Chương 1196: Muốn Giết Hòa Thượng
Walter có nằm mơ cũng chưa từng nghĩ đến, nửa tháng trước, hắn còn nói chắc như đinh đóng cột với đại sứ Vương là, chuyện của chúng tôi, không cần các người lo.
Hiện giờ, trong nháy mắt lại phải nhờ vả bên kia, đau lòng!
Cũng may, khi ngồi trên vị trí này hắn đã sẵn sàng không biết xấu hổ bất kì lúc nào. Vì thế, Walter hít sâu một hơi, gọi điện thoại qua cho đại sứ Vương.
-Đại sứ Vương, ngài khỏe không? Gần đây sao không gặp ngài đi chơi golf thế?
Walter nỗ lực giữ vững nụ cười.
Đại sứ Vương cũng cười theo, bảo:
-Chơi không nổi, có ai mời đâu.
Đại sứ Walter lập tức nói:
-Tôi mời! Muốn đi chơi không? Tôi mới kiếm được một cái gậy đánh golf khá lắm, cảm xúc rất tốt.
Đại sứ Vương lắc đầu nói:
-Tốt thì tốt, nhưng hiện tại tôi không có ở Mali, chuyện lần trước giải quyết không được ổn thỏa, bên trên rất không vui, bảo tôi quay về kiểm điểm một thời gian.
Đại sứ Walter vừa nghe, lập tức âm thầm chửi rủa một trận, ông về? Ông về mà còn nhận được cuộc gọi điện thoại bàn ở đại sứ quán? Bộ điện thoại bàn nhà ông gọi được cuộc gọi quốc tế à?
Đại sứ Walter cười khổ nói:
-Đại sứ Vương, lần trước là tôi không đúng, ông xem, khi nào ông trở lại? Chúng ta phải tâm sự vui vẻ với nhau chứ.
Đại sứ Walter đã nói như vậy, đại sứ Vương cũng không muốn lằng nhằng thêm, ông nói:
-Ngài Walter, có chuyện gì thì ngài cứ nói thẳng đi.
Walter nghĩ nghĩ, nói:
-Là chuyện về Phương Chính trụ trì, ngài xem, khi nào thì bên ngài thuận tiện, nhanh chóng đón trụ trì về đi.
Đại sứ Vương cười nói:
-Ngài Walter, ngài đã từng nói Phương Chính trụ trì đã ở trong địa bàn của ngài, hơn nữa còn bị tình nghi có liên quan đến việc phóng hỏa đốt máy bay. Chuyện lớn như thế, sao chúng tôi có thể muốn đón về là đón về đây? Vẫn là chờ bên các ngài xử lí thỏa đáng rồi nói sau. Nếu không nhỡ đâu người khác bảo chúng tôi can thiệp chuyện của các ngài gì gì đó, chúng tôi cũng không dám nói lại nữa. Đúng không?
Walter nghe được lời này liền khó chịu y như thể ăn phải ruồi chết, đây không phải là những lời mà trước đó hắn đã nói với đại sứ Vương hay sao? Khá lắm, trả lại không sót câu nào.
Walter vẫn cố gắng tươi cười như cũ:
-Chỗ chúng tôi đã điều tra rõ ràng, tất cả đều là hiểu lầm, Phương Chính trụ trì không bị hiềm nghi phóng hỏa.
Đại sứ Vương vừa nghe, lập tức đổi giọng:
-Như vậy sao? Đó là bôi nhọ?
Walter nói:
-Không phải bôi nhọ, là hiểu lầm.
Đại sứ Vương nói:
-Cũng chẳng khác gì mấy, ngài xem, đại sư Phương Chính có địa vị vô cùng cao với chúng tôi, mỗi ngày khách hành hương đến Nhất Chỉ tự muốn bái kiến hắn nhiều đến bao nhiêu. Các người giam giữ hắn lâu như vậy, rất ảnh hưởng đến danh dự của hắn. Hương khói gần đây của Nhất Chỉ tự không khá chút nào, đối với một ngôi chùa mà nói, đây là tổn thất không hề nhỏ.
Trong lòng Walter như có mười vạn con ngựa chạy ngang qua, hắn nói:
-Này... Chúng tôi sẽ xin lỗi Phương Chính trụ trì, khôi phục danh dự của hắn. Còn về tổn thất... Tôi nghĩ, sẽ có người tình nguyện bồi thường.
Đại sứ Vương dứt khoát lưu loát hỏi:
-Bồi thường bao nhiêu?
Walter ngây ra, bồi thường bao nhiêu? Hắn làm sao biết được sẽ bồi thường bao nhiêu? Vì thế ngẩng đầu nhìn về phía một đám nghị viên trước mặt, lập tức có người trong đám nghị viên đó lên tiếng:
-Chuyện này là do gia tộc Rosius gây ra, hậu quả dĩ nhiên là do bọn họ tới gánh vác. Tổn thất bao nhiêu, bọn họ đều phải chịu trách nhiệm.
Walter vừa muốn nói chuyện, ngoài cửa truyền đến một tiếng hừ lạnh:
-Hay cho cái câu do bọn tôi tới gánh vác! Lúc trước khi thiết kế kế hoạch này, các người đều đồng ý toàn bộ! Bây giờ tốc độ phản chiến cũng nhanh lắm! Phương Chính đã đưa đi quân doanh trông giữ, không gây chuyện được nữa. Rốt cuộc các người đang lo lắng cái gì? Hãy nghĩ đến bảo tàng mà chúng ta đang có đi!
Kẻ đẩy cửa bước vào chính là Rosius, tộc trưởng gia tộc Rosius.
-Rosius, ông xác định quân doanh có thể giam giữ hắn? Ông phải biết rằng, cục cảnh sát đã biến thành phế tích!
Một người nói.
Rosius ngạo nghễ nói:
-Đó là quân doanh, không phải cục cảnh sát! Không một ai có thể thoát khỏi quân danh Oss!
Ầm ầm ầm oanh...
Tiếng động rung trời vang lên từ xa!
Tiếng vang rung trời kia khiến mọi người sợ đến mức toàn thân run rẩy, mọi người vội vàng chạy đến bên cửa sổ xem xét, chỉ thấy ở nơi xa, rất nhiều luồng khói bắn lên trời, sau đó nổ mạnh giữa không trung, giống như pháo hoa trong một buổi yến tiệc long trọng!
Nhưng khi một luồng khói bắn vào trên một ngọn núi thì có lửa bùng lên, núi đá nổ tung, làm tất cả hiểu ra, đây không phải là pháo hoa, mà là...
-Phương hướng kia là quân doanh Oss!
Một người hoảng sợ hô lên.
Rosius cũng biến sắc mặt, đồng thời di động hắn kêu lên, hắn bắt máy, còn chưa kịp nói lời nào đã nghe thấy tiếng gào thét của Oss:
-Rosius! Ông là đồ khốn kiếp! Khốn kiếp! Cực kì khốn kiếp... Mẹ nó, vốn từ mắng chửi người của tôi quá ít, ông đến đây mắng một trận cho tôi! Không phải ông thích mắng chửi cái hay sao? Đến đây mà mắng! Mẹ nó, quân doanh của tôi, kho vũ khí của tôi, kho đạn của tôi! Xong rồi, xong rồi... Hòa thượng khốn kiếp kia rốt cuộc là cái thứ gì?...
Tiếp theo liền nghe một người hít sâu một hơi, chửi mắng vào điện thoại:
-Con mẹ mày Rosius, cả dòng họ nhà ông là đồ khốn kiếp... #¥%¥#... amp; ông chờ đã, đại tá nói, tất cả tổn thất của quân doanh, gia tộc Rosius của ông phải bồi thường toàn bộ! Bồi thường gấp mười lần! Thiếu một phần nào là đại tá sẽ giẫm nát xương cốt của gia tộc Rosius các người, uống máu các người...
Rosius nghe được lời này, toàn bộ gương mặt trở nên trắng bệch...
Lúc này, giọng của đại sứ Vương vang lên:
-Walter, xem ra các ông còn chưa thương lượng xong sẽ bồi thường bao nhiêu. Nếu như vậy, các ông cứ tiếp tục thương lượng đi, quên nói cho các ông biết, mỗi một giây tiền nhan đèn của Nhất Chỉ tự tương đương với con số trăm vạn!
Walter nhìn về phía Rosius, Rosius thì giống như đã chết cha chết mẹ, hắn ngồi bệch dưới đất, kiêu ngạo và cuồng vọng lúc nãy đã không còn, thứ còn sót lại chỉ có tuyệt vọng!
Ngay cả quân doanh còn bị Phương Chính làm cho nổ tung, như vậy trên thế giới này còn ai có thể trị nổi cái tên giặc trọc kia?
Đáp án là, không ai! Ít nhất ở Mali, không một ai!
-Tôi yêu cầu lập tức mở cuộc họp! Tham khảo ý kiến về vấn đề bồi thường, ngoài ra, tôi nghĩ chúng ta cần phải nhanh chóng tính toán thiệt hại lần này một chút!
Có người đề nghị.
-Tôi cảm thấy điều quan trọng nhất cần phải làm bây giờ chính là đi trấn an Phương Chính trụ trì, không thể để hắn tiếp tục gây chuyện ầm ĩ nữa. Nếu không... Hậu quả không dám tưởng tượng.
Lại có người nói.
Rosius bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nghiến răng nghiến lợi nói:
-Để tôi tới giải quyết hắn!
Nói xong, Rosius bò dậy, xông ra ngoài.
Mọi người vừa thấy, thầm kêu không tốt, cái tên này đằng đằng sát khí, đây là nổi ý giết người rồi!
Quả thật Rosius đã nảy sinh ý định giết người, hắn lái xe thẳng đến quân doanh Oss, nhưng vừa tới cửa, hắn liền trợn tròn mắt!
Chỉ thấy trước cổng lớn quân doanh, một đám quân nhân cầm súng bắn tới tấp về phía trước, lửa nơi đầu súng tóe ra như muốn nuốt chửng tất cả.
Rosius ló đầu ra nhìn kỹ, trước mặt quân nhân là một tên hòa thượng đang ngồi, viên đạn bắn vào đầu hòa thượng phát ra tiếng 'coong coong', đạn bay loạn xạ, hắn lại như chẳng hề hấn gì, hắn cầm một quả lựu đạn, sau đó rút chốt nổ, ăn...