Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1200

Chương 1200: Bí Mật Động Trời Của Con Khỉ

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1200: Bí Mật Động Trời Của Con Khỉ

Vương Hữu Quý không suy nghĩ nhiều như vậy, mà là cười nói:

-Được rồi, mặc kệ nó là cái gì, có ích là được. Nói chuyện chính này, Kỳ huyện trưởng vừa mới gọi điện thoại, nói hắn sắp thăng chức, có khả năng đến Hắc Hà thị làm lãnh đạo. Lãnh đạo Hắc Hà thị sắp về hưu, hơn nữa còn chủ động nhường vị trí của mình ra.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, vậy chúc mừng Kỳ huyện trưởng.

Vương Hữu Quý tiếp tục nói:

-Không phải, Kỳ huyện trưởng là muốn truyền lời cho ngài, hắn bảo, lần này chính phủ chuẩn bị giúp ngài có được một khoản bồi thường lớn! Chẳng qua thời gian của quá trình đàm phán lần này có khả năng sẽ dài hơn một chút so với tưởng tượng của ngài, bảo ngài không cần gấp gáp.

Phương Chính lắc đầu nói:

-Bần tăng không vội, tỉ mỉ mới tạo ra được tác phẩm tinh tế.

Vương Hữu Quý thấy Phương Chính không hề vội vã chút nào thì cũng yên tâm rồi, hắn lập tức tạm biệt rồi đi phản hồi lại cho Kỳ huyện trưởng hay.

Vương Hữu Quý rời đi, Nhất Chỉ tự lại khôi phục yên tĩnh.

Phương Chính cũng bắt đầu thử đi ra sân sau mỗi ngày để gặp gỡ với các nhóm khách hành hương, kết quả mỗi lần đi ra ngoài đều bị mấy vòng người vây quanh, thậm chí còn có người ném tiền vào hắn nữa... Khiến Cá mặn tức đến nổi hét lên rằng Phương Chính đoạt công việc làm ăn của nó.

Rơi vào đường cùng, một lần nữa Phương Chính đành phải giảm bớt số lần ra ngoài, ngồi xổm trong sân yên tâm điêu khắc trúc.

Thấy thời gian trôi qua từng ngày, thời gian ăn Tết cũng sắp đến, du khách cũng càng ngày càng nhiều, Phương Chính nhìn khói hương xông thẳng lên tận trời, trong lòng cảm thấy cực kì thỏa mãn.

Thế nhưng, dường như ông trời có chút không vừa mắt Nhất Chỉ tự, bỗng nhiên giáng xuống một trận tuyết lớn. Ngày hôm sau, chờ đến khi Phương Chính rời giường, vừa ra cửa đã thấy trong sân có một đống tuyết rất lớn!

Phương Chính vội vàng hô:

-Tịnh Pháp, con khỏe không?

Sở dĩ hỏi như vậy, đó là bởi vì sóc ở trên cây, con khỉ cùng Hồng Hài Nhi ngủ ở phòng chứa củi, Cá mặn ngủ trong Thiên Long trì. Chỉ có Độc Lang là ngủ ở trong sân, cũng sẽ bị đại tuyết ảnh hưởng lớn nhất.

-Sư phụ người đang kêu con sao?

Thanh âm Độc Lang cách đó không xa truyền đến, tiếp theo liền thấy một con sói màu trắng cực lớn phóng lên cao, lộn nhào một vòng trên không sau đó rớt xuống dưới! Phịch một tiếng, không còn bóng dáng.

Phương Chính thấy vậy, bỗng nhiên nghĩ tới một loại trò chơi, trò chơi có tên gọi -- ném chó!

Ném con chó bị buộc chân vào bãi trượt tuyết, và nó biến mất ngay lập tức... Như bị mất tích.

Thế nhưng Độc Lang không phải là chó, sau khi rơi vào trong đống tuyết, nó cậy mạnh mà lại nhảy lên ngay lập tức, sau khi nhảy nhót thêm mấy lần liền đến được trước mặt Phương Chính, nó lắc lắc thân thể, rũ toàn bộ tuyết trên lông xuống, nói:

-Sư phụ, trận tuyết này lớn quá! Đã nhiều năm rồi con chưa thấy trận tuyết nào lớn như thế này.

Phương Chính gật đầu theo, lúc này liền nghe được Hồng Hài Nhi hô lên:

-Sư phụ, người trả thần thông lại cho con, chút xíu tuyết này, con chỉ cần vài giây là giải quyết xong!

Tiếp đó liền nghe thấy âm thanh hưng phấn của Cá mặn từ xa xa truyền đến:

-Ta tới rồi!

Gần như là đồng thời, Phương Chính nhìn thấy trên mặt tuyết bằng phẳng ủi lên một đường thẳng, đường thẳng nhanh chóng kéo dài tới trước mặt, sau đó 'vèo', Cá mặn phá tuyết xông ra!

Độc Lang bị hoảng sợ, nâng móng vuốt lên chụp ngay xuống!

Bang!

Mới vừa lao ra khỏi mặt tuyết muốn hét lên một tiếng, 'bang', Cá mặn lại bị đạp nhào vào trong tuyết.

Chưa đến một lát sau, liền nghe được trong đống tuyết có kẻ đang kêu lên:

-Là ai? Thật quá đáng!

Độc Lang nhanh chóng nói:

-Sư phụ, con đi ủi tuyết.

Nói xong, con sói ngốc này nhảy nhót chạy mất.

Cá mặn từ trong tuyết bò ra ngoài, hầm hè hỏi:

-Sư phụ, mới nãy là ai đạp con?

Phương Chính nói:

-Đại sư huynh của con.

-Đại sư huynh, ngươi từ từ chờ ta, ta có cái này ăn ngon lắm!

Cá mặn đuổi theo.

-Gì? Gì ăn ngon?

-Cá mặn vô ảnh cước!

-A...

...

Phương Chính mặc kệ hai cái tên ầm ĩ này, hắn nhanh chóng gọi con khỉ và Hồng Hài Nhi đến hỗ trợ, bắt đầu quét tuyết.

-Sư phụ, người trả thần thông lại cho con, chuyện này không phải xong ngay lập tức sao?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Phương Chính ra vẻ xem thường nhìn nó, bảo:

-Quét tuyết cũng là một loại tu hành, không chỉ không cho phép dùng thần thông, cũng không không cho phép cậy mạnh, chậm rãi quét!

Nói xong Phương Chính lấy một cái ghế nhỏ ra ngồi ở cửa, bắt đầu chơi di động.

Hồng Hài Nhi thấy vậy, trán đen thui, hỏi:

-Sư phụ, chúng con quét tuyết tu hành, vậy người đang làm gì?

Phương Chính nghiêm trang nói:

-Vi sư giám sát các con tu hành, đây chính là công việc trí óc khối lượng lớn.

Hồng Hài Nhi liếc mắt nhìn Phương Chính đang chơi liên tục một cái, thầm nghĩ: "Quả nhiên là công việc trí óc khối lượng lớn, đồ giặc trọc ăn hiếp đồ đệ!"

Tuy oán giận, nhưng Hồng Hài Nhi vẫn ngoan ngoãn cùng con khỉ quét tuyết.

Hồng Hài Nhi liền buồn bực, hỏi con khỉ:

-Sư huynh, sư phụ bảo quét tuyết, ngươi không có chút suy nghĩ nào sao?

Con khỉ nói:

-Có gì mà phải nghĩ? Không quét tuyết thì quét lá cây, quen rồi. Sư phụ nói rất đúng, quét lá cây, quét tuyết đều là một loại tu hành.

Hồng Hài Nhi kinh ngạc nói:

-Sư huynh, ngươi ngộ ra đạo lí trong đó rồi? Nói nghe thử xem?

Con khỉ nói:

-Lúc mới bắt đầu quét lá cây ta cũng không kiên nhẫn, sau cứ quét quét quét... Ta phát hiện ra một bí mật kinh người!

Hồng Hài Nhi hỏi:

-Bí mật gì?

Con khỉ nói:

-Quét lâu rồi, thành thói quen.

Hồng Hài Nhi: "... "

Tuy rằng tuyết lớn không rơi liên tục, nhưng cũng rơi nửa ngày mới dừng, mà kéo dài tới tận nửa tháng! Tuy Nhất Chỉ sơn có Hồng Hài Nhi và các cu li siêu cấp khác hỗ trợ quét tuyết, đường trên núi cũng có thể tạm đi được, nhưng đường trong thôn, đường từ huyện thành đến thôn và đường ở các khu vực khác đều bị tắc nghẽn. Bởi vậy khách hành hương ở trên Nhất Chỉ tự lại trở về lúc ban đầu, toàn là một ít thôn dân của Nhất Chỉ thôn.

Cắm rễ trên núi gần nửa tháng, Phương Chính cũng không rãnh rỗi, không có việc gì thì điêu khắc vài thứ nho nhỏ, hắn ngồi trên đỉnh núi, nhìn tuyết trắng mênh mang vô bờ, nhìn kinh thư, dắt chó đi chơi, đánh Cá mặn, mang các đệ tử đi đắp người tuyết, cuộc sống trôi qua vô cùng nhẹ nhàng thích ý.

Gần nửa tháng thời gian này cũng giúp Phương Chính tẩy trôi sạch sẽ chút ít bụi trần tích lũy ở trong lòng.

Một ngày nọ, đột nhiên gặp được Kỳ huyện trưởng đã lâu không thấy.

Lần này, thay vì gặp ở trong chùa, Phương Chính đổi địa điểm thành rừng Hàn Trúc, trong rừng có một mảnh đất trống nho nhỏ, trên mảnh đất trống có bàn ghế làm từ Hàn Trúc, hai người chia ra ngồi đối diện nhau, cũng không có ai khác.

-Kỳ thí chủ, sao hôm nay lại có thời gian rảnh tới chỗ bần tăng vậy?

Phương Chính hỏi.

Kỳ huyện trưởng cười nói:

-Tôi đây chính là "Vô sự chẳng đến Tam Bảo điện", hôm nay có chuyện mới tìm tới Phật môn một phen.

Phương Chính không nói chuyện, yên lặng chờ Kỳ huyện trưởng nói.

Kỳ huyện trưởng nói:

-Phương Chính trụ trì, chuyện là như thế này. Vốn là Mali và chúng ta hai bên đàm phán với nhau, nhưng sau một hồi thì càng có nhiều bên tham gia. Ban đầu, có rất nhiều nơi lảng tránh chúng ta, sợ bị chúng ta tìm tới, nhưng sau này, chúng ta phát hiện bọn họ đó lại chủ động tiến tới, đầu tiên là thừa nhận sai lầm, sau đó là gia nhập vào trong đội ngũ đàm phán.

Phương Chính vừa nghe, vẻ mặt cũng là buồn bực, những người này dư tiền quá nên muốn kiếm chỗ để tiêu? Muốn vội vàng bù đắp tổn thất hắn?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay