Chương 1195: Ăn Cơm Không Nói Chuyện Công Việc
Kết quả liền thấy Phương Chính giơ một ngón tay cái lên nói:
-Quả thật trói rất chặt!
Mặt đại tá tối sầm lại...
Hai gã quân nhân cũng sa sầm mặt mày, vội vàng trói lại lần nữa, ngay cả chiêu bí quyết cũng đã xài tới, cuối cùng còn quấn mấy vòng quanh người Phương Chính, sau khi xác định Phương Chính không thể động đậy nổi, bọn họ mới nói:
-Báo cáo, trói xong!
Nhìn Phương Chính bị trói như một cái bánh chưng, đại tá thở phào nhẹ nhõm, nói:
-Rất tốt, mang đi!
-Quả thực khá lắm!
Phương Chính gật đầu theo, sau đó giơ tay, dây thừng đứt phựt ra, dưới ánh mắt như gặp phải quái vật của mọi người, Phương Chính gãi gãi cái đầu trọc, thẹn thùng nói:
-Thật ngại quá, đầu hơi ngứa, phải gãi. Cái kia... Hay là các người trói lại lần nữa? Tôi đảm bảo sẽ rất thành thật, tuyệt đối không phản kháng!
Đại tá bị vả vào mặt, càng thêm tức tối:
-Trói lại!
Hai gã quân nhân khổ sở nói:
-Đại tá, hết dây thừng rồi...
Đại tá:...
Cuối cùng, Phương Chính vẫn là bị mang đi, chẳng qua không bị trói, mà là bị một đám quân nhân vây quanh, sau đó nhét vào trong một chiếc xe quân dụng, xe gầm rú đi mất.
Một nghị viên đi theo tới cửa, sau khi nhìn thấy Phương Chính đi rồi, cả đám lập tức thở phào nhẹ nhõm.
-Phù... Rốt cuộc mang được con quái vật này đi rồi, vẫn là quân nhân lợi hại, có thể trấn áp tà ma.
Một người lẩm bẩm.
Rosius không đi theo quân đội, mà là tính toán vào trong Thượng viện bàn tính chuyện của Phương Chính cho tốt.
Nhưng Rosius còn chưa kịp làm gì đã nghe thấy hai tiếng 'phanh phanh' rất lớn, tiếp theo đó chiếc xe quân đội đang chạy băng băng trên đường đột nhiên đâm trái đâm phải, cuối cùng 'rầm' một cái quyết đoán đâm thẳng vào trên cột điện.
Cột điện ngã xuống, đè lên một chiếc xe quân dụng khác...
Sau đó quân nhân chạy xuống xe, bắt đầu kiểm tra tình trạng xe, rồi không biết súng của ai bị bóp cò, tiếng súng liên thanh vang lên, hiện trường hoảng loạn...
Đám người nghị viên anh nhìn tôi tôi nhìn anh, sau đó nhanh chóng cuốn gói chạy mất.
Hôm nay tan họp!
Chỉ để lại một mình Rosius đứng bần thần trong gió, con mẹ nó đây là tình huống gì thế?
...
Bên ngoài quân doanh, hai gã lính gác đang thầm thì to nhỏ với nhau.
Lính A:
-Bắt một người mà thôi, đại tá đi lâu như vậy, sao vẫn còn chưa trở lại? Không phải là nửa đường tạt vào đâu đó chơi rồi đấy chứ?
Lính B:
-Đừng có nói bừa, đại tá chính là một người chính trực, hắn sẽ về nhanh thôi, hơn nữa còn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, vẻ vang trở về.
Lính A:
- Ồ? Phía trước có mấy người dân chạy nạn kìa... Không đúng, có chút quen mắt.
Lính B:
-Hình như là đại tá...
Lính A:
- Quả thật là đại tá!
Lính A, lính B:
-Đại tá, xe ngài đâu? Đại tá, súng của ngài đâu? Đại tá, sao quần áo mọi người rách rưới thế? Đại tá, sao mọi người đen thui thế này, bị kẻ địch dùng bom xăng tập kích sao?
Đại tá:
-Câm miệng! Mang tên hòa thượng này đi, không cho phép bất kì ai nói ra chuyện hôm nay, nếu không tôi cắn chết hai người!
...
Cùng lúc đó, bên trong Phong Xá.
Phương Chính buông đĩa, vẻ mặt quan tâm hỏi:
-Ngài Phelps, nghe nói rau dưa ở đây rất đắt, đây là thật sao?
Phelps mếu máo nhìn Phương Chính, nói:
-Đại sư, mặc dù rau củ không đắt bằng thịt bò, cá ngừ vây xanh, trứng cá muối và gan ngỗng, nhưng chúng vẫn đắt hơn thịt bình thường. Còn nếu so với bên ngài, thì đó chính là giá trên trời. Thế những trải qua sự nỗ lực giúp đỡ của đại sư, hiện giờ rau xanh đã đắt hơn mọi thực phẩm khác...
Nói đến đây, Phelps muốn bật khóc ngay tại chỗ, hắn vốn cho rằng, với một kẻ tư bản như hắn thì khiến cho hai tên hòa thượng ăn no là không thành vấn đề. Nhưng hiện tại hắn không thể không thừa nhận, dường như hắn làm không nổi nữa rồi! Không chừng còn sắp phá sản... Cho nên hắn bắt đầu chơi tâm lý chiến, khóc than gào thét, khóc cho đối phương rủ lòng thương xót, thả cho hắn một con đường sống.
Đều nói hòa thượng thiện lương từ bi, hắn suy nghĩ, nếu đối phương đã nhìn thấy hắn thảm như thế này rồi, nếu đối phương đã biết đồ ăn đắt như vậy rồi, hẳn là sẽ hiểu được ý của hắn chứ...
Phương Chính gật gật đầu nói:
-Như vậy à, nếu đã đắt như thế...
Tim Phelps bắt đầu đập gia tốc, thầm nghĩ: "Có phải là, ngại ăn nhiều hay không?"
Phương Chính sờ sờ đầu Hồng Hài Nhi nói:
-Ăn nhiều một chút đi, lúc trở về không được ăn đồ đắt như thế nữa đâu.
Phốc!
Phelps thiếu chút nữa trào máu... Tức muốn xỉu.
Còn ăn nhiều? Một người đã ăn đến mức khiến cho giá rau xanh toàn thành phố tăng gấp mấy lần, vẫn còn chưa đủ sao?
Hồng Hài Nhi là đứa bé ngoan, nghe được Phương Chính nói như thế, ăn càng thêm nhanh, rau xanh vào trong miệng, tuy bị tiêu hóa hết, nhưng cũng gom được một phần năng lượng cho nó, cũng không tính là lãng phí. Mà rau xanh đó ở trong mắt Phelps đều là một xấp tiền mặt...
Phelps thật sự chịu không nổi nữa mới gọi điện thoại cho Altay, kết quả Altay trực tiếp nói một câu:
-Em họ à, người ta thích cậu, cậu để cho người ta ăn thì đã sao. Ăn mấy thứ của cậu chứ cũng chẳng phải là đòi mạng cậu. Dỗ cho ông cố nội đó vui vẻ là được. Cậu phải biết rằng, cậu vẫn còn hạnh phúc hơn nhiều người lắm.
Nói xong, Altay liền tắt điện thoại.
Phelps tức giận, âm thầm gào thét: "Ai nói là không đòi mạng tôi? Bất kì lúc nào tôi cũng có thể bị ăn thịt được chứ? Còn nữa, tôi còn hạnh phúc hơn nhiều người lắm? Tôi sống như thế nào mà lại hạnh phúc?"
Phelps không dám mắng ra ngoài, tâm tình vô cùng uể oải ngồi ở kia, hắn móc di động ra xem tin tức, muốn phân tán lực chú ý một chút, kết quả lại nhìn thấy tin một Phương Chính khác đi dạo trên đường phố, nhìn con đường kia như trong cảnh tượng ngày tận thế, hắn bỗng nhiên hiểu được ý của Altay.
-Mẹ nó, thằng khốn đó biết không thể trêu vào Phương Chính nên mới muốn dứt ra, bo bo giữ mình! Ông mày bị bán đứng rồi!
Phelps âm thầm mắng to..
Nếu Altay đã bỏ chạy, Phelps cũng không còn lý do tiếp tục kiên trì, vì thế hắn ngồi xuống trước mặt Phương Chính, cười ha hả nói:
-Phương Chính trụ trì, tôi cảm thấy, trả lại công thức y học kia cho ngài là không thành vấn đề.
Phelps nghĩ, Phương Chính là vì công thức kia mới tới đây, chỉ cần mình trả lại cho đối phương rồi lên tiếng thừa nhận bản thân đã ăn trộm, sau đó lại bồi thường, thế là việc lớn hóa nhỏ việc nhỏ hóa không, xong xuôi. Tuy rằng hắn phải tốn một khoản kha khá, nhưng so với việc ở đây bị ăn đến nỗi xương cũng không còn thì vẫn đỡ hơn.
Nhưng mà, Phelps vừa mở miệng, Phương Chính đã vẫy vẫy tay nói:
-Thí chủ, được thôi, nhưng lúc ăn cơm không nên nói chuyện công việc. Chúng ta chỉ nói chuyện gió trăng...
Phelps nghe được lời này, rốt cuộc không vui vẻ nổi, trong lòng chảy máu, muốn hét lên: "Nói chuyện gió trăng cái em gái mày! Mày là hòa thượng, nói chuyện gió trăng cái gì chứ? Tao muốn nói chuyện công việc, nói chuyện tiền... CMN... "
Mấy lần Phelps muốn tiến lên nói chuyện trả lại công thức, đáng tiếc, Phương Chính chỉ lắc đầu:
-Chúng ta chỉ nói chuyện gió trăng.
Phelps chịu không nổi, dưới sự bất đắc dĩ đành phải gọi điện thoại cho Walter:
-Walter tiên sinh, tôi chịu không nổi nữa, Phương Chính này quả thực chính là một con quái vật!
Walter nhìn một đám nghị viên đang múa may nắm tay đòi trục xuất Phương Chính, cười khổ nói:
-Không cần phải nói, tôi đều đã biết, Tôi đang liên hệ với đại sứ bên đó, cậu chờ tin tức đi.