tốt, hắn cố ý tìm một phiến đá nhô ra ngoài vực sâu, sau khi bảo Hồng Hài Nhi dùng thần thông gia cố thêm, ngày ngày hắn đều ngồi ở trên phiến đá, cảm thụ dược không khí từ khắp bốn phương tám hướng, xem kinh thư trên không, ngược lại rất không tồi
Một ngày kia, có người tới cửa.
-Phương Chính trụ trì, đã lâu không gặp.
Phía sau truyền đến một giọng nữ hết sức quen thuộc, Phương Chính không hề quay đầu mà là khẽ cười:
-Lý thí chủ, quả thực đã lâu không gặp.
Người tới đúng là đại minh tinh quốc tế, Lý Tuyết Anh.
Lý Tuyết Anh mặc một chiếc áo khoác lông màu đen, đeo kính râm và đội một chiếc mũ len xinh xắn trên đầu, toàn thân thiếu đi mấy phần nghiêm túc, lại thêm vài phần đáng yêu nghịch ngợm. Nhìn thấy Phương Chính không quay đầu lại, cô cũng không vội, tự mình ngồi xuống cái xe trượt tuyết, xem như đó là ghế.
Lúc này Lý Tuyết Anh mới nói:
-Vẫn là chỗ của ngài tốt, thế ngoại đào nguyên, thật thanh tịnh.
Phương Chính buông kinh Phật, quay đầu lại nhìn Lý Tuyết Anh nói:
-Thí chủ, chính là gặp phải chuyện phiền lòng?
Lý Tuyết Anh gật đầu nói:
-Nếu là chuyện phiền lòng thì tốt rồi, chuyện lần này tôi gặp phải, quả thật hoàn toàn không biết nên làm như thế nào. Phương Chính, cho tôi chút ý kiến được chứ? Hoặc là, nghe tôi đổ rác.
Phương Chính đứng dậy, đi tới đối diện Lý Tuyết Anh, cũng ngồi xuống rồi mỉm cười nói:
-Thùng rác đã chuẩn bị tốt, thí chủ, bắt đầu đổ đi.
Lý Tuyết Anh tức khắc bị hành động của Phương Chính chọc cười, cô tháo kính râm xuống, lộ ra gương mặt gần như là hoàn mỹ kia, cười nói:
-Quả nhiên, không vui liền tới tìm ngài thật là đúng đắn.
Phương Chính chắp tay trước ngực, không nói chuyện, an tĩnh chờ Lý Tuyết Anh nói.
Lý Tuyết Anh thở dài nói:
-Ngài cũng biết, làm cái nghề này của chúng tôi kiếm được rất nhiều tiền.
Phương Chính nhướng mày, nói:
-Câu này nghe hay.
Lý Tuyết Anh liếc mắt nhìn Phương Chính một cái, nói:
-Đừng ồn!
Phương Chính cứng họng...
Lý Tuyết Anh tiếp tục nói:
-Trong một năm tôi có thể kiếm được hơn trăm triệu.
Phương Chính lại nhướng mày nói:
-Câu này nghe rất hay.
Lý Tuyết Anh trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó im lặng một chút, lại nói:
-Tôi là nói đô.
Phương Chính dựng thẳng ngón tay cái lên, khen:
-Câu này thật sự quá hay!
Lý Tuyết Anh tức đến độ dậm chân:
-Ngài có tin tôi cắn chết ngài hay không!
Phương Chính lập tức câm miệng.
Lý Tuyết Anh tiếp tục nói:
-Tiền kiếm nhiều, kỳ thật cũng không dùng vào nhiều việc cho lắm. Tôi biết, nói lời này, sẽ có rất nhiều người nói tôi giả vờ... Thế nhưng đây là những lời chân thật trong lòng tôi. Tiền mà tôi kiếm được cũng đủ thỏa mãn nhu cầu và dục vọng về mặt vật chất của tôi rồi. Khi người ta thỏa mãn dục vọng của mình, điều mà họ muốn làm kì thật rất đơn giản, chính là làm theo lương tâm, làm chút việc mà mình muốn làm.
Phương Chính nghe thế, khẽ gật đầu, tỏ vẻ tán đồng.
Từ xưa đến nay, thế nhân đều biết, cửa nhà quyền quý nhiều rượu ngon, ngoài đường lại đầy rẫy xác người chết đói, nhưng cũng chẳng mấy ai lưu lại mấy câu thơ khen ngợi những nhà giàu có mở kho phát lương, phát cháo cứu nghèo trong những niên đại đó. Đương nhiên, cũng không phải nói người giàu là tốt, nhưng cũng không thể bởi vì người ta có tiền, mà nói người ta chẳng ra gì.
Tiền của người ta cũng là do người ta nỗ lực từng bước mới có được, vì sao họ không thể hưởng thụ thành quả lao động của bản thân, mua du thuyền, mua máy bay cơ chứ?
Thì cũng giống như người nghèo được phát tiền lương, mua một miếng thịt cải thiện cuộc sống vậy, bản chất chẳng khác gì nhau.
Đương nhiên, tư bản thường đi cùng với tội ác, cho nên người xấu cũng không ít.
Nhưng có một vài việc phải thừa nhận, khi bọn họ kiếm đủ tiền rồi, thỏa mãn được dục vọng tiền tài rồi, sẽ có rất nhiều người đứng ở nơi cao mà mơ hồ. Bọn họ khát vọng không phải tiền, mà là khát vọng được người bên cạnh tán thành. Tán thành như thế nào?
Thân phận, địa vị? Đương nhiên không phải, mà là một câu cảm ơn đơn giản.
Cho nên rất nhiều người kiếm được tiền tài, mặc kệ là bọn họ kiếm được bằng cách nào, khi tới một độ cao nhất định, liền sẽ đi làm việc thiện.
Có người là đoái công chuộc tội, có người là chuộc tội tích đức, có người còn lại là đơn thuần muốn làm chút gì đó.
Cho nên, từ xưa đến nay, rất nhiều kẻ có tiền làm việc tốt... Chẳng qua, có thể để lại tiếng thơm, kỳ thật cũng không được mấy ai.
Còn về nguyên nhân trong đó, mỗi người mỗi lý do...
Trước mắt, Lý Tuyết Anh chính là người sau, kiếm tiền, đơn thuần là vì muốn làm chút gì đó.