Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1188

Chương 1188: Đủ No Không?

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1188: Đủ No Không?

Nói xong, Phelps liền tắt ngay điện thoại, mặc kệ lễ tân ngơ ngác.

-Thưa ngài, thật xin lỗi, ngài Phelps không có ở đây.

Lễ tân mỉm cười hết sức chuyên nghiệp, nói với Phương Chính.

Kết quả, chi trong chớp mắt, lễ tân ngây ra, hòa thượng trước mắt đâu rồi?

Cùng lúc đó, trên cầu thang, hai bóng người một lớn một nhỏ đang nhanh nhẹn leo cầu thang, Phương Chính hỏi:

-Con xác định hắn ở trên lầu?

Hồng Hài Nhi nói:

-Đương nhiên, thần thức của con vừa quét qua, cái tên kia mới vừa nhận điện thoại, còn nói chuyện nữa, hắn ta đang ở lầu 88, nơi đó chỉ có ba phòng, rất dễ tìm.

Phương Chính gật gật đầu, hai người đều không phải người thường, lầu 88 tuy cao, nhưng đối với hai người mà nói thì cũng chẳng khác nào đất bằng.

Rất nhanh, lầu 88 đã hiện lên trước mặt, Phương Chính sửa sang quần áo một chút, hít sâu một hơi, gương mặt tràn đầy tươi cười đẩy cánh cửa trước mặt ra, nói:

-Phelps thí chủ, rất vui khi thấy ngài.

Mà lúc này, Phelps vừa mới tắt điện thoại chưa được hai phút!

-Phương Chính?

Phelps kinh ngạc hô lên, nếu hắn nhớ không lầm, một hai phút trước còn ở dưới lầu kia mà? Cho dù là đi thang máy cũng đâu thể nhanh như vậy được?

Phương Chính hào phóng ngồi xuống đối diện Phelps, chắp tay trước ngực nói:

-A Di Đà Phật, đúng là bần tăng. Phelps thí chủ, ngài cầm đồ của bần tăng, có phải nên trả lại hay không?

Sắc mặt Phelps lập tức trở nên khó coi, thế nhưng hắn vẫn cố nặn ra một nụ cười, nói:

-Phương Chính trụ trì, lời ngài mới vừa nói quả thật tôi nghe không hiểu, cái gì mà trả lại? Công ty chúng tôi tự nghiên cứu phát minh ra kỹ thuật, vì cái gì phải đưa cho các người?

Phương Chính lắc đầu nói:

-Thí chủ, bần tăng không phải tới đàm phán, bần tăng chỉ muốn lấy lại đồ của mình thôi.

Phelps thấy Phương Chính mặt mũi hiền lành, cũng không giống một tên đại ác ma, hơn nữa hắn cũng đã âm thầm ấn còi báo nguy,chỉ vài phút sau, bảo an sẽ phá cửa xông vào đây, hắn tin tưởng đội bảo an của hắn vẫn có đủ năng lực bảo vệ hắn.

Vì thế, Phelps cũng an tâm không ít, hắn dựa người vào ghế, bình tĩnh nói:

-Phương Chính trụ trì, tôi đã nói rất rõ ràng, nơi này không có đồ của ngài. Ngài không có việc gì ở đây cả, đương nhiên, là chủ nhà, tôi rất vui lòng mời ngài ăn bữa cơm.

Câu cuối cùng mà Phelps nói chẳng qua là để trêu chọc mà thôi, kết quả...

Phương Chính sờ sờ cái bụng nói:

-Nếu thí chủ nhiệt tình như vậy, bần tăng liền ăn một chút.

Khuôn mặt của Phelps liền cứng lại, hắn cẩn thận quan sát Phương Chính, có vẻ như Phương Chính cũng không hề nói đùa, lập tức cảm giác trên đầu như có mười vạn con ngựa đang chạy băng băng qua. Cái tên giặc trọc này, hình như chẳng làm theo lẽ thường gì cả.

Phelps lập tức nghĩ tới ngoại hiệu của Phương Chính -- đại sư không đứng đắn!

Lần đầu tiên, Phelps cực kì đồng ý với cái danh hiệu này.

-Sư phụ, thật nhiều người tới.

Hồng Hài Nhi nói với Phương Chính.

Phương Chính sờ sờ đầu Hồng Hài Nhi nói:

-Làm cho bọn họ chờ ở bên ngoài, bần tăng còn muốn ăn cơm mà.

Hồng Hài Nhi gật gật đầu, đi ra ngoài.

Phelps thấy vậy, lắc đầu nói:

-Phương Chính trụ trì, đó là đội bảo an của tôi, toàn bộ người trong đó đều là bộ đội đặc chủng tinh nhuệ, có binh đoàn hàng không , có đội viên đội đột kích, sức chiến đấu và lực phá hoại của từng người đều rất đáng sợ. Bọn họ không biết cách chăm sóc trẻ em, đệ tử của ngài qua đó, sẽ bị ném văng ra ngoài một cách dễ dàng.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên, lại là điện thoại của lễ tân

Phelps nhún nhún vai nói với Phương Chính:

-Thật ngượng ngùng, xem ra đệ tử của ngài đã bị ném văng ra, mấy tên thủ hạ ngu ngốc của tôi chính là không biết nặng nhẹ như thế... Yên tâm, tiền thuốc men tôi chịu.

Nói xong, Phelps ấn xuống nút loa, bắt chéo chân, híp mắt, thưởng thức rượu vang đỏ, vẻ mặt mê người mỉm cười, hắn muốn nhìn bộ dáng đau lòng của Phương Chính một chút.

Kết quả Phương Chính cũng là hơi hơi mỉm cười, cầm lấy một quyển tạp chí trên bàn hắn, che mặt lại.

Phelps thấy mà không sao hiểu được.

-Ngài Phelps, ôi trời ơi, có chuyện lớn rồi.

Lễ tân hoảng sợ hét lên.

-Trời có sụp xuống cũng chẳng phải vấn đề gì lớn, có gì thì nói đi.

Phelps nói.

-Ngài Phelps, đám người trong đội bảo an của ngài đã bị ném văng ra ngoài cổng công ty, chất đống thành một ngọn núi nhỏ... Trời ơi, vẫn còn có người từ trên mái nhà rơi xuống nữa! Ôi trời ơi, bọn họ lại chỉ bị té đến hôn mê, điều này thật không thể tưởng tượng nổi! Đó là lầu 88 mà!

Phốc!

Phelps nghe được những lời này, ngụm rượu vang đỏ trong miệng hắn liền bị phun ra ngoài, tất cả số rượu đó vừa vặn được quyển tạp chí trên tay Phương Chính chặn lại.

Thế nhưng Phelps không có thời gian cảm thán cho khả năng dự đoán của tên giặc trọc đó, mà hắn nhanh chóng mở cameras ở lầu dưới ra nhìn, vừa nhìn một cái, trên trán hắn liền đổ mồ hôi lạnh! Chỉ thấy ở dưới cổng công ty, bảy tám tên đàn ông cường tráng ngã trên mặt đất, xếp chồng lên nhau, sống chết không rõ. Cùng lúc đó, thỉnh thoảng sẽ có người từ trên lầu ngã xuống, rơi lên trên chồng người

Phelps vội vàng mở cửa sổ ra, nhoài người ra bên ngoài nhìn thử, liền nghe thấy ở phòng bên cạnh có tiếng hét to, sau đó một người đàn ông cường tráng bị ném ra ngoài cửa sổ, một chân còn bị đối phương giữ lại, nhìn kỹ, trên bệ cửa sổ có một người đang đứng! Nói cho chính xác, đó là một đứa trẻ, chính là tên đệ tử kia của Phương Chính!

Thấy Phelps nhìn qua, Hồng Hài Nhi liền hơi hơi mỉm cười với hắn, cười rực rỡ như ánh mặt trời, sau đó nhẹ nhàng buông tay, người đàn ông kia a lên một tiếng rớt thẳng xuống, nện lên trên chồng người ở phía dưới.

Phelps lại nhìn nụ cười của đứa trẻ, chỉ cảm thấy không có chút ánh mặt trời nào, toàn bộ là sự lạnh lẽo kinh khủng, lạnh đến nỗi khiến cả người hắn phát run!

Một đứa trẻ, đánh bại một đội bảo an hơn hai mươi người? Mẹ nó... Vẫn còn là người sao?

Phelps nghĩ đến đủ loại tin đồn nghe được về Phương Chính, rốt cuộc, hắn đã bắt đầu tin tưởng, tên hòa thượng trước mắt này không phải là con người!

Ngón tay kẹp điếu thuốc của Phelps đang không ngừng run rẩy, hắn run lập cập ngồi lại trên ghế, rồi lại nỗ lực muốn làm bản thân bình tĩnh trở lại. Nhìn hòa thượng trước mắt, một người luôn luôn am hiểu giao tiếp như hắn, thế nhưng không biết nên nói cái gì.

Phương Chính thì mỉm cười nói:

-Thí chủ, không phải ngài mời bần tăng ăn cơm sao?

Lúc này Phelps mới phục hồi tinh thần lại, hắn lau lau mồ hôi lạnh trên trán, cười nói:

-Đúng đúng đúng, ăn cơm!

Nói xong Phelps liền đứng dậy đi ra ngoài, đồng thời nói:

-Chúng ta đi ra ngoài ăn đi.

-Chờ đã.

Phương Chính bỗng nhiên mở miệng nói.

Phelps sợ tới mức cả người run run, hỏi:

-Đại sư, còn có yêu cầu gì nữa?

-Thí chủ, đủ no không?

Phương Chính hỏi.

Phelps tức khắc câm nín ngay tại chỗ, hắn là một ông chủ lớn mời khách ăn cơm, còn có thể để khách ăn không đủ no sao? Hỏi như thế này, chẳng lẽ hắn keo kiệt lắm sao? Vì thế Phelps nói:

-Yên tâm, đại sư, đủ no.

Phương Chính vừa lòng cười:

-Lúc trước bần tăng từng ăn qua cơm Tây, thế nhưng ăn không đủ no, số lượng quá ít.

-Không có việc gì, lần này chúng ta ăn đồ ăn phương Đông.

Phelps nói.

Phương Chính vui vẻ gật gật đầu nói:

-Vậy là tốt rồi, đúng rồi, đồ đệ bần tăng ăn được lắm.

Phelps vừa nghe đến hai chữ đồ đệ, da đầu đều tê dại, đó là đồ đệ sao? Đó là quái vật được chứ! Bây giờ hắn chỉ nghĩ nhanh chóng đi ra ngoài, không muốn ở lại đây thêm một giây đồng hồ nào nữa, không muốn một mình đối mặt với cái tên hòa thượng quỷ dị này nữa!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay