Chương 1194: Bó Tay Chịu Trói, Bắt Không Được
- Cậu nên ở trong cục cảnh sát!
Jones nhíu mày nói:
-Altay có chuyện gì vậy?
Vừa mới nói xong, di động của Jones vang lên, Jones bắt điện thoại, chỉ nghe phía đối diện nôn nóng nói:
-Nghị viên Jones, thật xin lỗi đã quấy rầy bà. Thế nhưng tôi nhất định phải báo cho bà biết tin này. Toàn bộ ảnh khỏa thân của bà không hiểu vì sao đã phát tán lên trên mạng xã hội hết rồi... Hơn nữa, chồng bà đã lái xe đến trước Thượng viện, hắn muốn hỏi thử xem, gã đàn ông không mặc quần áo trong phòng bà là ai.
Jones lập tức trợn tròn mắt, nhanh chóng mở di động ra xem xét tài khoản xã hội của mình, quả nhiên có hơn mười mấy bức ảnh được đăng lên! Mà toàn bộ số ảnh đó đều đã được bà mã hóa giấu đi rồi kia mà!
Cùng lúc đó, một hacker ở nơi nào đó đang ngây người ra nhìn máy tính, lẩm bẩm:
-Ôi trời ơi, chỉ cần nhập đại một cái mật khẩu cũng có thể bẻ khóa mật mã đã được mã hóa của đối phương? Này... Đây là Thượng Đế muốn mình trừng phạt mụ già này sao? Ha ha, mụ già kia, chuẩn bị hưởng thụ bữa tiệc thịnh soạn này đi!
Jones hoàn toàn chết lặng, bà ta định xóa nội dung trong điện thoại ngay lập tức, kết quả thê thảm phát hiện ra, di động chết máy! Cưỡng chế tắt máy khởi động lại? Di động bắt đầu nóng lên, càng ngày càng nóng...
Jones nhanh chóng quăng di động qua một bên, chỉ nghe 'đùng' một tiếng, di động nổ tung, hóa thành một quả cầu lửa...
Jones thật sự muốn khóc, bà ta biết mình xong rồi, thật sự xong rồi. Tài khoản xã hội của bà ta được mặc định duy nhất với điện thoại di động này, không có di động, bà ta không cách nào dùng di động khác để đăng nhập và làm những chuyện khác. Chờ đến khi tìm ra cách khác, phỏng chừng mọi việc đều đã nguội lạnh...
Thế nhưng, Jones vẫn xông ra ngoài như đã phát điên, chẳng qua mới chạy được vài bước đã té nhào lên trên mặt đất, vỡ đầu chảy máu, nhưng bà ta lại mặc kệ. Cái gì mà Phương Chính với không Phương Chính, một khi thanh danh ô uế, mất hết tất cả, cho dù có thu phục được Phương Chính thì như thế nào? Bà ta sẽ không được chia chác bất cứ thứ gì, thậm chí còn trở thành một trò cười.
Jones mới chạy đến cửa liền đụng phải Altay, đáng tiếc bà ta không có thời gian rảnh để phản ứng với hắn, tiếp tục chạy. Khi bà ta chạy đến cổng lớn, một chiếc ô tô phanh gấp trước cổng, cửa xe mở ra, một người đàn ông mặt mày tức giận xuống xe, hai mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm Jones, nghiến răng nghiến lợi nói:
-Tôi yêu cầu một lời giải thích!
Sau đó Jones bị kéo vào xe, xe đi rồi, cũng không biết đi về hướng nào
Cùng lúc đó, Fein nhận được điện thoại từ phía cảnh sát, chứng thực chuyện của Jones. Altay ở bên cạnh, nghe rành mạch, tức khắc cảm thấy cả người lạnh toát. Hắn nhìn lại Phương Chính, chỉ cảm thấy cả người nổi da gà. Ai mà không từng làm việc gì trái với lương tâm kia chứ? Nếu đều bị đem ra phơi bày ngoài ánh sáng...
Nghĩ đến đây, cả người Altay rét run, nhanh chóng rời khỏi Thượng viện, nói với Fein:
-Các người xử lí đi, tôi còn có việc, phải đi trước.
Altay thật sự sợ rồi, bao nhiêu chuyện liên tiếp xảy ra đã chứng minh một việc, hòa thượng này thật sự có thần thông! Loại người này, không thể trêu vào!
Altay không chỉ không muốn trêu vào, mà còn muốn phân rõ giới hạn với đối phương, nếu có thể khiến quan hệ hòa hoãn xuống thì càng tốt.
Fein vừa thấy Altay cũng đã chạy, thế hắn còn ở đây làm cái gì? Vì thế cũng muốn chạy...
Kết quả, lại bị người gọi lại.
Altay chỉ là người của gia tộc Rosius, không phải người của chính phủ. Nhưng Fein chính là cảnh sát, lúc này, các nghị viên nhìn thấy hắn, tự nhiên sẽ không bỏ qua, kêu hắn mau qua đó bắt người.
Fein mếu máo nói:
-Có thể không đi sao?
-Cảnh sát Fein, anh phải hiểu được, đây là chức trách của anh! Nếu anh không làm, tôi nghĩ sẽ có rất nhiều người tình nguyện thay thế vị trí của anh!
Drews Cooper nổi giận nói.
Fein nghĩ nghĩ, bỏ mũ xuống đặt ở trước cửa, nói:
-Xin lỗi, tôi từ chức. Hẹn gặp lại, chúc ngài may mắn, ngài Drews.
Nói xong, Fein đi rồi.
Drews ngây ra, đây là tình huống gì thế? Hắn nhíu mày nhìn về phía cảnh sát khác, kết quả ánh mắt hắn đi đến đâu, tất cả đều làm động tác bỏ mũ xuống, ra vẻ ông mà bảo tôi qua, tôi sẽ từ chức.
Drews thật sự nổi giận:
-Các người muốn làm gì? Các người đã quên chức trách của mình sao?
-Xin lỗi ngài Drews, tên hòa thượng kia quá tà môn.
Một cảnh sát khổ sở nói. Hắn đi theo Phương Chính suốt một quãng đường, những thứ hắn nhìn thấy còn nhiều hơn cả Fein, mỗi một tai nạn kia đều giống như trùng hợp, lại giống như là cố ý, điều đó đã dọa hắn sợ hãi. Nếu không phải vì bộ đồ cảnh sát đang mặc trên người, hắn đã bỏ chạy từ lâu.
Hiện nhờ, ngay cả đội trưởng nhà mình cũng đã bỏ chạy mất tiêu, hắn quyết định không kiên trì nữa, lui lại.
Drews chỉ vào Phương Chính nói:
-Tà môn? Hắn tà môn? Một tên hòa thượng thì có thể làm được gì chứ? Đừng quên, nơi này là Mali! Không có bất kì thứ tà môn nào dám đến nơi này! Cho dù là có...
-Ngài Drews.
Đúng lúc này, hai gã cảnh sát đi đến, hô lên.
Drews khó chịu nói:
-Cái gì?
Hai gã cảnh sát nói:
-Vụ án giết người ở biệt thự Ryan, chúng tôi hi vọng ngài có thể hỗ trợ chúng tôi điều tra.
Drews vừa nghe liền sửng sốt, sau đó mồ hôi lạnh tuôn ra ào ào trên trán, lại vẫn cố gắng bình tĩnh nói:
-Hiện tại tôi đang vội, không thấy sao?
-Ngài Drews, chúng tôi mới vừa tìm được chứng cứ mang tính mấu chốt. Tất cả chứng cứ đều có mối liên hệ hoàn hảo và đều hướng về phía ngài. Nếu ngài không tự nguyện đi theo chúng tôi, chúng tôi chỉ có thể mang ngài đi.
Cảnh sát nói.
Drews phẫn nộ nói:
-Nói hươu nói vượn! Ngược lại tôi muốn nhìn thử xem, các người nắm giữ chứng cứ gì!
Tuy rằng kêu gào rất hùng hồn, thế nhưng Drews vẫn đi theo cảnh rồi.
Còn các cảnh sát khác, cũng đi theo luôn.
Các nghị viên còn lại đều hai mặt nhìn nhau. Mọi người đều là người thông minh, Phương Chính mới đến chưa được bao lâu, mấy người thuộc gia tộc Rosius cùng những kẻ ủng hộ giam giữ Phương Chính trong nháy mắt đã bị bắt, bị phơi bày bí mật ra ánh sáng, bị đập vào đầu đến hôn mê. Đây thật sự đều là trùng hợp sao?
Ánh mắt của cả đám khi nhìn về phía Phương Chính đều có chút không thích hợp. Sau đó mọi người lén lút gọi điện thoại cho nhóm tham mưu của mình, lúc này họ mới biết được những chuyện đã xảy ra gần đây, ánh mắt nhìn về phía Phương Chính càng thêm sợ hãi. Như thể thứ mà họ thấy không phải là con người, mà chính là ma quỷ!
Phương Chính ngồi yên ở trên bàn, cười ha hả nói:
-Các vị, mới nãy các vị đang nói cái gì? Rất náo nhiệt, tiếp tục đi.
-Phương Chính! Cậu đủ rồi, mau bó tay chịu trói!
Đúng lúc này, một đám người xuất hiện trước cổng chính, đó là một đám quân nhân được vũ trang súng đạn kĩ lưỡng! Bên cạnh đám quân nhân là một người đàn ông đang đứng, chính là Rosius, tộc trưởng gia tộc Rosius!
Tên thật của tộc trưởng cũng không phải là Rosius, mà bởi vì gia tộc Rosius có một quy định. Người sở hữu vị trí đứng đầu gia tộc đều phải sửa tên thành Rosius. Rosius là dòng họ, cũng là tên.
Rosius ăn mặc tây trang phẳng phiu, lạnh nhạt nhìn Phương Chính, nói:
-Phương Chính, thu hồi trò xiếc của mình lại đi, trò chơi đã kết thúc.
Tất cả quân nhân đều giơ nòng súng lên.
Phương Chính lập tức giơ tay, nói:
-Được rồi, tôi bó tay chịu trói, các người tới bắt tôi đi.
Lập tức có quân nhân tiến lên, trói tay Phương Chính lại.
Rosius nói:
-Trói chặt một chút, hòa thượng này có chút kì quái.
Vị đại tá dẫn đầu đám quân nhân nói:
-Yên tâm đi, hai thuộc hạ này của tôi đều là cao thủ trói người. Từ trước tới giờ, chưa một ai có thể thoát khỏi sợi dây thừng mà họ đã trói.