Chương 1189: Loại Cửa Như Này, Chúng Tôi Có Rất Nhiều
Phelps nghĩ kỹ rồi, chỉ cần em trai Fields tới, lập tức cho cảnh sát bắt người! Hắn không tin, đồ đệ của Phương Chính còn dám công nhiên chống trả cảnh sát? Thứ mà bọn họ phải đối mặt chính là súng ống cùng đạn pháo, hắn không cho rằng một người dám đối kháng với một cơ quan thi pháp.
Còn vì sao lại bắt Phương Chính? Hắn vốn dĩ nên ở ngục giam!
Đúng lúc này, Phelps nhận được điện thoại của Feilds, Fields khổ sở nói:
-Anh, có phải anh hoa mắt hay không? Tôi đang ở cục cảnh sát, Phương Chính vẫn bị nhốt kĩ mà.
-Không có khả năng! Vậy trước mặt tôi là ai?
Phelps nhìn chằm chằm Phương Chính.
Phương Chính hơi hơi mỉm cười, không nói chuyện.
Ngay lập tức, Phelps cảm giác phía sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn nuốt ngụm nước miếng hỏi:
-Cậu... Thấy rõ ràng?
-Còn có thể không rõ ràng sao? Tôi đã đi nhìn thử, sờ soạng hắn một chút, xác định đó là người sống. Kết quả lúc trở về, ống dẫn nước nóng bị vỡ, bây giờ tôi còn đang trên đường đến bệnh viện đây này.
Fields khổ sở nói.
Trái tim Phelds run rẩy, hắn thật sự không biết được kẻ nào mới là thật, nhưng có một điều hắn biết rõ, vô luận là kẻ nào, đều không phải thứ tốt lành gì!
Fields nói:
-Thế nhưng tôi đã phái vài tên cảnh sát qua rồi, đến lúc đó, anh xem rồi làm đi. Haizzz, anh vẫn nên giúp tôi tìm ra giải pháp đi, nhanh chóng dời cái tên hòa thượng kia ra khỏi cục cảnh sát của tôi, cái tên khốn đó thật xấu xa!
Phelps liên tục trấn an Fields, tắt điện thoại, nghĩ đến việc cảnh sát sắp tới, trong lòng hắn cũng có chút tự tin.
Đi xuống lầu, tới cổng lớn rồi, Phelps vừa vặn nhìn thấy xe cứu thương đang dừng trước cửa, mấy tên nhân viên trong đội bảo an của hắn bị kiểm tra từng người một rồi được đặt qua một bên, kiểm tra xong, bác sĩ lắc đầu, cuối cùng nổi giận nói:
-Đám các người thật quá đáng! Ai nói bọn họ rơi từ lầu 88 xuống? Rơi từ lầu 88 xuống mà chỉ bị hôn mê? Thật là khốn kiếp! Các người tự xử lí những người này đi, một chậu nước là tỉnh!
Nói xong, xe cứu thương gào rú đi mất, không thèm quan tâm chút nào nữa.
Mọi người ở hiện trường hai mặt nhìn nhau, bọn họ thề, bọn họ thật sự thấy những người này rớt từ lầu 88 xuống, thế nhưng... Vì sao đều chỉ là té ngã hôn mê, không phải ngã chết? Điều này không khoa học!
Phelps lại cảm giác trên trán càng đổ mồ hôi lạnh, sự tình trước mắt càng không hợp lý, hắn càng sợ! Càng cảm thấy bên người là hai tên quái vật một lớn một nhỏ.
Đúng lúc này, tiếng còi cảnh sát vang lên, Phelds nhìn thấy có hai chiếc xe cảnh sát đang chạy tới đây, chẳng qua hai chiếc xe cảnh sát này có chút kì lạ, đầu xe bị vênh lên, giống như từng đâm phải thứ gì.
Quan tâm nhiều như vậy làm gì, chỉ cần cảnh sát tới giải cứu hắn là được, hắn chịu đựng hai tên hòa thượng lớn nhỏ này quá đủ rồi!
Xe cảnh sát dừng lại, tám gã cảnh sát nhanh chóng xuống xe, một tay áp chặt lên khẩu súng đeo bên hông, đồng thời nhanh chóng vọt lại đây. Động tác của bọn họ vô cùng thành thạo, đứng nhìn thôi đã cảm giác rất có uy nghiêm của cảnh sát. Đương nhiên, nếu nhìn gương mặt bầm dập kia của bọn họ, liền phải nói cách khác.
Phelps hơi hơi mỉm cười nói với Phương Chính:
-Phương Chính trụ trì, xem ra, bữa cơm này của chúng ta không ăn được rồi.
Phương Chính hơi hơi mỉm cười với Phelps, cái gì cũng chưa nói.
Phelps liền nhìn thấy cảnh sát chạy ngang qua trước mắt hắn, vừa chạy vừa nói:
-Phân công nhau hành động, canh gác tất cả lối vào thang máy và thang bộ, chúng ta đi lên bắt tên hòa thượng kia! Đừng làm cho hắn chạy!
Khi nói chuyện, một đám cảnh sát trông cửa thì trông cửa, lên lầu thì lên lầu, chính là không có một ai liếc mắt nhìn Phelps lấy một cái!
Phelps trợn tròn mắt, nhìn xem cảnh sát, vẫy vẫy tay, thế nhưng không ai phản ứng hắn! Như thể không hề nhìn thấy hắn...
Lúc này Phương Chính mỉm cười nói:
-Thí chủ, chúng ta vẫn là đi ăn cơm thôi.
Phelps mếu máo, gật đầu nói:
-Được, ăn cơm, ăn cơm, mẹ nó, ăn cơm!
Lên xe, tài xế không rõ Phelps suy nghĩ gì, hỏi:
-Ông chủ, đi đâu ăn?
Phelps không kiên nhẫn nói:
-Tùy tiện tìm một nhà hàng!
Tài xế vừa nghe, tùy tiện tìm? Ông chủ nhà mình cũng đâu phải là người tùy tiện đâu! Huống chi lần này còn mang theo bạn nữa... Vì thế tài xế tự chủ trương lái xe chạy đến nhà hàng mà Phelps thường đi, Phong Xá.
Phong Xá, ở nơi này nó không phải là nhà hàng lớn nhất, nhưng lại là nhà hàng sang trọng nhất! Mặt tiền chỉ là một cái cổng, phía sau cổng là những hàng cây cao, đằng sau là cái gì thì hoàn toàn không nhìn thấy, nhưng nhìn xem các loại siêu xe ra vào bãi đổ xe liền biết, nơi này tuyệt đối có thứ tốt!
Phelps vừa thấy tới nơi này, tròng mắt muốn lồi ra ngoài, hắn còn chưa nói gì thì tên giặc trọc kia đã xuống xe trước, còn tiện thể ngoái đầu lại nói thêm một câu:
-Thú chủ, nhà hàng này không tồi, liền nhà hàng này đi.
Phelps tức khắc có xúc động muốn bóp chết cái tên hòa thượng trước mặt, con mẹ nó mày thật sự không thèm khách sáo mà!
Thế nhưng Phelps nghĩ nghĩ, hiện tại mình đang nằm trong tay người ta, hòa thượng này là không thể trêu vào, thôi thì nhịn đi. Hắn nghĩ, nếu đã không thể trêu vào, vậy ta trì hoãn! Chỉ cần bên kia đàm phán có kết quả, hòa thượng này há có thể nghịch chuyển toàn thế giới sao?
Còn nữa, chỉ là một tên hòa thượng và một tên tiểu hòa thượng, hai người có thể ăn được bao nhiêu? Cho dù nơi này đắt, Phelps hắn có mời bọn họ ăn cả đời cũng là không thành vấn đề!
Nghĩ đến tương lai tốt đẹp, Phelps nỗ lực nặn ra vẻ tươi cười, nói:
-Nếu đại sư thích, vậy ăn ở đây đi. Đúng rồi, đại sư, sau khi vào đây, chúng ta có thể không đề cập tới chuyện phương thuốc không?
Phương Chính cười nói:
-Đương nhiên, lúc bần tăng ăn cơm cũng không nói chuyện.
-Vậy là tốt rồi, đi thôi.
Phelps vừa nghe, lập tức mặt mày hớn hở, còn không phải là ăn thôi sao? Ăn chết mày luôn!
Phelps cao hứng, xuống xe, tài xế chủ động đi đỗ xe. Phelps thì mang theo Phương Chính, móc ra một tấm card màu đen đưa cho người phụ nữ ở trước cửa, hai người phụ nữ lập tức đẩy cánh cổng cổ xưa kia ra, sau cổng lớn là một tòa núi giả, nhìn không thấy cảnh tượng phía sau.
Phelps thì ngửa đầu nói:
-Đại sư, ngài đừng xem thường cánh cổng này, đây chính là đồ cổ, nghe nói nó là cánh cổng hoàng cung của Vương triều Shenma hàng trăm năm trước, giá trị rất lớn.
Phương Chính mỉm cười gật gật đầu, lại căn bản không thèm để ý.
Đối với Phương Chính, giá trị duy nhất của đồ cổ chính là nó chứa đựng thông tin lịch sử, một khi thông tin lịch sử của nó bị người đời sau giải mã, nó cũng chỉ còn mang giá trị triễn lãm về một thời lịch sử đã qua. Bản thân chúng, căn bản không tồn tại bất cứ giá trị về mặt tiền bạc nào.
Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Phương Chính, Phelps nói:
-Đại sư, ngài có hiểu gì về đồ cổ không?
Phương Chính nói:
-Cũng tạm, thế nhưng cái loại cửa như này, chúng tôi có rất nhiều, nếu ngài muốn xem, lúc nào cũng có thể đến xem.
Phelps vừa nghe, tức thì mặt mày đen thui. Lúc này mới nhớ tới, cái tên khốn kiếp trước mắt này đến từ một nền văn minh cổ xưa, bên đó có bao nhiêu cánh cổng cổ, phỏng chừng ngay cả dân bản xứ cũng không rõ, xem đến chán rồi, còn để ý đến một cánh cổng mấy trăm năm ư?
Phelps lắc đầu, không khoe khoang nữa, ngoan ngoãn dẫn đường.