Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1187

Chương 1187: Tôi Không Sợ!

schedule ~13 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1187: Tôi Không Sợ!

Phelps hừ lạnh một tiếng, nói:

-Thần thông pháp lực cái chó má gì? Chẳng qua là ba trò rẻ rách bọn bên kia dùng để lừa bịp người ta mà thôi! Cho Ques đi! Tôi không tin, hòa thượng kia thực sự tài giỏi như thế!

Nửa giờ sau, trong cục cảnh sát, trước mặt người gỗ xuất hiện một người đàn ông thân hình cường tráng!

Người đàn ông này có quả đầu trọc lóc, trên mặt có vết sẹo cho bị dao chém, vẻ mặt hung hăng, đôi tay hắn chụp lấy song sắt, rít gào nói:

-Thằng nhóc, tao không thích nói mấy lời thừa thãi! Nói cho tao nghe điều tao muốn biết, tao sẽ giúp mày ra ngoài! Nếu không, mày cứ chờ chết già ở đây đi!

Người gỗ ngồi ở bên trong hơi ngẩng đầu lên, cười dịu dàng nói với hắn:

-Ông không nên chụp lên song sắt.

-Có ý gì?

Ques hỏi.

Đúng lúc này, cũng không biết vì sao, trần nhà đột nhiên vỡ ra, tiếp theo đó, một sợi dây điện bị đứt rơi xuống chạm vào song sắt!

Ngay sau đó...

A a a a... Ô ô ô... Ách ách ách...

Một mùi thịt độc đáo lại bốc lên lần nữa.

Đúng lúc này, có một cái chân thò ra đá vào người Ques, Ques lập tức bay ra ngoài, cả người run run, hai mắt trắng dã, hôn mê tại chỗ.

Người gỗ lại ngồi xuống, rung đùi đắc ý nói:

-Thật là một đứa nhỏ xui xẻo, nếu không phải mình có ở đây thì đã bị giật điện tới chết rồi.

Không bao lâu sau, xe cảnh sát lại gào thét, một người đàn ông cường tráng bị đám cảnh sát nâng vào bệnh viện.

Phelps ở bên kia kêu lên:

-Cái gì? Ques bị điện giật? Trần nhà bỗng nhiên nứt ra? Có thể là do đã lâu rồi không được tu sửa lại? Sao cậu không nói với tôi là do thần sét làm luôn đi?

-Ngài Phelps, chuyên gia đã đi xem thử, quả thật là do lâu ngày không được tu sửa, có lẽ là trùng hợp. Hoặc là, khả năng không phải trùng hợp... Mà là do thần thông.

Đối phương nói.

-Cậu còn nói tới thần thông lần nữa liền cuốn gót cút đi ngay cho tôi!

Phelps dập máy cái rầm.

Nhưng hiển nhiên, tắt điện thoại cũng không thể giải quyết được vấn đề, vì thế hắn lại gọi điện thoại, bảo:

-Ron, cậu đi đi.

Ron chính là tên nhóc xui xẻo đã báo cáo tình hình hai lần kia, hắn vừa nghe thấy thế liền nôn nóng, mếu máo nói:

-Ông chủ, tôi trung thành và tận tâm với ngài mà.

-Cho nên mới cho cậu đi! Nếu làm tốt, thăng chức tăng lương!

Phelps nói.

Ron nói:

-Ông chủ, không cần thăng chức tăng lương đâu, cái kia, có thể cho tôi trang bị một đội y bác sĩ trước không?

-Tôi còn chuẩn bị cho cậu một đội ngũ tang lễ nữa! Còn nói nhảm thì cho ăn thêm một viện đạn nữa, có muốn hay không?

Phelps thật sự tức điên rồi, hắn quyết định, nếu Ron làm không xong chuyện này thì bảo cậu ta cút đi luôn!

Không bao lâu sau, Ron vũ trang hạng nặng, đầu đội mũ sắt xuất hiện ở bên ngoài phòng tối, nỗ lực duy trì sự bình tĩnh của bản thân, hỏi:

-Phương Chính trụ trì, hẳn là ngài đã rõ ràng tình huống lúc này, tôi cũng sẽ không nói gì nhiều. Chỉ cần ngài đứng ra nói một câu, thuốc chữa bệnh bạch cầu của công ty chúng tôi là sản phẩm do chúng tôi tự nghiên cứu phát minh ra, chúng tôi đảm bảo sẽ lập tức thả ngài rời đi. Đương nhiên, nếu ngài tình nguyện chia sẻ y học tâm đắc của ngài với chúng tôi, chúng tôi cũng tình nguyện trả cho ngài một khoản thù lao phong phú. Đến lúc đó, ngài cũng không cần tiếp tục làm hòa thượng chịu khổ nữa. Ngài có thể hoàn tục, muốn gì được nấy, như vậy không tốt sao?

Người gỗ liên tục gật đầu nói:

-Anh nói rất hay, tôi cũng cảm thấy không tồi.

-Nói như vậy, ngài đáp ứng rồi?

Ron kích động hỏi.

Người gỗ nói:

-Tôi đương nhiên không thành vấn đề, vấn đề là, tôi đáp ứng thì có ích gì?

-Có ý gì?

Ron không rõ ý của người gỗ.

Đúng lúc này, cảnh vệ đứng ở một bên bỗng nhiên kinh ngạc hô lên:

-Người nào?

Đồng thời, cảnh vệ móc súng lục ra, kết quả khi súng lục mới vừa mở chốt, xoay sang hướng khác thì đột nhiên đùng một tiếng! Súng nổ...

Ron cúi đầu nhìn vết thương trên bụng mình, khóc nức nở nói:

-Mình đã biết là không nên tới mà. Bác sĩ!

Không bao lâu sau, Ron cũng bị đưa vào bệnh viện.

Phelps nhìn báo cáo trên tay, rầm một cái, hắn nện tập báo cáo lên bàn, sau đó đuổi tất cả mọi người ra bên ngoài, hắn ngồi trên ghế, vò đầu bứt tóc, hắn bỗng nhiên phát hiện, chuyện này, tựa hồ thật sự có điểm quỷ dị! Tuy rằng, vô luận là từ phía người chứng kiến hay là xem lại trên cameras, tất cả đều chỉ là trùng hợp. Thế nhưng, một lần thì hắn tin, hai lần hắn cũng tin, liên tiếp phát sinh, hắn bắt đầu hoài nghi!

Chuyện này, tuyệt đối không có khả năng là trùng hợp! Cho dù là trùng hợp, cũng không đến mức liên tục trùng hợp thế này!

Hắn rất muốn đi gặp Phương Chính, muốn biết cho rõ đây rốt cuộc là tình huống như thế nào, nhưng khi tưởng tượng đến ba tên thủ hạ ngã xuống không thể hiểu được, trong lòng hắn liền cảm thấy e ngại, cuối cùng đành từ bỏ. Hắn quyết định cứ để đó, nhốt Phương Chính một thời gian lại nói tiếp. Nếu không thể đồng ý, vậy khiến hắn tịch mịch, tra tấn hắn!

Nhưng mà Phelps còn chưa suy nghĩ xong, đã nghe cục cảnh sát gọi điện thoại tới:

-Ngài Phelps, sự tình không hay rồi!

-Làm sao vậy?

Phelps có một dự cảm không tốt chút nào.

-Cục cảnh sát mất điện.

Đối phương nói.

-Cúp điện thì cậu đi tìm cục điện lực, tìm tôi làm cái gì?

Phelps thật muốn đánh chết đối phương.

-Vấn đề là, điện chưa được khôi phục, nước cũng bị cắt theo. Sau đó từng người một đổ bệnh, trần nhà bị vỡ, màn hình bị bể, ngay cả bồn cầu cũng nứt toác! Hiên giờ cục cảnh sát loạn thành một đống hồ dán rồi! Ý của tôi là, ngài xem, có thể đổi tên hòa thượng kia đến nơi khác trước không?

Đối phương mếu máo nói.

Phelps vừa nghe, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, đổi nơi khác? Mẹ nó đây chính là một cái sao chổi, hắn biết đổi đi đâu?

Phelps nói:

-Người anh em à, cậu có thể liên hệ cục cảnh sát khác để dời tên hòa thượng kia qua đó mà.

-Liên hệ rồi, nhưng không ai chịu cả. Bây giờ tin tức đã lan rộng, ai cũng biết đây là một tên hòa thượng có thần thông, một hòa thượng như vậy, còn ai dám nhốt đây? Nếu không, hay là ngài tự mình mang hắn đi?

Đối phương hỏi.

-Tôi...

Phelps đang muốn nổi giận, một tiếng điện thoại khác vang lên, hắn tùy tiện nhấn nghe, liền nghe mỹ nữ lễ tân ở dưới lầu nói:

-Ngài Phelps, có một người tên là đại sư Phương Chính muốn gặp mặt ngài.

Phelps tức khắc ngây ngẩn cả người, nhanh chóng hỏi cảnh sát:

-Cậu xác định tên hòa thượng kia còn ở chỗ cậu?

-Còn chứ, tôi đang quan sát hắn qua phòng theo dõi đây. Hiện tại không ai dám tới gần hắn, quá tà môn.

Đối phương nói.

Phelps nhanh chóng mở màn hình theo dõi của mình ra, quả nhiên, trong màn hình là một người đàn ông mặc tăng y màu trắng đang đứng, hắn có khuôn mặt trắng nõn, đang cười với cameras! Hàm răng của hắn trắng tinh, dường như có thể tỏa ra ánh sáng, chẳng qua Phelps vừa nhìn đã thấy cả người rét run!

Phelps nuốt ngụm nước miếng nói:

-Hòa thượng kia đã tới chỗ tôi, cậu nhanh chóng mang cảnh sát tới đây! Nếu tôi xảy ra bất trắc gì, nhất định là do hắn làm!

Đối phương vừa nghe, tức khắc ngây ngẩn cả người, thế nhưng lập tức nói:

-Đã biết, đại ca!

Đối phương vậy mà lại chính là em trai của Phelps!

Phelps sửa sang lại cổ áo, hít sâu một hơi, lẩm bẩm:

-Mình thật sự muốn nhìn thử xem, rốt cuộc hắn ta có bản lĩnh gì! Mình không sợ!

Sau đó Phelps ấm ách cổ họng, nói ra một giọng khác:

-Ngài Phelps không có ở đây, nếu có việc, xin kiên nhẫn chờ cho.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay