Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1199

Chương 1199: Trở Về Núi

schedule ~14 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1199: Trở Về Núi

Đại sứ Vương gật đầu nói:

-Ông nói rất có lý, thế nhưng chúng tôi cũng tin rằng, chính phủ Mali có đủ năng lực bảo vệ sự an toàn của công dân chúng tôi tôi. Đối với điều này, chúng tôi là hoàn toàn tin tưởng không nghi ngờ!

Walter vừa nghe liền sắp khóc đến nơi, nói:

-Ngài Vương, chúng ta có thể đừng vòng vo nữa được không? Hòa thượng kia chính là thần xui xẻo, đi đến chỗ nào là chỗ đó xui xẻo. Chúng tôi thật sự chịu không nổi tai họa mà hắn mang tới, các người nhanh chóng dẫn hắn đi đi thôi.

Đại sứ Vương nghe thế, biểu tình nghiêm túc hẳn lên, nói:

-Thứ nhất, Phương Chính trụ trì là một vị cao tăng rất có danh vọng đối với chúng tôi, ông không thể nói hắn như vậy. Thứ hai, hắn có đi hay không thì không phải chúng tôi muốn là được, hắn có tự do của riêng mình, hắn muốn đi khi nào thì đó là chuyện của hắn, chúng tôi không có quyền can thiệp.

Walter liên tục xin lỗi nói:

-Đúng đúng đúng, tôi nói sai rồi, tôi xin lỗi. Đại sứ Vương... Chúng ta nói chút chuyện có ích được chứ?

Đại sứ Vương cười nói:

-Được, vậy nói chuyện bồi thường đi. Các vị vô cớ bôi nhọ đại sư, hơn nữa còn giam cầm, còn nổ súng, còn dùng cả đạn pháo oanh tạc. Các người chuẩn bị giải quyết chuyện này như thế nào? Bồi thường như thế nào? Ngoài ra, công ty của quý quốc đã dùng biện pháp cưỡng ép để ăn cắp công thức của chúng tôi, hơn nữa còn có hành vi bôi nhọ chúng tôi, các người chuẩn bị bồi thường như thế nào? Còn có...

Đại sứ Vương một hơi nói mười phút, từ trước đến sau, bày ra không dưới mấy chục cái tội danh, cuối cùng hỏi một câu:

-Ông bạn già Walter à, không phải tôi không muốn giúp ông, mà là mấy vấn đề này chưa được giải quyết xong thì tôi cũng không tiện giúp ông, vả lại cũng chẳng biết giúp ông như thế nào.

Walter trợn tròn mắt, đại sứ Vương nói rất nhiều vấn đề, kỳ thật đều rất nhỏ, nhưng nếu lấy danh nghĩa của chính phủ ra thì vấn đề đã được phóng đại thành rất lớn!

Điều này cũng giống như một người bên đường mắng chính phủ là không tốt, bị bắt.

Vốn là một chuyện nhỏ, nhưng xét trên khía cạnh quốc tế có thể mở rộng đến vấn đề về nhân quyền, vấn đề tự do các thứ, rồi phê phán tính đúng đắn trong hệ tư tưởng.

Trước mắt, đại sứ Vương chính là dùng chiêu này, việc lớn việc nhỏ đều lấy ra hết để sử dụng!

Thế nhưng lúc này đây, bởi vì Phương Chính còn chưa đi, Walter liền không có cách nào cự tuyệt.

Đàm phán lần này giằng co nguyên một ngày.

Mà con Búp bê cáu kỉnh kia cũng lang thang khắp thành phố trong một ngày, chính xác là nó lang thang tới lui trong Thượng viện và các cơ quan chính phủ khác, mỗi nơi nó đi qua, người ngã ngựa đổ.

Walter chưa bàn ra kết quả thì một đám bên kia đã điên cuồng gọi điện thúc giục ông ta nhanh lên, cuối cùng cũng không biết Walter đã hứa gì với Đại sứ Vương, sau đó mặt mày ủ dột rời khỏi đại sứ quán, đi về.

Không bao lâu sau, Phương Chính ở trên phố gặp được đại sứ Vương, hai người nhìn nhau cười, sau đó Phương Chính vẫy tay một cái, làm Búp bê cáu kỉnh biến mất giữa không khí.

Mà Phương Chính, dưới sự giám sát của tất cả các nhân viên chính phủ Mali, hắn đã lên máy bay, cút đi!

Cùng lúc đó, chính phủ Mali toàn phiếu thông qua một quy định: "Đem Phương Chính xếp vào sổ đen, vĩnh viễn không được bước vào Mali nửa bước!"

Chờ đến khi Phương Chính biết được tin tức này, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Hồng Hài Nhi hỏi:

-Sư phụ, sau này không được đến Mali. Nếu chúng ta còn muốn đi, phải làm sao?

Phương Chính cảm thán nói:

-Trên thế giới này có một phương pháp đi, gọi là nhập cư trái phép.

Hồng Hài Nhi nói:

-Chúng ta nhập cư trái phép? Cái này không được tốt cho lắm?

Phương Chính nói:

-Đương nhiên không tốt, cho nên đến lúc đó chúng ta sẽ đường đường chính chính đi sang bên đó. Chẳng lẽ chính phủ Mali nhiệt tình hiếu khách sẽ đuổi chúng ta đi hay sao?

Hồng Hài Nhi trợn mắt, thầm nghĩ: Nếu có bản lĩnh đuổi chúng ta đi, phỏng chừng bọn họ sẽ đem chúng ta nghiền nát, làm thành vằn thắn rồi ăn luôn!

