Chương 1192: Đập Đập Đậ
Mặc dù Altai không quá thích Phelps, nhưng tập đoàn Gaia trong tay Phelps là một cục mỡ lớn! Hơn nữa, hiện giờ tập đoàn Gaia vẫn là một con bài thương lượng quan trọng trên bàn đàm phán!
Chỉ cần lần này bọn họ đoàn kết với nhau và áp chế thành công bên Phương Chính kia, chỉ cần bên kia nhượng bộ đồng ý sẽ không truy cứu nữa, như vậy các nơi khác sẽ noi theo, đến lúc đó chính là bầy sói hành động, và mọi người sẽ được ăn thịt thật.
Đây chính là một bữa tiệc thịnh soạn, chỉ cần thành công, vị trí tộc trưởng gia tộc Rosius sẽ thuộc về hắn, cho nên hắn không cho phép bất cứ kẻ nào làm hỏng chuyện tốt của hắn!
Altay mới vừa tắt điện thoại, bạn gái bên cạnh đã kinh ngạc hô lên:
- Altay, mau xem, đã xảy ra chuyện!
Altay ngẩng đầu xem TV, trên TV là bản tin trực tiếp, trong bản tin là một chiếc xe cảnh sát bị lật, hai gã cảnh sát bò ra khỏi xe một cách khó khăn, sau đó hôn mê bất tỉnh ngay tại chỗ. Tiếp theo, một hòa thượng mặc tăng y màu trắng bò ra ngoài, hắn đứng lên, không tổn thương lấy một chút, còn cười với mọi người nữa.
Nhưng hắn vừa mới cười một cái, vòi chữa cháy bên cạnh liền nổ tung!
Người quay phim đang đưa tin trực tiếp hoảng hốt hét lên một tiếng, vội vã né tránh, thế nhưng biển quảng cáo to đùng ở trên đầu lại rớt xuống, nện lên trên mặt đất, thiếu chút nữa đụng vào người hắn!
Hiện trường hỗn loạn...
Altay hơi há mồm, hắn bỗng nhiên phát hiện, chuyện này có chút to tát!
Altay nhanh chóng trở về Mali, đi thẳng đến gia tộc Rosius, vừa bước vào cửa đã nhận được thông báo, lập tức đến phòng hội nghị để họp.
Nơi gia tộc Rosius tọa lạc không phải là một biệt thự bình thường mà là một lâu đài khổng lồ, tương truyền là nơi ở của một cựu bá tước. Sau đó nó được tiếp quản bởi gia tộc Rosius và trở thành nơi cư trú của gia tộc.
Bước vào hội trường, trong hội trường có một cái bàn dài bằng đá rất lớn, hai bên bàn có thể ngồi được mấy chục người.
Tộc trưởng ngồi ở vị trí cao nhất, những người khác dựa theo bối phận, quyền lực cao thấp mà chia ra ngồi ở hai bên.
Altay nhìn thoáng qua vị trí ở trên mình, nơi đó có một thanh niên ăn vận thoải mái đầu tóc húi cua đang ngồi, đây cũng là người đàn ông duy nhất trong mọi người mặc đồ ở nhà để tham dự hội nghị, cũng chính là người anh mà hắn ghét nhất, Matthew!
Altay tiến vào rồi chào hỏi với mọi người, sau đó ngồi lên vị trí của mình, hắn cũng hơi ngạc nhiên, gia tộc đột nhiên mở một cuộc họp lớn như vậy, rốt cuộc là muốn làm cái gì?
Altay vừa mới ngồi xuống, tộc trưởng gia tộc Rosius đã nói:
-Altay, cậu đến đúng lúc lắm. Tình huống bên kia tiến triển tới đâu rồi?
Altay nói:
-Tình huống có chút phức tạp...
Tộc trưởng nói:
-Mặc kệ phức tạp đến cỡ nào, nhiệm vụ của cậu chính là khống chế được Phương Chính. Hiện giờ chúng ta đã được nhiều thế lực ủng hộ như thế, chỉ cần chúng ta thành công thì chẳng khác nào đã khơi thông một dòng chảy, chúng ta làm được, bọn họ cũng sẽ làm được! Đây là bữa tiệc thịnh soạn, không cho phép xảy ra bất kì biến cố nào!
Altay muốn nói việc có đến hai Phương Chính, thế nhưng khi nhìn vào tình hình trước mặt, một khi nói ra, tám phần sẽ bị xem như một kẻ bất tài. Hắn không muốn bị so sánh là kém hơn Matthew, cho nên hắn lựa chọn im lặng. Đồng thời thầm nghĩ: "Mặc kệ là một tên Phương Chính, hai tên Phương Chính hay là một đám Phương Chính! Nơi này là địa bàn của mình! Chẳng sợ hắn thật sự mà ma quỷ hay yêu quái, mình cũng sẽ thu phục được hắn!"
Tộc trưởng hỏi Matthew:
-Matthew, cậu thấy chuyện này thế nào?
Matthew bĩu môi nói:
-Mặc dù chúng ta là ông trùm ngành dược, nhưng chúng ta cũng phải dám chơi dám chịu, chi bằng mọi người nên học cho giỏi đi. Dùng chiêu số hãm hại lừa gạt, theo ý tôi mà nói, chỉ làm nhục nhã vinh dự của tổ tiên chúng ta mà thôi. Không có gì để nói cả, nếu là để cho tôi làm, nhất định tôi sẽ lập tức nhận sai rồi trả lại phương thuốc.
-Matthew, cậu phải hiểu được cậu đang làm cái gì! Làm như vậy, chẳng khác nào tuyên bố với thế giới gia tộc Rosius của chúng ta là một gia tộc ăn cắp!
Một ông cụ tức giận nói
Matthew tôn kính nói:
-Thưa chú Taylor, chú nói đúng. Bây giờ chúng ta nên thừa nhận với thế giới rằng chúng ta là một tên trộm, hơn nữa còn là một tên trộm đã thành tâm thay đổi, chứ không phải là một tên trộm không chịu thừa nhận trong khi nhà nhà đều biết, còn muốn dựng bia đá nữa chứ... Ồ, có một câu nói là, làm gái điếm còn muốn lập đền thờ. Đó mới thật sự là bôi nhọ toàn bộ gia tộc.
-Matthew!
Taylor nghe vậy giận tím mặt:
-Rốt cuộc cậu có biết cái gì gọi là lợi ích hay không?
Matthew lắc đầu nói:
-Tôi chỉ biết, chúng ta là một gia tộc cổ đại, thứ mà gia tộc chúng ta truyền lại chính là sự kiêu hãnh vinh dự của quý tộc, tinh thần trách nhiệm của quý tộc, tư cách đạo đức của quý tộc chứ không phải là lợi ích! Lợi ích mà chú nói là thứ mà các nhà kinh doanh quan tâm, hơn nữa cho dù là thương nhân, họ cũng muốn kiếm tiền một cách ngay thẳng, thứ thương nhân vì lợi ích mà bất chấp tất cả chỉ là những kẻ ti tiện!
Taylor tức đến độ mặt mày đỏ bừng, sắc mặt của những người khác cũng vô cùng khó coi, chỉ có tộc trưởng gia tộc Hổà không nói chuyện, híp mắt không biết đang suy nghĩ cái gì.
Altay thấy vậy, nhếch miệng cười, đây đúng là kết quả mà hắn muốn nhìn thấy. Matthew bị mọi người bài xích, như vậy gã ta dựa vào cái gì để tranh đua vị trí tộc trưởng gia tộc với hắn? Hắn chỉ cần xử lý Phương Chính cho tốt, tất cả đều sẽ là của hắn!
Cuối cùng, tộc trưởng bảo Matthew không cần nói nữa, thậm chí ngay cả Altay cũng không được nói nữa, chỉ có tộc trưởng, ba người chú và một vài người khác ở lại thảo luận. Thậm chí, bác cả Bonat của bọn họ nãy giờ vẫn luôn nhắm mắt lại, không hề nói gì, như thể cái gì cũng không biết, lại giống như cái gì cũng biết hết, chẳng qua bộ dáng giống như đang mặc kệ tất cả.
Cuộc hội nghị này kết thúc rất nhanh, Altay không rảnh để cãi cọ với Mathew, hắn đang vội vã đi xử lí vấn đề về Phương Chính.
Thế nhưng, xử lý như thế nào? Đây là một vấn đề.
Chờ đến khi Altay đuổi đến thành phố, tìm được Phương Chính, hắn hoàn toàn ngây ra.
Chỉ thấy Phương Chính ngồi ở trên đường, ngây thơ vô tội nhìn đám cảnh sát đang vây quanh mình. Cảnh sát rút súng lục ra, lo lắng nhìn chằm chằm Phương Chính.
Phương Chính thì giơ hai tay ra, nói:
-Mọi người muốn làm gì đây? Muốn bắt tôi? Được thôi, các người bắt đi, tôi tuyệt đối sẽ không phản kháng.
Nhưng mà đám cảnh sát hoàn toàn không có ý định bắt người, cảnh sát trưởng thì đang không ngừng gọi điện thoại, chửi mắng:
-Đều không nhận? Thế thì phải làm sao? Chẳng lẽ để cho hắn ngồi ở đây?
-Ôi trời ơi, rốt cuộc chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Khống chế hắn, bắt hắn, lại không có chỗ nào để nhốt?
-Shit! Di động hỏng rồi! Còn ai có di động?
Cảnh sát trưởng phẫn nộ và bất lực, nện thẳng di động trong tay xuống đất.
Một cảnh sát khác khổ sở nói:
-Đội trưởng, di động của chúng tôi đều đã đưa cho ngài mượn, hỏng hết rồi, đều bị ngài đập cả.
Cảnh sát trưởng vừa nghe, tức khắc sửng sốt, xấu hổ gãi gãi đầu nói:
-Cái này không thể trách tôi, là do di động hỏng rồi.
Cảnh sát kia nói:
-Chúng tôi hiểu mà, bây giờ hết di động để dùng rồi. Đội trưởng, ngài nói thử xem, phải chăng bây giờ nên dùng tới di động của ngài?
Cảnh sát trưởng sửng sốt, sau đó móc di động của mình ra, vô cùng xấu hổ nói:
-Tôi vừa mới quên mất mình cũng có di động...
Tất cả cảnh sát đều trợn tròn đôi mắt...