Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1190

Chương 1190: Ăn Như Thế

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1190: Ăn Như Thế

Vòng qua núi giả, Phương Chính chỉ cảm thấy thế giới trước mắt rộng mở thông suốt!

Phía sau núi giả là một mảng cỏ xanh biếc, phía sau mảng cỏ là hàng loạt căn phòng bằng đá như trong đồng thoại, những căn phòng đó dung lập vào tự nhiên một cách hoàn mỹ, nóc nhà là cỏ xanh, cây cối, cửa sổ không lớn, có hình tròn. Toàn bộ Phong Xá giống như thế giới cổ tích huyền ảo mơ mộng, mỗi một nơi đều có sự sáng tạo đặc biệt, quả thật xinh đẹp, rất có nét riêng.

Phelps chọn một phòng, từ bên ngoài nhìn vào thì phòng không lớn, nhưng vào bên trong lại vô cùng rộng rãi, một chiếc bàn rất dài, có thể ngồi mười mấy người.

Phelps hào phóng nói:

-Đại sư, chỉ cần không nói chuyện, ăn thoải mái, đủ no!

Phương Chính cười nói:

-Một khi đã như vậy, bần tăng liền không khách khí. Thí chủ yên tâm, bần tăng không ăn thịt, chỉ ăn chay.

Phelps cười càng vui vẻ, tuy rằng thức ăn chay ở Phong Xá cũng rất đắt, nhưng thức ăn chay chính là thức ăn chay, có đắt cũng không đắt hơn thịt. Hơn nữa hắn biết rõ, hòa thượng ở bên kia không uống rượu, điều này vô hình chung cũng đã tiết kiệm được cho hắn một khoảng tiền lớn.

Càng nghĩ, Phelps càng thêm vui vẻ, biểu hiện cũng càng thêm hào sảng, hắn nói với nhân viên phục vụ:

-Đem toàn bộ thức ăn chay của nhà hàng mỗi thứ một suất lên đây, cho đại sư nhấm nháp một chút!

-Vâng, thưa ngài Phelps.

Nhân viên phục vụ lập tức lên tiếng, sau đó đi xuống.

Phelps dựa vào ghế, thoải mái nhẹ nhàng nói:

-Đại sư, đợi lát nữa đừng có khách sáo, cứ tùy tiện ăn.

Phương Chính nói:

-Đa tạ thí chủ, bần tăng sẽ thoải mái ăn

-Ha ha, điều này là đương nhiên. Còn về vấn đề tiền bạc, ngài không cần lo lắng, thật ra tôi là đại cổ đông ở nhà hàng này. Ăn bao nhiêu cũng không sao cả.

Phelps cười nói.

Phương Chính nhìn thoáng qua Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi cười hi hi, trong nháy mắt đã hiểu được ý của Phương Chính.

Không bao lâu sau, đồ ăn được mang lên.

Không hổ là nhà hàng sang trọng, những chiếc đĩa được thiết kế hết sức nghệ thuật, ở giữa chiếc đĩa thật lớn chỉ có khoảng hai ba miếng cho một người ăn.

Phương Chính xuất thân từ Đông Bắc, vừa nhìn thấy lượng thức ăn này liền mếu máo theo bản năng, nói:

-Thí chủ, ở Đông Bắc chúng tôi, dùng bữa đều ăn bằng tô. Đồ ăn này của ngài quá ít.

Phelps trực tiếp cho Phương Chính một ánh mắt xem thường, thầm nghĩ: Không biết cách ăn!

Thế nhưng ngoài miệng lại nói:

-Đồ ăn ngon ấy, mỗi thứ chỉ nên ăn một ít và ăn nhiều chủng loại một chút, thế mới gọi là thưởng thức. Đại sư cứ thoải mái ăn, tuy rằng số lượng không nhiều nhưng có thể gọi nhiều suất, đủ no.

Phương Chính gật đầu, trực tiếp động đũa.

Mộng miếng thức ăn vừa vào miệng, Phương Chính nhịn không được tán dương:

-Hương vị này, quả nhiên là rất tốt.

-Đó là đương nhiên, đầu bếp ở nơi này của tôi đều là giỏi nhất.

Phelps cười nói.

Chỉ thấy Phương Chính tuy rằng thong thả ung dung, không nhanh không chậm, nhưng mỗi một động tác đều mang sắc thiền điềm đạm. Hòa thượng như vậy, động tác như vậy, quả thực rất đẹp mắt. Thậm chí trong đó có ý nhị tự nhiên, giống như trà nghệ, khiến người nhìn cảnh đẹp ý vui.

Nhưng đệ tử của Phương Chính lại làm cho Pheilds có chút cười không nổi.

Lúc mới bắt đầu, Hồng Hài Nhi dùng đũa để gắp thức ăn, Phương Chính nếm qua một đũa bất kì món ăn nào, nó sẽ dùng đũa của nó gắp sạch số thức ăn còn lại trong đĩa! Sau đó cái miệng nhỏ nhắn há rộng ra, một ngụm suốt sạch đồ ăn!

Phương Chính nhìn như chậm, động tác lại không chậm, Hồng Hài Nhi thì theo sát hắn.

Rất nhanh, một bàn 36 món ăn đều bị hai thầy trò ăn sạch sẽ.

Tuy rằng số lượng thức ăn trong mỗi một đĩa không nhiều, nhưng ăn toàn bộ 36 món, người bình thường cũng đã đủ no.

Thế nhưng hai người kia lại giống như không có việc gì, Hồng Hài Nhi còn liếm liếm môi nói:

-Đây là món khai vị trước khi bước vào bữa ăn chính sao? Hơi ít nhỉ.

Phelps đã nói trước, đủ no. Vì thế lập tức bảo người mang thêm thức ăn, kết quả thức ăn vừa mới được mang lên, Hồng Hài Nhi liền bắt đầu càn quét, Phương Chính dã ngừng đũa, mà nó thì vẫn ăn uống cuồng nhiệt, không hề có ý định dừng lại.

Một lát sau, Phelps đã không cách nào bình tĩnh nổi nữa, hắn nhìn chồng đĩa chất lên cao cao như một ngọn núi nhỏ bên cạnh, hắn lau lau mồ hôi trên trán, sau đó bảo nhân viên phục vụ dọn đĩa xuống, lại bổ sung thêm một câu:

-Thêm lượng thức ăn, một đĩa phải đầy!

Không còn cách nào, một đĩa chỉ có một nhúm thức ăn, tốc độ lên đĩa còn không nhanh bằng tốc độ dọn đĩa. Hắn là chủ tịch tập đoàn GAIA, mời người ta ăn cơm sao có thể để bàn ăn trống không được? Hơn nữa, hắn quan sát nãy giờ cũng đã có chút hiểu ra, đồ ăn thiếu, lên món chậm, Hồng Hài Nhi ăn nhanh nên trong lúc chờ nó đã tiêu hóa xong một phần thức ăn.

Cho nên là một doanh nhân, Phelps liền tính toán cẩn thận, cho đồ ăn đầy hẳn cả một đĩa, dùng một lần cho nó ăn no, đỡ tiền.

Người phục vụ đi xuống, đĩa lớn đầy thức ăn đã được mang lên.

Quả nhiên, khi một đĩa thức ăn đầy tràn được mang lên, rõ ràng là Hồng Hài Nhi có hơi sửng sốt, thẳng đến khi trên bàn xếp đầy món ăn, nó mới nhếch miệng nói:

-Nhiều người quá, ăn ngại lắm.

Phelps âm thầm cười lạnh, ngại lắm? Lúc trước sao không thấy mày ngại chút nào? Sợ là ăn không nổi nữa đúng không?

Vì thế Phelps cười tủm tỉm nói:

-Các người đều đi xuống hết đi.

Toàn bộ nhân viên phục vụ lui xuống hết.

Phelps thầm nghĩ: "Để tao xem mày có ăn nhiều được nữa không!"

Hồng Hài Nhi thấy tất cả mọi người đều đi rồi, liền cười e thẹn với Phelps, Phelps cho rằng đối phương sợ bèn nhếch mép cười xấu xa bảo:

-Ăn đi, lãng phí lương thực thì không phải là một đứa trẻ ngoan đâu.

Hồng Hài Nhi nói:

-Được, tôi sẽ làm một đứa trẻ ngoan.

Nói xong, miệng há ra!

Phelps thiếu chút nữa trừng rớt mắt ra ngoài! Chỉ thấy cái miệng rộng kia há ra thật to, ngay cả khóe miệng cũng nứt dần ra tới tận lỗ tai, một cái miệng há ra, nửa cái đầu đều đang khép mở lên xuống! Đồng thời Hồng Hài Nhi chộp một đĩa thức ăn lên, trực tiếp quẳng luôn đĩa thức ăn vào miệng, khi cái miệng rộng hoác kia khép lại, chỉ nghe thanh âm răng rắc vang lên, vô cùng giòn giã!

Phelps lại cảm giác da đầu tê dại, cả người lạnh lẽo, đồng thời -- răng đau!

Hồng Hài Nhi cũng mặc kệ bản thân đã dọa Phelps xây xẩm mặt mày, một đĩa đồ ăn tiếp theo lại được nó quẳng vào trong miệng, một bàn đồ ăn đầy tràn đã bị ăn sạch sẽ trong chớp mắt!

Hồng Hài Nhi vỗ vỗ cái bụng, lộ ra mấy cái răng nhỏ nhắn nhọn hoắc nhìn Phelps, e thẹn nói:

-Thí chủ, tôi vẫn còn chưa no mà? Đồ ăn đâu?

Phelps xoa xoa mồ hôi trên trán, hắn bỗng nhiên phát hiện, tính toán ban đầu của hắn xong rồi!

Thế nhưng lúc này đây, hắn cũng không còn cách nào khác, sợ nói ra lời nào không đúng liền bị con yêu quái này một ngụm nuốt chửng! Vì thế nhanh chóng gọi người tiếp tục mang đồ ăn lên!

Kết quả là, Phelps liền nhìn thấy tình cảnh, cứ một đĩa đồ ăn được mang lên là một đĩa đồ ăn biến mất, mà thằng nhóc kia lại y như cái động không đáy, vĩnh viễn cũng ăn không đủ no!

Một giờ trôi qua, Hồng Hài Nhi vẫn còn đang ăn.

Phelps lau mồ hôi.

Hai giờ trôi qua, Hồng Hài Nhi vẫn đang ăn như cũ.

Phelps sắp khóc đến nơi.

Nửa ngày trôi qua, một nhân viên phục vụ đi tới, nhỏ giọng nói:

-Ngài Phelps, thức ăn của chúng ta gần hết rồi...

Phelps lau lau mồ hôi lạnh trên trán, nhìn về phía Hồng Hài Nhi nói:

-Vị tiểu pháp sư này.

Lúc còn người ngoài ở đây, Hồng Hài Nhi đều sẽ tạm thời nghỉ ngơi, nghe thấy Phelps kêu nó, nó liền cười xán lạn, nhìn Phelps nói:

-Thí chủ, tôi còn chưa có ăn no đâu... Thí chủ biết đấy, con người ta mà đói rồi, cái gì cũng sẽ ăn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay