Chương 1193: Giặc Trọc, Ti Tiện.
- Fein, rốt cuộc chuyện này là như thế nào vậy?
Altay lập tức chạy tới hỏi.
Fein chính là vị cảnh sát trưởng kia, Fein cười khổ nói:
-Ngài Altay, ngài không thấy sao? Tên hòa thượng này quá tà môn, từ ngày nhốt hắn, cả cục cảnh sát gặp xui xẻo liên tục, phải vào bệnh viện cả một đám, bây giờ cục cảnh sát vừa xảy ra một trận hỏa hoạn, tên hòa thượng này đáng lẽ phải được chở đến đồn cảnh sát của chúng tôi để tạm giữ, kết quả nửa đường lật xe, cảnh sát lái xe thì phải vào bệnh viện, hắn lại không tổn thương mảy may.
Sau đó những nơi mà hắn đi qua, nếu không phải là TV nổ mạnh thì cũng là xe ô tô lạc tay lái, tuy rằng không gây chết người, thậm chí không có một ai bị thương, nhưng tổn thất về mặt kinh tế không phải là nhỏ! Ngài nhìn xem, đèn đường vỡ hết rồi, xe lửa đâm vào ô tô, ô tô lạc tay lái đâm vào tòa thị chính... Này... Quả thực chính là xui xẻo tới cùng cực mà!
Dường như Fein đã nghẹn rất lâu, cuối cùng bây giờ cũng tìm được một thùng rác để trút cơn oán giận, không đợi Altay nói chuyện, hắn tiếp tục nói:
-Càng khốn kiếp hơn nữa là, tôi đã bắt được hắn, nhưng tất cả cục cảnh sát, thậm chí là nhà tù đều từ chối nhận hắn! Mẹ nó, bọn họ không chịu nhận, tôi phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ đứng ở đây mắt to trừng mắt nhỏ với hắn mãi sao?
Vừa nói xong, di động trong tay Fein phát ra tiếng rẹt rẹt, cầm lên nhìn thì thấy nó đã bị đứng máy! Lại ấn nút tắt nguồn, không thể tắt được!
Fein phẫn nộ đập điện thoại xuống mặt đất, mắng:
-Con mẹ nó lại hỏng rồi! Tôi đã dùng được điện thoại đâu!
Đập xong rồi, bỗng nhiên kêu lên:
-Mẹ nó, đây là di động của mình!
Các cảnh sát khác thấy vậy, đồng loạt cho hắn một ánh mắt xem thường, còn có chút vui sướng khi người khác gặp xui xẻo nữa, như thể đang nói: "Đáng đời! Ai bảo ông đập nát di động của bọn tôi!"
Altay bỗng nhiên phát hiện, tình huống trước mắt tựa hồ có chút vượt ra ngoài tầm kiểm soát của hắn, hơn nữa đến bây giờ hắn mới phả hiện, chỗ mà hòa thượng kia đang ngồi chính là trước cổng chính của Thượng viện! Nghĩ tới năng lực xui xẻo của cái tên khốn kiếp này, trên trán Altay liền đổ mồ hôi lạnh, nếu gây ra ảnh hưởng gì tới Thượng viện, quả thật sẽ ầm ĩ tới tận trời!
Còn vì sao không nổ súng giết chết Phương Chính? Điều này hiển nhiên không phù hợp với lợi ích của bọn họ. Chưa nói đến việc có thể giết chết tên hòa thượng thần kì này hay không, cho dù có thể giết chết cũng sẽ không có lợi cho bọn họ. Đối với tri thức về mặt y học, hòa thượng trước mắt chính là một kho tàng vô tận! Nắm giữ hắn cũng chính là có trong tay Einstein của thế giới y học, cám dỗ của lợi ích sau này quá lớn! Bảo vệ còn chưa kịp, ai mà dám giết hắn cơ chứ!
Huống chi, quỷ mới biết hòa thượng thần kỳ này có thể bị giết chết hay không, nếu là giết không chết, chọc giận hắn, ngày nào hắn cũng di chuyển lung tung trong thành phố, phỏng chừng Mali cũng phải nổ tung theo!
Nghĩ đến đây, đầu Altays đau đến mức muốn nứt ra làm hai...
Đúng lúc này, Phương Chính đang ngồi dưới đất đột nhiên đứng dậy:
-Nếu các vị thí chủ không bắt bần tăng, vậy bần tăng tản bộ một lát vậy.
Nói xong, cái tên khốn kiếp này xoay người, đi thẳng về phía Thượng viện!
Fein cùng Altay vừa thấy, tức thì sởn tóc gáy!
Gần như là đồng thời, trăm miệng một lời kêu lên:
-Đứng lại!
Phương Chính bỗng nhiên quay đầu lại, cười nói với hai người:
-Cho dù không đứng lại, hai người làm gì được tôi chắc!
-Mẹ nó!
Fein văng tục ngay tại chỗ, hắn đến đây đã lâu, rất rõ tính tình của cái tên hòa thượng ti tiện này, chẳng qua là muốn chọc tức mọi người mà thôi! Kiên nhẫn của hắn đã bị mài nhẵn từ sớm.
Altay thì kêu lên:
-Bắt lấy hắn! Còng lại! Tôi sẽ nghĩ cách xử lí hắn!
Đám cảnh sát vừa nghe, lục tục cất súng lục lại, nhào lên bắt người.
Kết quả Phương Chính cười ha ha nói:
-Tới bắt tôi đi!
Nói xong, Phương Chính nhanh chân chạy ngay! Vừa chạy một cái liền khiến tập thể trợn tròn mắt, chỉ thấy tên hòa thượng kia như được gắn thêm mô tơ, vèo một cái đã chạy thật xa, tốc độc kia, quả thật có thể sánh ngang cùng ô tô! Nếu tăng tốc còn có thể vượt cả ô tô! Mẹ nó chứ, thế này thì làm sao mà đuổi theo?
-Đuổi không kịp cũng phải đuổi! Đừng để cho hắn chạy vào Thượng viện!
Altay kêu lên.
Fein kêu lên:
-Đừng nói mấy lời đó! Anh không cho làm cái gì thì hắn sẽ làm cái đó!
Nhưng nói thì đã chậm, Phương Chính vừa nghe không cho chạy vào? Tên này liền quyết đoán chạy vào trong Thượng viện ngay, cảnh vệ trước cửa thấy thế bèn quát lớn:
-Không được vào đây!
Đáng tiếc, bọn họ vừa mới hét lên thì đã nghe thấy bên cạnh có tiếng nổ, cổng chính làm bằng kính bị thủng một lỗ lớn. Sau đó lại nghe thêm một tiếng nổ nữa, cánh cổng tiếp theo bằng kim loại cũng bị thủng một lỗ lớn...
Fein, Altay thấy vậy, thầm nghĩ: "Xong rồi! Sắp xảy ra chuyện rồi!
Trước đó, Thượng viện.
-Tôi phản đối việc khống chế Phương Chính trụ trì, làm như vậy có chút vô liêm sỉ.
Một nghị viên nói.
-Ngài Appled, ngài phải hiểu được, đây không phải là lúc hành động theo cảm tính. Phương Chính chính là một cái nút nắm giữ thế giới, nếu để thế lực bên kia có được, hơn nữa còn sử dụng toàn bộ y thuật của hắn, đối với mọi chúng ta mà nói, đó chính là một tai nạn! Thậm chí tôi còn hoài nghi hắn chính là một người ngoài hành tinh, còn về mục đích đến trái đất này thì vẫn chưa biết được. Vì an toàn của trái đất, chúng ta phải có nghĩa vụ nhốt hắn lại, điều tra thêm một bước.
Jones Rosius thoải mái nói.
-Tôi tán thành đề nghị của nghị viên Jones, khống chế Phương Chính, đó không phải là bì bản thân chúng ta mà là vì toàn thế giới.
Marne Rosius ủng hộ.
-Tôi cũng tán thành, thế nhưng tôi yêu cầu thẩm phán công khai Phương Chính những gì hắn nói ra mọi người đều có quyền được biết. Bất luận kẻ nào cũng không được giữ làm của riêng!
Drews Cooper nói.
-Tôi cũng tán thành!
-Tôi cũng tán thành!
...
Người vỗ tay tán thành càng lúc càng nhiều, người chống lại càng lúc càng ít, có người giận mắng bọn họ là đồ ăn cướp, bọn họ lại mắng lại những kẻ đó là đồ nhu nhược, ếch ngồi đáy giếng.
Đang lúc mọi người tích cực bày tỏ thái độ, tranh luận ầm ĩ, đùng một tiếng, cừa phòng bị phá mở.
Tất cả mọi người nhìn qua theo bản năng, chỉ thấy một hòa thượng mặc tăng y màu trắng xuất hiện trước cửa, người đó nhếch miệng cười với mọi người, sau đó nói:
-Nhìn cái gì mà nhìn? Cái đám xấu xí kia?
-Đây là Phương Chính?
Marne Rosius ngạc nhiên nói.
Phương Chính lập tức vọt tới trước mặt hắn, gương mặt của hai người gần như dán chặt vào nhau, Phương Chính cười nói:
-Ánh mắt không tệ, thế nhưng quần rách kìa.
Marne vừa nghe, nhanh chóng cúi đầu xem, kết quả quần hoàn hảo không tổn hao gì, hắn tức giận nói:
-Cậu gạt tôi?
-Ông không thích bị lừa?
Phương Chính hỏi.
Marne gật đầu theo bản năng.
Tiếp theo liền nghe thấy một tiếng roẹt, thì ra Phương Chính đã dùng tay xé rách đũng quần giúp hắn, sau đó cười nói với hắn:
-Vậy là được rồi, vì không lừa ông, làm ông vui vẻ, tôi đã thỏa mãn nguyện vọng của ông. Ông không cần cảm ơn tôi, gọi tôi đại sư là được rồi.
Nói xong, Phương Chính chìa cái ót sáng bóng của mình cho Marne...
Lúc này Marne mới phản ứng lại, giận dữ hét:
-Bảo vệ!
Kết quả vừa mới há miệng ra, đèn treo trên đỉnh đầu đột nhiên rơi xuống, đùng một tiếng, Marne trợn mắt, cái gì cũng không cần biết nữa.
-Phương Chính! Vì sao cậu lại ở chỗ này?
Jones phẫn nộ hỏi.
Phương Chính ngồi xếp bằng ở trên bàn, cười ha hả hỏi:
-Vậy bần tăng hẳn là nên ở đâu?