Chương 1198: Đầu Hàng
Tốc độ kia cực nhanh, chẳng khác nào một cái máy hủy tài liệu!
Sau đó, các đầu bếp gần như bận muốn điên...
Không chờ Phelps nói chuyện, giám đốc đã chạy vào, khổ sở nói:
-Ngài Phelps, giá đĩa cũng tăng rồi.
Phelps tức giận nói:
-Tăng giá, tăng giá, đều là một đám quỷ hút máu! Không cần đĩa, dùng chậu cho tôi! Mua chậu, mua chậu lớn!
Giám đốc mặt mày xám xịt đi ra ngoài...
Không bao lâu sau, chậu lớn được mang vào, nhìn dáng vẻ có lẽ là cái loại chậu lớn dùng để giặt giũ quần áo. Một chậu đồ ăn đặt ở trên bàn, Phelps có xúc động muốn ngất đi, trong mắt hắn, đây không còn là tiền nữa, mà là giấy thông báo phá sản!
Lại là một ngày trôi qua, Phelps nhìn ghi chép chi tiêu khủng bố kia, rốt cuộc chịu không nổi nữa, khổ sở nói với Phương Chính:
-Đại sư, tôi tình nguyện bồi thường, bao nhiêu tiền cũng bồi thường, chỉ cần ngài nói ra một con số, tôi lập tức chuyển qua cho ngài! Còn nữa, đây là lời xin lỗi công khai mà tôi vừa viết, tôi thừa nhận mình đã bức ép các bác sĩ để có được công thức y học.
Phương Chính nhìn chi phiếu mà Phelps đặt ở trước mặt mình, hắn lắc đầu, nói:
-Lúc ăn cơm, không nói chuyện công việc, chỉ nói chuyện gió trăng.
Thình thịch!
Phelps trực tiếp quỳ xuống, kêu lên:
-Đại sư, cầu xin ngài, chúng ta nói chuyện đi.
Hồng Hài Nhi nhìn Phelps đang quỳ trên mặt đất, chép miệng nói:
-Không đủ thành tâm.
Phelps vừa nghe, gào khóc:
-Tôi còn chưa đủ thành tâm sao? Tôi đều đã như vậy... Tôi còn phải thành tâm như thế nào nữa?
Phương Chính nói:
-Tịnh Tâm, ăn cơm của con đi.
Hồng Hài Nhi vâng một tiếng, tiếp tục ăn.
Phelps thấy vậy, biết, bản thân vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ được vấn đề.
Phelps nghĩ nghĩ, gọi điện thoại cho Altay:
-Anh họ, có phải anh muốn rút lui hay không?
Altay nói:
-Cậu đang nói cái gì? Rút lui cái gì? Tôi chưa từng tham dự vào cái gì cả. Tôi chỉ là một tay ăn chơi, tôi đang ở Hawaii hưởng gió biển đây này, cậu có muốn tới đây cùng vui không?
Phelps vừa nghe, đôi mắt đỏ vằn lên, rít gào ngay tại chỗ:
-Hưởng gió biển? Hưởng gió biển cái con mẹ anh! Altay, tôi nói cho anh biết, nếu anh không giải quyết ổn thỏa cho tôi, tôi sẽ nói hết mọi chuyện của chúng ta cho đại sư nghe! Đến lúc đó, muốn xui xẻo thì cùng nhau xui xẻo!
Altay vừa nghe, nhanh chóng nói:
-Em họ thân yêu à, một khi đã như vậy, tôi nói thẳng cho cậu nghe luôn, không thể trêu vào tên hòa thượng này đâu, nhân lúc còn sớm dứt bỏ quan hệ đi. Hắn muốn cái gì thì cậu đưa cho hắn cái ấy. Nếu cậu không đủ khả năng để cho, thì quăng những người bên trên ra. Không phải một số doanh nhân bất hợp pháp khác luôn muốn công thức sao, không phải họ có đầy rẫy mánh lới trong tay hay sao? Cậu đẩy bọn họ ra, không phải là xong rồi?
Phelps nói:
-Như vậy cũng có thể?
Altay nói:
-Tôi đã điều tra về Phương Chính trụ trì rồi, nói như thế nào nhỉ... Đây là một người tốt. Một người tốt thì sẽ không thật sự ép chết cậu, nhưng nếu cậu gàn bướng hồ đồ, thì bị hắn ép cho sống không bằng chết cũng không phải là không có khả năng. Cho nên ý của tôi là, cậu nên thẳng thắn đi...
Altay nói xong liền tắt điện thoại, tới lúc này rồi, Altay đã không còn trông mong gì vào cái chức tộc trưởng tộc Rosius nữa, hắn chỉ muốn cách xa cái tên hòa thượng kia thôi. Mọi chuyện xảy ra trong gia tộc hắn đã biết hết, nhưng cho dù có biết hắn cũng không có ý định trở về, mà là lựa chọn trốn đi. Ít nhất, bản thân cũng được sống mấy ngày an bình...
Phelps nghe xong ý tứ của Altay liền đi tới trước mặt Phương Chính một lần nữa, thành khẩn nói:
-Đại sư, tôi biết sai rồi. Những gì đã nói khi nãy nhất định tôi sẽ giữ lời, hơn nữa, tôi sẽ nói cho ngài biết hết toàn bộ kế hoạch của chúng tôi, tất cả những việc trong sáng lẫn ngoài tối, những người âm thầm ủng hộ chúng tôi và tất cả các loại chứng cứ đều sẽ được giao ra cho ngài. Đại sư, cầu xin ngài buông tha cho tôi đi...
