Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1201

Chương 1201: Con Có Thể Chạy Nhanh Đến Cỡ Nào

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1201: Con Có Thể Chạy Nhanh Đến Cỡ Nào

Kỳ huyện trưởng tiếp tục nói:

-Cho nên, đàm phán lúc này trên cơ bản là một nửa cái đại hội Liên Hiệp Quốc rồi. Mà suy nghĩ của mọi người cũng rất đơn giản, bọn họ tình nguyện bồi thường tổn thất danh dự cho ngài, hơn nữa, còn đồng ý xin lỗi ngài trước toàn thế giới. Nhưng bọn họ cũng có một yêu cầu.

Phương Chính vừa nghe còn có yêu cầu, tức khắc hơi hiểu ra, hắn không nói gì, tiếp tục chờ.

Kỳ huyện trưởng nói:

-Bọn họ yêu cầu có thể công bố y học tâm đắc của ngài với toàn thế giới.

Phương Chính cười cười, uống một ngụm trà Hàn Trúc, hỏi:

-Sau đó thì sao?

Kỳ huyện trưởng nhìn chằm chằm vào Phương Chính, thấy Phương Chính không phản ứng, cũng không biết Phương Chính đang suy nghĩ cái gì, bèn thử hỏi dò Phương Chính:

-Đại sư, đối với yêu cầu gần như là vô lễ này của bọn họ, ngài không tức giận chút nào sao?

Phương Chính buông chén trà nói:

-Tức giận? Bọn họ là tới cầu, không phải tới trộm, vì sao phải tức giận?

Kỳ huyện trưởng sửng sốt, sau đó hơi hiểu ý Phương Chính, nói:

-Đại sư thật trí tuệ.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Cũng không thể nói là trí tuệ gì cả, chẳng qua, y thuật rốt cuộc là để cứu ngưới, trải qua sự việc lần này, bần tăng phát hiện, y thuật không chỉ có thể cứu người, mà còn có thể hại người. Bần tăng không muốn vì nó mà có quá nhiều tranh chấp xảy ra. Nhưng bần tăng cũng có kiên trì của riêng mình, chỉ cần không ai động tới điểm mấu chốt của bần tăng, bần tăng cũng sẽ không quan tâm ai đi học nó.

Kỳ huyện trưởng nói:

-Đại sư có thể nói như vậy, tôi liền an tâm rồi. Chẳng qua, bên trên trực tiếp cự tuyệt yêu cầu của bọn họ.

Phương Chính gật gật đầu, đối với Phương Chính mà nói, có công bố hay không cũng không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của hắn.

Nhưng đối với chính phủ mà nói, lợi ích của nó quá lớn! Ít nhất, tất cả thiệt thòi phải chịu lúc trước, nhất định phải trả lại toàn bộ!

Kỳ huyện trưởng tiếp tục nói:

-Trải qua đàm phán căng thẳng, đối phương đã thỏa hiệp. Không yêu cầu công bố y thuật, nhưng yêu cầu chúng ta sau khi hấp thụ tri thức y học có thể truyền thụ ra bên ngoài bằng con dường dạy đại học. Hơn nữa, tất cả loại thuốc được nghiên cứu ra phải mở cửa buôn bán.

Kỳ huyện trưởng nói:

-Ý của bên trên là, không biết ý đại sư thế nào.

Phương Chính nói:

-Bần tăng là một người xuất gia, chỉ muốn độ càng nhiều người, cứu càng nhiều người. Cho nên, bần tăng cũng không để ý đến việc ai học được, mà chỉ lo người có ý đồ đen tối học nó để hại người. Lý do tại sao chỉ để mọi người học trước vì chút ơn trạch đối với đồng bào mà thôi. Khi chúng ta thành thạo những tri thức này, bia đá y thuật kia cũng sẽ được người học y có lòng thiện trên toàn thế giới nhìn thấy và học hỏi.

Nghe được lời này, Kỳ huyện trưởng cả kinh, nói:

-Đại sư, này... Y học này của ngài chính là báu vật! Cứ vậy mà truyền ra ngoài...

Phương Chính lắc đầu nói:

-Cứu người mới là đáng quý, cứu không được người mà còn đưa tới tranh chấp, đó là vật xấu xa. Huống hồ, chúng ta đã được đi đầu lại vẫn không thể duy trì vị trí dẫn đầu, vậy chỉ có thể trách bản thân mà thôi. Kỳ thí chủ, đây là ý của bần tăng.

-Này...

Kỳ huyện trưởng cười khổ một tiếng:

-Tôi nhiều lắm chỉ có thể làm một người truyền lời mà thôi. Chức vị này của tôi, ở trong huyện ta cũng được xem như một vị lãnh đạo, nhưng ở trong mắt bên trên thì cũng chẳng khác nào hạt mè đậu xanh, căn bản không có quyền lên tiếng. Chỉ có thể truyền đạt lên mà thôi...

Phương Chính nói:

-Tôi có thể hiểu được.

Kỳ huyện trưởng lắc đầu, hắn biết, tuy hòa thượng trước mắt này hãy còn trẻ tuổi, nhưng xét về mặt tư cách, e rằng lời nói của cậu ta còn có trọng lượng hơn một vị huyện trưởng như hắn nhiều! Thậm chí trong toàn bộ nơi này, sẽ không có người thứ hai nào giống như cậu ta, không dựa vào bất kì vật bên ngoài nào, chỉ dựa vào một mình bản thân, một cái tên, đã có đủ tư cách nói chuyện với bên trên!

Kỳ huyện trưởng nói:

-Tôi sẽ truyền lời của ngài với bên trên trước, còn những chuyện tiếp theo, e rằng ngài sẽ phải thương lượng với bên trên.

Phương Chính vội vàng nói lời cảm ơn, cả hai đều đang bận, Kỳ huyện trưởng cũng không không dây dưa trễ nãi thêm, lập tức chào tạm biệt rồi rời đi.

Kỳ huyện trưởng mới đi được vài bước, Phương Chính bỗng nhiên kêu Kỳ huyện trưởng lại.

Kỳ huyện trưởng hỏi:

-Đại sư, còn có chuyện gì sao?

Phương Chính nói:

-Cái kia, nói với bọn họ một câu là, bồi thường nhiều một chút.

Kỳ huyện trưởng vừa nghe, chỉ cảm thấy hình tượng cao lớn về Phương Chính vừa mới được xây dựng trong lòng hắn nay đã sụp đổ trong nháy mắt. Hắn cười khổ lắc đầu, nói:

-Yên tâm, lần này nhất định phải khiến bọn họ chảy nhiều máu. Hơn nữa, tôi đoán bên trên sẽ đồng ý với yêu cầu của ngài. Tôi nghe người ta nói, từ trước đến giờ bên trên đều chưa từng có ý muốn che lại giấu đi, dù sao có một vài thứ, phải thả ra ngoài mới đạt được lợi ích lớn nhất.

Nói xong, Kỳ huyện trưởng đi rồi.

Sóc vẫn luôn nghe lén, chờ Kỳ huyện trưởng đi rồi, nó mới nhảy xuống, buồn bực hỏi Phương Chính:

-Sư phụ, người thật sự muốn công bố y thuật với chúng sao? Nói vậy, chẳng lẽ y học của chúng ta thành ra vô giá trị hay sao? Lỡ đâu có người khác vượt qua chúng ta, vậy chẳng phải sẽ rất có hại ư?

Phương Chính xoa xoa cái đầu nhỏ nhắn của nó:

-Con có thể chạy nhanh đến cỡ nào?

-Rất nhanh...

Sóc nói.

Phương Chính chỉ vào cửa sau của chùa, bảo:

-Dùng tốc độ nhanh nhất của con chạy đến đó đi.

Sóc không rõ ý của Phương Chính, thế nhưng vẫn nghe lời chạy đi, tốc độ thực mau, Phương Chính tính tính, khoảng cách 500m, sóc chỉ dùng hai mươi giây! Tốc độ này, tuyệt đối kinh người!

Sóc đắc ý nói:

-Sư phụ, tốc độc của con còn nhanh hơn trước đây nữa!

Phương Chính cười cười nói:

-Con vẫn còn có thể nhanh hơn nữa.

Sóc sửng sốt, nói:

-Nhanh hơn? Không có khả năng đâu, đây đã là tốc độ nhanh nhất rồi.

Phương Chính nói:

-Vi sư giúp con chạy nhanh hơn nữa, thế nào?

Sóc hưng phấn gật đầu nói:

-Được ạ! Được ạ!

Vì thế, Phương Chính hô lên:

-Tịnh Pháp, con lại đây!

Độc Lang lập tức chạy tới, ngây ngốc hỏi:

-Sư phụ, làm gì?

Phương Chính nói:

-Tịnh Khoan, con chạy trước 10 mét, Tịnh Pháp sẽ lập tức đuổi theo con. Nếu để Tịnh Pháp đuổi kịp, tối nay con không có cơm tối.

Sóc vừa nghe, lập tức từ chối hô lên:

-Sư phụ, thân thể đại sư huynh lớn như vậy, một bước chạy của đại sư huynh đủ để con chạy một lúc! Qúa ức hiếp người ta mà!

Phương Chính nói:

-Phản đối không có hiệu quả, con có thể lựa chọn từ bỏ, đương nhiên, nếu từ bỏ, cơm tối của ngày mai cũng không có.

Sóc vừa nghe, nhanh chân chạy ngay.

Phương Chính nói:

-Tịnh Pháp, đuổi theo đi, đuổi kịp, thêm phần cơm tối. Đuổi không kịp, con bị trừ ba bữa cơm tối.

Độc Lang vốn đang là thái độ không sao cả, thậm chí còn tính dễ dãi, giúp sóc một phen. Vừa nghe đuổi theo được thêm cơm, đôi mắt tức khắc sáng lên, la lên một tiếng:

-Không cần làm con sợ, thêm cơm là được, ngao ô! Sóc con, ta tới rồi!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay