Chương 1191: Nửa Tháng Gian Na
Phelps nghe được lời này, cả người run lên, nhanh chóng nói:
-Không có việc gì, cậu cứ việc ăn.
Sau đó trừng mắt nhìn nhân viên phục vụ kia, rồi bảo:
-Lập tức đi mua đồ cho tôi! Mặc kệ là các người dùng phương pháp gì, xài hết bao nhiêu tiền, phải mua thực phẩm về nấu ăn cho tôi!
Đến lúc này, nhân viên phục vụ cũng cảm thấy nơi này không bình thường, đưa vào nhiều đồ ăn như vậy, ngay cả hà mã cũng có thể ăn no rồi, chỗ này lại còn đang kêu đói! Hơn nữa, đĩa của bọn họ đâu? Mẹ nó, đưa vào nhiều đĩa như thế, một cái cũng không sót lại. Chẳng lẽ bọn người kia nuốt luôn cả đĩa?
Thế nhưng hắn liền phủ định ngay, không một ai tin nổi, còn có người thú vật như thế, ngay cả đĩa cũng nuốt.
Lại lên món một hồi, giám đốc chạy tới, khổ sở nói:
-Ngài Phelps, hết đĩa rồi... Ngài xem, có phải các người nên trả đĩa lại cho chúng tôi trước hay không?
-Hết đĩa lại tới chỗ tôi đòi? Không biết mua à? Cút!
Phelps thật sự sắp điên rồi, nhìn một đống đĩa đắt tiền bị Hồng Hài Nhi cắn nuốt, trái tim hắn như muốn rỉ máu. Bây giờ còn có người hỏi hắn đĩa? Lúc này hắn chỉ muốn đánh cho đối phương thành hình cái đĩa!
Giám đốc mặt mày xám xịt chạy ra ngòai...
Một ngày đã trôi qua trong sự ăn uống của Hồng Hài Nhi, ngày hôm nay, Phong Xá đã nổi tiếng cả Mali.
Không phải bởi vì nó có thức ăn ngon, giá cả cao, mà là nhân viên thu mua của Phong Xá sắp điên rồi! Mặc kệ là thực phẩm ở đâu, vung tiền mặt lên mua hết!
Có người nâng giá? Nâng giá cũng mua!
Trong lúc nhất thời, khiến rất nhiều người ngơ ngác.
"Tình huống bên Phong Xá là thế nào đấy? Bình thường hội nghị cao cấp ở bên họ cũng đâu dùng bao nhiêu đồ ăn đâu."
"Một đĩa đồ ăn ít như vậy, đương nhiên là thiếu rồi. Không biết tình huống hôm nay như thế nào, mà hết xe vận chuyển này đến xe vận chuyển khác chạy vào trong đó."
"Trước kia bọn họ rất để ý đến nguồn cung cấp thực phẩm, vô cùng chú trọng đến vấn đề nguyên liệu nấu ăn. Nhưng hôm nay giống như phát điên rồi ấy, cái gì cũng được. Hơn nữa, chỉ cần rau xanh!"
"Chẳng lẽ Phong Xá đổi thành sở thú sao? Trong đó nuôi hà mã? Cho nên mới mua nhiều đồ ăn như thế?"
"Không có khả năng, anh nhìn thử xem, họ cũng mua cả dầu muối tương giấm mà, hiển nhiên là để nấu ăn rồi".
"Đây rốt cuộc là tình huống như thế nào nhỉ?"
"Không biết, dù sao Phong Xá có tiền, tăng giá, tăng giá!"
"Đúng vậy, tăng giá!"
Vì thế, toàn bộ nhà cung cấp rau đều bắt đầu tăng giá.
Tài vụ của Phong Xá nhìn tiền trong tay nhanh chóng chảy vào túi đám người bán rau thì nước mắt tuôn rơi. Hắn đã đi tìm Phelps mấy lần, kết quả, lần đầu tiên đi vào, Phelp đang vò đầu bứt tóc.
Lần thứ hai, Phelps đang uống rượu.
Lần thứ ba, Phelps đang dùng đầu đập vào bàn.
Lần thứ tư, trong mắt Phelps đều là tơ máu, tóc tai bù xù như ổ gà, ánh mắt khi nhìn người khác như muốn ăn thịt họ vậy.
Lần thứ năm, hắn có chút thấp thỏm... Thế nhưng vẫn cắn răng đi vào.
-Tiền tiền tiền, cầm đi! Mật mã là Gaia Phong Xá!
Phelps gầm lên, sau đó tài vụ chật vật chạy ra ngoài, lại tiếp tục công cuộc mua sắm thực phẩm.
Ngày hôm sau, xe đưa đồ ăn từ Minibus biến thành xe bán tải.
Ngày thứ ba, xe đưa đồ ăn biến thành xe tải lớn.
Ngày thứ tư, biến thành hai chiếc xe tải ra vào qua lại.
Ngày thứ năm, đoàn xe tải dừng ở bên ngoài, Phong Xá giống như một con quái vật thèm ăn, hết xe này tới xe khác đi vào...
Ngày thứ sáu, hai gã đầu bếp bị nâng ra ngoài, đưa tới bệnh viện.
Ngày thứ bảy, đầu bếp từ chức tập thể, Phong Xá thông báo tuyển dụng đầu bếp quy mô lớn, tiền lương là gấp hai bên ngoài!
Ngày thứ tám, rất nhiều đầu bếp tiến vào Phong Xá, Phong Xá không tiếp đãi bất kì vị khách bên ngoài nào, chỉ cần đầu bếp, chỉ cần đồ ăn cùng các loại gia vị!
Ngày thứ chín, các hộ dân trồng rau tự mình lái xe tới, quả thật y như lời đồn bên ngoài, chỉ cần là đồ ăn, Phong Xá đều thu! Còn về giá cả? Hiện giờ giá cả đồ ăn đã cao hơn gấp mười lần ngày thường! Điều này khiến các hộ dân trồng rau vui muốn chết.
Nửa tháng sau...
-Đại sư...
Phelps mếu máo nhìn Phương Chính.
Phương Chính mỉm cười nói:
-Thí chủ, hương vị của mấy món ăn này không bằng trước kia, ngài nên đốc thúc bọn họ, không thể lười biếng được.
Phelps muốn khóc quá, lười biếng? Đã có mười mấy vị đầu bếp nằm liệt vì quá mệt! Nếu không phải trả đủ lương, không chừng các đầu bếp tuyển đợt sau này đã bỏ chạy hết từ sớm. Còn về hương vị? Xào chín đã là không tệ rồi!
Thế nhưng Phelps không dám nói mấy lời này, ở chung càng lâu hắn càng phát hiện ra, hai tên hòa thượng một lớn một nhỏ trước mắt cực kì khủng bố. Tiểu hòa thượng đã hung mãnh như thế, vậy thì kẻ làm sư phụ là Phương Chính không phải còn khủng bố hơn nhiều sao? Lần đầu tiên hắn hối hận bản thân đã không từ thủ đoạn đi ăn trộm phương thuốc của Phương Chính, thế nhưng tưởng tượng đến tương lai sáng lạn thành công rực rỡ kia, hắn vẫn nỗ lực kiên trì.
Thế nhưng Phelps hiểu rất rõ, sợ là hắn sẽ không kiên trì được bao lâu. Nửa tháng qua hắn không thể nào chợp mắt, mỗi ngày mới ngủ được một lát đã bị đánh thức, giấc ngủ của hắn chỉ đảm bảo cho hắn không bị mệt chết mà thôi. Nhưng mỏi mệt cứ chồng chất theo ngày... Nửa tháng, hắn đã thật sự được trải nghiệm cái gì gọi là sống một ngày bằng một năm, cái gì gọi là một đêm tóc bạc trắng.
Không sai, Phelps mới hơn ba mươi tuổi, nhưng đầu tóc của hắn đã trở thành hoa râm.
Lại nhìn phía đối diện, thầy trò Phương Chính vẫn khỏe mạnh tràn trề như cũ, Phelps thật sự sắp tuyệt vọng rồi.
Trong thời gian đó, Phelps có gọi một cuộc điện thoại cho em trai hắn là Fields, kết quả, Fields trực tiếp gào lên:
-Hòa thượng kia rốt cuộc là cái thứ gì thế? Từ khi hắn tới đây, cục cảnh sát chỗ tôi chưa có lấy một ngày yên ổn! Một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi toàn bộ! Tất cả cảnh sát, ngoại trừ Britney, đều bị thương do nhiều vụ tai nạn ngoài ý muốn khác nhau. Họ đều đang ở bệnh viện. Anh à, tự anh nghĩ cách đi chứ...
Sau đó liền tắt điện thoại.
Hiện tại, Phelps thật sự không còn cách nào, hắn gật gật đầu, đốc thúc thủ hạ nấu ăn cho tốt, sau đó cầm lấy điện thoại gọi cho Altay, con trai thứ của gia tộc Rosius.
-Em họ thân yêu của tôi ơi, nghe nói gần đây việc buôn bán của Phong Xá khá lắm đúng không? Chúc mừng nhé...
Giọng điệu của Altai cực kì thoải mái, phía đối diện có tiếng phụ nữ hò hét và cả tiếng sóng vỗ, cũng như tiếng du thuyền gầm rú. Hiển nhiên, cái tên này đang vui chơi ở bên ngoài.
Nghĩ đến cuộc sống của đối phương, lại nhìn lại chính mình, Phelps lập tức cảm thấy uất ức đầy bụng, hắn nói:
-Buôn bán khá lắm? Nếu cứ tiếp tục như vậy, e là tôi sắp phá sản rồi.
-Có ý gì?
Altay ngạc nhiên.
Phelps nói:
-Phương Chính đang ở chỗ tôi, cũng nửa tháng rồi. Bọn họ ăn rất kinh khủng, anh có tin trường hợp một người trong một ngày ăn hết mười mấy cái xe tải đồ ăn còn không có no không? Tôi sắp chịu không nổi, nếu bên chỗ anh còn chưa có kết quả, tôi sẽ rút lui. Thật sự là tôi chịu không nổi nữa, mấy kẻ này tra tấn người ta quá mức...
Altay nghe đến đó, mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, khiếp sợ nói:
-Phương Chính ở chỗ cậu? Không phải hắn đang ở cục cảnh sát sao?
-Con mẹ nó sao tôi biết được! Làm sao tôi biết được trên thế giới này có những hai Phương Chính? Mẹ nó, ai có thể nói cho tôi biết, đây đến tột cùng là chuyện gì hay không?
Phelps thật sự sắp phát điên rồi, hắn gào rú liên hồi.
-Cậu chờ tôi, tôi sẽ qua đó ngay.
Nói xong Altay tắt điện thoại.