Chẳng qua, bọn họ làm được sao? Đây là một vấn đề. Đánh không lại, phỏng chừng quá nửa phần là mắt nhắm mắt mở, xem như không thấy được đi...

Cùng lúc đó, chính phủ bên này phái ra một đoàn đội hùng hậu, bắt đầu quá trình khiếu nại. Hơn nữa dưới sự phản chiến của toàn thể Mali, sự làm chứng của đám người Phelps, ngôn luận quốc tế vốn đang không ngừng công kích Phương Chính hiếp đáp Mali, vừa đe dọa vừa dụ dỗ cướp đoạt tâm huyết y học của Tập đoàn Gaia, nay đã bị tiêu diệt hoàn toàn.

Rốt cuộc đã không còn ai nói tâm đắc y học của Gaia là do họ tự phát minh.

Tiếp đó, Phương Chính bị không ít nơi âm thầm xếp vào danh sách không được hoan nghênh.

Đương nhiên, vẫn có rất nhiều nơi không thèm tin Phương Chính có bản lĩnh lớn đến như thế, rất nhiều người cho rằng, tất cả những gì mà Phương Chính làm ở Mali là do có người âm thầm giúp đỡ phá rối. Không ít nơi đã bắt đầu một cuộc kiểm tra lớn từ trên xuống dưới để tìm ra gián điệp. Kết quả gián điệp cần tìm thì không thấy mấy ai, lại bắt ra được mấy người của đồng minh... Trong lúc nhất thời làm cho tất cả mọi người mặt xám mày tro, mỗi lần gặp mặt nhau cũng không biết là nên bắt tay, hay là đấm cho đối phương một cái.

Quốc tế thế nào, Phương Chính đã mặc kệ, lúc này đây, rốt cuộc hắn đã được nhìn thấy cái giường xa cách đã lâu, nằm lên trên giường, hai mắt nhắm lại, mặc kệ bên ngoài xảy ra chuyện gì, ngủ một giấc trước!

Ngày hôm sau Phương Chính thần thái sáng láng ngồi dậy, kết quả mới ăn cơm sáng xong, liền nghe con khỉ lại đây nói:

-Sư phụ, Vương thí chủ tới tìm người.

Phương Chính nhanh chóng buông đũa xuống, từ cửa sau đi ra ngoài, thầm nghĩ: "Tin tức tốt tới?"

Vừa ra cửa sau, Vương Hữu Quý đã nhanh chóng giữ chặt hắn, cười nói:

-Thằng nhóc này! Giỏi lắm! Cả một quốc gia bị cậu quậy tưng bừng!

Phương Chính lắc đầu nói:

-Cái này... May thôi, ăn may thôi.

Phương Chính không thể không nói, đây quả thật là nhờ may mắn Nếu không phải rút thăm trúng thưởng rút được Búp bê cáu kỉnh, quả thật hắn không biết được nên làm như thế nào với Mali. Tuy rằng hắn đao thương bất nhập, nhưng cũng chỉ là tay đấm chân đá, có thể làm ầm ĩ được bao nhiêu đây? Hơn nữa, một khi ra tay liền để lộ nhược điểm cho người ta nắm được, chẳng những sẽ không làm Mali khuất phục, ngược lại còn đưa tới trả đũa càng nhiều. Tiếp đó phiền toái không ngừng...

Nhưng có Búp bê cáu kỉnh thì không giống thế, Búp bê cáu kỉnh chẳng làm gì cả, chỉ đi bộ. Còn về chuyện xui xẻo? Xin lỗi, đó là vấn đề anh không đủ may mắn, không có chứng cứ rõ ràng, anh nói cái gì cũng không được. Anh bảo có thần thông? Xin lỗi, cái này không thể làm chứng cứ. Bởi vì khoa học đã chứng thực, trên thế giới này, thần thông thần mã chính là không tồn tại!

Nhưng quả thật thần thông có tồn tại, cái loại vận rủi nhìn không thấy sờ không được này mới khiến người ta thật sự sợ hãi.

Chính là vì nguyên nhân này, Mali mới phải ngậm đắng nuốt cay một mình...

Nghĩ đến Búp bê cáu kỉnh, Phương Chính cũng đau lòng một trận. Bởi vì khi hắn thu hồi Búp bê cáu kỉnh lại không hề chú ý, đến khi về nhà rồi mới phát hiện, nó đã vỡ tan tành! Nói cách khác, thứ đồ chơi đó chỉ là hàng dùng một lần! Dùng xong là hết!

"Hy vọng chiến lợi phẩm lần này có thể đền bù cho bi thương trong lòng bần tăng." Tuy rằng Phương Chính nghĩ như vậy, nhưng hắn biết rõ, lúc này hắn kiếm lời rồi! Ít nhất hắn cũng đã làm ra một hồi rung cây nhát khỉ, nếu trong tương lai, những kẻ trục lợi khác muốn sử dụng quyền sở hữu trí tuệ của Phương Chính thì phải suy nghĩ cẩn thận một chút. Cho dù có được sự hẫu thuẫn của vài chính khách, cũng phải suy xét đến hậu quả Phương Chính sẽ tìm tới cửa.

Nhất Chỉ tự xem như có thể sống yên ổn một thời gian.

Ít nhất Phương Chính là nghĩ như vậy, chẳng qua, hắn suy nghĩ quá đơn giản, cũng đã quá xem nhẹ sức hấp dẫn y thuật của hắn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay