Chương 1197: Tuyệt Vọng
Oanh!
Cách...
Hòa thượng ợ hơi một cái, một tia lửa bắn ra, sau đó như chưa đã thèm mà lấy thêm một quả lựu đạn nữa...
Đám quân nhân đều sắp khóc đến nơi, có người hô lên:
-Con mẹ nó đây là thứ quái vật gì thế?
-Lui lại, nằm sấp xuống!
Có người hô to.
Tiếp theo, một viên đạn pháo rơi xuống, oanh!
Bụi đất bay mù mịt!
Rosius cũng sợ tới mức rúc lại vào trong xe, chờ hắn thò đầu ra thăm dò một lần nữa liền nghe thấy có người kêu lên:
-Là đạn pháo, lần này hắn chết chắc rồi!
Chờ đến khi bụi mù tan đi, chỉ thấy một tên hòa thượng đầu trọc vẫn ngồi ở kia, nhếch miệng cười cười với mọi người, nói:
-Cảm giác này rất không tồi, tới, hai phát nữa nào!
Mọi người tuyệt vọng tập thể...
Rosius nhìn cây súng bé xíu trong tay, sau đó quăng luôn qua một bên. Bây giờ hắn mới hiểu được hòa thượng này là cái thứ gì, con mẹ nó không phải là con người nữa rồi!
Đúng lúc này, xa xa có một tiếng vang lớn, tiếp theo có tiếng người hét lên, đạn pháo bắn nhầm vào bộ chỉ huy rồi! Đại tá vừa mới hạ lệnh bắn hòa thượng đã bị thương phải đưa đến bệnh viện...
Những người khác vừa nghe, nhanh chóng quăng súng trong tay qua một bên, sợ vận xui rớt trúng đầu mình.
Đồng thời, có người hô lên:
-Đại tướng Oss có lệnh, ai mang hòa thượng này đến thì người đó mang đi! Lập tức đưa đến nhà Rosius! Nếu không nghe mệnh lệnh, bắn chết tại chỗ!
Đại tá vừa nghe liền khóc ngay tại chỗ, nghĩ đến quãng đường gian nan sắp phải đi, nghĩ đến khoảng cách từ đây đến nhà Rosius, hắn chỉ cảm thấy tuyệt vọng.
Đúng lúc này, có người nói:
-Đó là xe của gia tộc Rosius!
Đại tá vừa nghe, tức thì mừng như điên!
Rosius lại thấy trong lòng căng thẳng, nhanh chóng nói:
-Lái xe! Lái xe! Về nhà!
Đoàng đoàng đoàng!
Tiếng súng vang lên liên tiếp, viên đạn bắn vào đầu xe làm tia lửa bắn tung tóe, tài xế sợ đến mức không dám lái xe đi đâu!
Đại tá dùng báng súng đập vào cửa sổ bên ghế lái, nhếch miệng cười với Rosius:
-Ngài Rosius, ngài muốn đi đâu?
Rosius nói:
-Tôi...
-Ông cái gì? Tự ông mang người đi hay là để tôi đưa ông đi? Vì tên hòa thượng này mà tôi tiêu rồi, tôi không ngại trước khi mình bị đá ra quân doanh, thậm chí là chịu phạt kéo thêm một người nữa!
Đại tá lạnh lùng nói.
Cuối cùng, Phương Chính lên xe của Rosius, sau đó vẫy vẫy tay hết sức thân thiết với nhóm quân nhân của Mali:
-Các vị thí chủ, cảm ơn các người đã khoản đãi hết sức nhiệt tình, đạn không tồi, pháo hoa cũng đẹp, có duyên gặp lại.
-Cút mẹ mày đi! Cút cho nhanh vào! Đừng bao giờ gặp lại nữa!
Đại tá Oss dẫn đầu một đám quân nhân, giơ ngón tay thối tập thể, chửi mắng.
Kết quả rầm một cái, quân doanh lại bị nổ, bọn họ sợ tới mức nhanh chóng sửa lại lời nói:
-Đại sư, thuận buồm xuôi gió!
Rosius có cảm giác, bản thân đang mang theo một đầu đạn hạt nhân về nhà...
Nhưng mà Rosius đã nghĩ sai rồi, bởi vì đầu đạn hạt nhân này đã nổ mạnh ngay từ lúc mới đi được nửa đường, rốt cuộc hắn đã được trải nghiệm sự khổ sở của đám người nghị viên, Oss và Fein một lần.
Dọc theo đường đi, bánh xe rớt, chân trước vừa bước xuống xe, đã bị vật tư do cần cẩu cẩu lên rơi xuống, trước mắt hiện đầy sao
Hắn muốn bắt xe lại phát hiện, hễ cái xe nào tới gần hắn là sẽ vô duyên vô cớ làm lơ hắn.
Trong lúc tuyệt vọng, hắn chỉ còn biết nhờ tài xế trong nhà lái xe tới đón hắn, kết quả là hắn lên đường vào buổi trưa, tối ngày hôm sau mới về đến nhà, mà dọc theo đường đi, hắn phải thay xe của gia tộc liên tục, đều là đang đi bình thường, hắn và Phương Chính vừa lên xe, chạy chưa được bao xa đã xảy ra chuyện, không phải là động cơ bị chết máy, bị nổ lốp, thì cũng là xe tự phát nổ...
Sau khi vào lâu đài, Rosius tưởng rằng mình có thể nghỉ ngơi một chút, ác mộng đã kết thúc, vừa thở phào nhẹ nhõm, liền nghe thấy một tiếng bùm bùm, cánh cửa lâu đài rơi xuống...
Rosius nhìn Phương Chính nở nụ cười hiền lành, hắn khóc ngay tại chỗ... Hắn phát hiện ác mộng dường như chỉ vừa mới bắt đầu.
Chính như Rosius suy nghĩ, kể từ khi Phương Chính đến, từ trên xuống dưới gia tộc Rosius đều bắt đầu cuộc sống gà bay chó sủa, đủ loại tai tiếng bị phát hiện, nhân tài của công ty qua chỗ khác làm, lâu đài nửa đêm bị hỏa hoạn, mà không chỉ có một lần! Hầu như tối nào cũng phải cháy một đợt!
Làm cho người trong gia tộc Rosius không ai dám ngủ, cuối cùng bọn họ dứt khoát tắt nguồn điện, làm cho tất cả những thứ có khả năng gây ra hỏa hoạn...
-Di động! Mọi người vứt đi động đi cho tôi!
Rosius nhìn đám cháy trước mắt, phẫn nộ rít gào.
Sau đó có người đi thu lại toàn bộ di động, muốn dùng di động thì phải lái xe mấy dặm đến trung tâm lưu giữ điện thoại mới dùng được.
Rosius nằm ở trên giường, vẻ mặt mỏi mệt, rồi lại không dám nhắm mắt.
Vợ Rosius nhỏ giọng nói:
-Tất cả mọi thứ trong lâu đài có thể gây ra hỏa hoạn đã được chuyển ra ngoài. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Ngủ đi.
Rosius ừ một tiếng, chậm rãi nhắm mắt lại.
Ầm ầm...
Một tiếng nổ vang lên, Rosius bỗng nhiên mở to hai mắt!
Vợ Rosius nhanh chóng nói:
-Đừng lo lắng, là sét đánh.
Rosius khẽ gật đầu, sau đó bỗng nhiên ngồi dậy:
-Sét đánh? Sét đánh có phải sẽ có tia chớp hay không?
-Ừ.
Vợ Rosius mới vừa gật đầu, chỉ nghe răng rắc một tiếng, cửa sổ nứt ra, một luồng sáng trắng đánh thẳng vào trong phòng, hai người bị tiếng động lớn và ánh sáng trắng chói mắt này làm cho lòa đi, đồng thời tai cũng bị ù, đất trời quay cuồng
Chờ đến đôi mắt thích ứng được với ánh sáng trước mắt, lúc này mới phát hiện, giường... Cháy!
Đồng thời một tiếng nổ mạnh nữa vang lên, Rosius gian nan bò dậy, nhìn về phía ngoài cửa sổ, lại là một thân cây bên ngoài bị sét đánh trúng, bốc cháy, gió to vừa thổi qua, tia lửa bay đầy trời lập tức bay thẳng vào trong phòng thông qua cửa sổ đang mở, sau đó lửa bắt đầu bùng lên.
Rosius thấy tình cảnh như thế, uất nghẹn trong ngực trào lên, oa một tiếng, hắn phun ra một ngụm máu tươi, ngã xuống trên mặt đất.
Vợ Rosius lay lay hắn, gọi tên hắn.
Rosius ngẩng đầu lên, chỉ nói hai chữ:
-Chuyển nhà!
Ngày hôm sau, toàn bộ báo chí ở Mali đưa tin về việc có một quân doanh đốt pháo hoa khi chưa có sự cho phép.
Thêm một tin tức nữa, là gia tộc Rosius bị hỏa hoạn, lâu đài cổ trăm năm tuổi bị thiêu rụi.
Mặc dù nhiều thảm họa khác nhau vẫn tiếp diễn trong những ngày qua, nhưng không có người vô tội nào bị liên lụy, ít nhất là không có ai bị thương hoặc thiệt mạng. Dù cho là như thế, nhìn quân doanh đốt pháo hoa, nhìn lửa lớn thiêu rụi lâu đài cổ, cổng chính Thượng viện sắp bị đạp đổ đến nơi...
Trong lúc nhất thời, cư dân tại Mali ai nấy đều cảm thấy bất an, toàn bộ bầu trời Mali như bị mây đen bao phủ.
Cùng lúc đó, bên trong Thượng viện, một cuộc họp đang diễn ra, một đám người mỏi mệt ngồi ở đó, mới nãy họ đã tranh luận một lúc lâu, nội dung cuộc tranh luận là: Rốt cuộc nên phái ai đi gặp Phương Chính!
Nhưng có bài học từ quân doanh và gia tộc Rosius, không có bất kì ai tình nguyện mạo hiểm tính mạng đi tiếp cận Phương Chính. Anh đùn cho tôi tôi đẩy cho anh, đẩy qua đẩy lại đẩy đến hiện tại...
Thế nhưng người thật sự muốn điên rồi không phải là bọn họ, mà là Phelps.
-Đại sư, chúng ta có thể nghỉ giải lao một chút và nói chuyện công việc được hay không?
Phelps sắp quỳ xuống rồi, hắn thật sự chịu không nổi nữa. Kể từ khi biết được Phong Xá thu mua rau dưa với bất kể giá cả nào, rất nhiều người bán rau dưa đã liên hợp lại với nhau, tăng giá cả lên một trăm lần! Mà tốc độ dùng bữa của Hồng Hài Nhi cũng là càng lúc càng nhanh, hiện tại đã trực tiếp há to miệng, mỗi tay một đĩa nhét thẳng vào miệng liên tục!