Phương Chính nghe đến đó, lúc này mới vỗ vỗ đầu Hồng Hài Nhi nói:
-Được rồi, đừng ăn nữa, ăn nhiều không dễ tiêu hóa.
Phelps trợn trắng mắt? Không dễ tiêu hóa? Thằng nhóc khốn kiếp này ăn hơn nửa tháng, nhưng chưa khi nào thấy nó đi WC! Nếu tiêu hóa có vấn đề thì đã sớm bể bụng chết! Thế nhưng Phelps biết, cơ hội đàm phán rốt cuộc tới rồi, hắn tuyệt đối không thể bỏ qua cơ hội tốt này được!
Vì thế Phelps dùng vẻ mặt chờ đợi nhìn Phương Chính, chờ Phương Chính lên tiếng.
Phương Chính chậm rãi đứng dậy nói:
-Bần tăng đã ăn no, tạm biệt trước. Nếu có chuyện gì muốn nói, mời ngài đi tìm người đại diện của bần tăng. Bần tăng chỉ là một kẻ ngoài cuộc, không tiện can thiệp. Cảm ơn thí chủ đã khoản đãi, bần tăng cáo từ.
Nói xong, Phương Chính vẫy tay một cái, Hồng Hài Nhi lập tức nhảy khỏi ghế dựa, vẫy vẫy tay với Phelps, sau đó đi theo Phương Chính.
Phelps sững sờ tại chỗ, như vậy mà xong rồi? Không yêu cầu gì đã đi rồi? Trong mắt hắn hiện lên sự giằng co, quỵt nợ? Hay là?
Nhìn chậu thức ăn trước mặt, Phelps quyết đoán lắc đầu, từ bỏ ý định quỵt nợ, tính toán tài sản mình đang có, sau đó khổ sở ra khỏi cửa, đi đến đại sứ quán.
Cổng lớn, Hồng Hài Nhi khó hiểu hỏi Phương Chính:
-Sư phụ, cứ như vậy mà buông tha hắn? Chúng ta không đưa ra chút điều kiện nào sao? Nếu hắn không đáp ứng, con có thể ăn cho hắn phá sản!
Phương Chính lắc đầu nói:
-Vi sư chỉ muốn cho hắn biết sai mà thôi, còn về những chuyện khác cứ giao cho chuyên gia là được. Vi sư cũng không có thời gian rảnh...
Hồng Hài Nhi cứng họng... Thế nhưng ngẫm nghĩ đến bộ dạng lười biếng của Phương Chính, bảo hắn đi cãi cọ với một thương nhân? Phỏng chừng, Phương Chính cũng không vui nổi.
Kỳ thật, còn có chuyện Phương Chính chưa nói, tầm nhìn Phương Chính không đủ lớn, nếu thật sự bảo hắn đi đàm phán, hắn cứ nghĩ là mình đòi nhiều lắm rồi, nhưng có khi đối với Phelps chỉ là chín trâu mất một sợi lông. Điều này cũng giống như một tên ăn mày nhìn hoàng đế, ở trong mắt tên ăn mày thì được ăn bánh bao thịt chính là chuyện hạnh phúc nhất trên đời, nguyện vọng cả đời của hắn chính là sau này có thật nhiều bánh bao thịt để ăn. Cho nên tên ăn mày nghĩ rằng hoàng đế kia nhất định là ăn rất nhiều bánh bao thịt.
Nếu bảo tên ăn mày đi bàn điều kiện, có thể hắn sẽ muốn một cái xe bánh bao thịt chứ không phải vàng thật bạc trắng hay là một ngón tay quyết định giang sơn gì gì đó.
Cho nên, Phương Chính dứt khoát để chuyên gia đi đàm phán, lấy ánh mắt của bậc đế vương đi nhìn sự vật, Phương Chính tin tưởng, đủ để khiến đối phương hộc máu mấy lần...
Cùng lúc đó, Walter cũng khổ sở đi đến đại sứ quán của, không còn cách nào khác, cuối cùng các nghị viên đã quyết định phái hắn đi đàm phán với đại sứ bên kia, xem xem có thể đuổi Phương Chính đi được không.
Walter tới, ngồi ở trên sô pha, uống trà, vẻ mặt chờ mong nhìn đại sứ Vương trước mắt.
Đại sứ Vương cười nói:
-Ai nha, Walter, ông tới thật đúng lúc quá, tôi vừa mới về ông đã tới rồi.
Walter cười ha hả, thầm nghĩ: "Tôi khinh!" Ngoài miệng lại nói:
-Ngài Vương, tôi rất xin lỗi chuyện xảy ra trước kia. Tôi vi vọng mình có thể làm vài việc để hòa hoãn tình hữu nghị giữa chúng ta một chút.
Đại sứ Vương lắc đầu nói:
-Ngài Walter, ngài đến đây để làm gì dĩ nhiên là tôi biết. Thế nhưng chuyện này, thứ lỗi cho tôi không thể hỗ trợ, đây là chuyện nội bộ bên ngài.
Walter vừa nghe, thiếu chút nữa hộc máu ngay tại chỗ, thế nhưng vẫn cố bình tĩnh lại, rồi nói:
-Đại sứ Vương, đây không phải vấn đề nội bộ bên tôi, Phương Chính trụ trì là công dân quý quốc, các người có nghĩ vụ và cũng có năng lực dẫn hắn quay về, bảo vệ hắn an toàn.