Chương 1186: Xui Xẻo Mấy Ngày Liề
Lúc này Phương Chính mới phát hiện, người gỗ biến lớn, không gian nơi này lại quá chật hẹp, người gỗ đứng ở kia không thể không vặn vẹo thân mình.
Lắc đầu đầy bất đắc dĩ, Phương Chính ý bảo người gỗ đứng nép vào trong một chút, hắn đi ra ngoài nhìn thử.
Người gỗ lập tức lui hẳn vào trong, Phương Chính quan sát song sắt của nhà giam, đôi tay hắn hơi dùng sức bẻ một cái, song sắt liền phát ra âm thanh trầm đục, một lỗ hổng được tạo ra đủ để một người chui lọt. Phương Chính đi ra, lại sửa song sắt trở lại trạng thái ban đầu, sau đó hắn sửa sang quần áo, nói:
-Ngươi ngồi đây lừa người ta, bần tăng đi trước.
-Yên tâm, lừa bọn họ bán luôn quần cộc.
Người gỗ bên trong cười ha ha nói.
Phương Chính cũng cười theo, sau đó xoay người, đi thẳng ra bên ngòai.
Đám phạm nhân bị tạm giam vốn cũng đang chán đến chết, đờ đẫn ngồi ở kia ngẩng đầu nhìn trần nhà, đúng lúc này, một hòa thượng mặc tăng y màu trắng vui vẻ đi ngang qua, mọi người liếc mắt nhìn một cái, tuy tò mò nhưng cũng không để ý gì nhiều.
Phương Chính nhìn thấy cảnh sát liền mở Nhất Mộng Hoàng Lương ra, dẫn đối phương mở cửa thả hắn đi. Tới đại sảnh của cục cảnh sát, Phương Chính liền sa sầm mặt mày. Thằng nhóc Hồng Hài Nhi kia đang nằm ở trên bàn, ôm một bình sữa uống hết sức vui vẻ! Bên cạnh còn có một nữ cảnh sát, đang dùng một món đồ chơi trêu chọc nó liên tục.
Ngẫm lại cảnh tượng mà mình gặp phải, lại nhìn nhìn cảnh tượng mà đứa nhỏ này gặp phải, Phương Chính thầm hô thật là không công bằng! Nếu nói đến dễ thương, hắn cũng rất dễ thương mà! Sao không một ai chăm sóc hắn thế? A Di Đà Phật... Bất công!
Phương Chính có thể dùng Nhất Mộng Hoàng Lương qua mặt những người khác nhưng lại không thể gạt được Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi lập tức thấy được Phương Chính, nó nhanh chóng ném bình sữa xuống, mặt mày đỏ bừng nhìn Phương Chính.
Phương Chính cười ha ha nói:
-Người mấy ngàn tuổi uống sữa, không tồi, không tồi...
Hồng Hài Nhi ho khan một tiếng nhìn nữ cảnh sát bên cạnh, nó vung tay lên, phỏng chừng cũng khiến cho đối phương lâm vào ảo giác, dù sao nó cũng có vẻ như đang nói chuyện với không khí.
Lúc này Hồng Hài Nhi mới tung ta tung tăng chạy tới, hỏi:
-Sư phụ, sao người ra đây rồi?
-Không ra, còn tính ở bên trong ăn tết sao? Đi thôi!
Phương Chính nói xong, mang theo Hồng Hài Nhi ra khỏi cục cảnh sát, kết quả vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Downey ngồi trên xe lăn cùng hai người khác bước xuống từ một chiếc Mercedes-Benz sang trọng.
Hai người kia đẩy Downey mặt mày sa sầm đi vào cục cảnh sát, lúc đi ngang qua, Phương Chính nghe được Downey lầm bầm:
-Bị thương cũng không được nghỉ ngơi, cái tên hòa thượng đáng chết, sao mày còn chưa chết đi cho xong?
Hồng Hài Nhi ngửa đầu hỏi Phương Chính:
-Sư phụ, xem ra xuống tay nhẹ quá. Có cần bổ thêm một dao không?
Phương Chính lắc đầu nói:
-Không cần, lần này có người bổ dùm rồi, đi thôi.
-Ơ, sư phụ, chúng ta đi đâu đây? Nơi này quá lạ lẫm...
Vẻ mặt Hồng Hài Nhi thật sự mờ mịt, tuy rằng nó có thần thông, tuy rằng có thể nghe hiều ngôn ngữ của bất kì kẻ nào, nhưng nó không nhận được mặt chữ ở nơi này! Mà không biết mặt chữ liền đồng nghĩa với thất học, một tên thất học trong thành phố lớn, chẳng khác nào một kẻ bị mù. Muốn đi đâu cũng thật phiền...
Tuy rằng Phương Chính cũng là như thế, nhưng biểu hiện của hắn lại vô bình tĩnh, hắn bình tĩnh cười nói:
-Đã đi siêu xe bao giờ sao?
Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:
-Máy bay có tính không?
-Đi, vi sư mang con đi ngồi siêu xe.
Phương Chính vỗ lên đầu Hồng Hài Nhi một cái, chạy băng băng về phía Downey vừa mới đi xuống.
Đôi mắt Hồng Hài Nhi tức khắc sáng ngời, nó hiểu rõ ý của Phương Chính, cười ha ha nói:
-Cái này hay!
Phương Chính dẫn tài xế tiến vào Nhất Mộng Hoàng Lương trong nháy mắt, khiến hắn khi nhìn vào Phương Chính sẽ thấy đó là Downey! Tuy rằng hắn có chút buồn bực, sao Downey lại để một thằng nhỏ đẩy xe lăn trở về rồi, nhưng chuyện của ông chủ, hắn không tư cách hỏi nhiều.
Phương Chính lên xe, hắn ân cần thăm hỏi, Phương Chính xê dịch mông, tìm vị trí thoải mái nhất, nói:
-Từ đâu đến thì về lại đó.
Tài xế nghe mà chẳng thể hiểu nổi, nhưng cũng đã rõ ý tứ của Phương Chính, hắn nhấn chân ga, lái xe đi mất.
Cảnh vệ trước cục cảnh sát thì mặt mày ngơ ngác, tài xế này của Downey sao không đợi ông chủ nhà hắn ra đã lái xe đi mất rồi? Thế nhưng chuyện của công ty nhà người ta, bọn họ cũng lười quản, cũng lười đi thông báo.
Cùng lúc đó, bên ngoài phòng tối, Downey ngồi ở trên xe lăn, nhìn Phương Chính ngồi ở trong phòng tối, vẻ mặt đắc ý cười nói:
-Phương Chính trụ trì, đã lâu không gặp.
-Ha hả.
Phương Chính ở bên trong ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười với Downey, sau đó dịch tới sát cửa, nói:
-Quả thật là đã lâu không gặp, xe lăn của ông không tệ nhỉ.
-Phương Chính trụ trì, ý của cậu là muốn nói chân của tôi hỏng rồi sao? Người phương Đông các người chính là thích quanh co lòng vòng, không dứt khoát tí nào.
Downey lắc đầu cảm thán, cộng thêm nói móc nói.
Kết quả vừa mới nói xong liền nghe được thanh âm kì quái.
Downey theo bản năng hỏi:
-Thanh âm gì thế?
Hai gã thủ hạ ở phía sau theo bản năng nhìn vào xe lắn của hắn, Downey bỗng nhiên có dự cảm chẳng lành, bởi vì hắn cảm giác được, phía dưới mông có hơi nóng!
Downey làm tổng giám đốc công ty, tuy rằng lúc này mới phải ngồi xe lăn, nhưng đây cũng là loại xe lăn tiên tiến nhất, tuy rằng so với cái xe lăn trị giá mấy trăm triệu tệ của vị giáo sư vật lí kia thì kém hơn, nhưng nó cũng thuộc nhãn hiệu cao cấp nhất. Quan trọng là, công ty gia công kia là công ty trực thuộc công ty GAIA, sản phẩm nhà mình, dùng rất yên tâm.
Xe lăn này là xe lăn cơ năng, phía dưới có một cục pin lớn, pin này giúp xe lăn chạy được như xe điện, khi chạy đường trường, tốc độ không hề chậm. Nếu chạy nhanh liên tục có thể lên tới một trăm km tuổi thọ pin.
Thế nhưng trước mắt, hắn bỗng nhiên cảm thấy phía dưới mông tựa hồ không phải là pin, mà là một quả bom!
-Mau nâng tôi đi ra chỗ khác!
Downey kêu to, lúc hai gã thủ hạ mới vừa đứng dậy muốn ôm hắn lên thì, oanh!
Mọi người chỉ thấy một bóng người bay lên trời, tiếp theo ánh lửa tận trời, cuối cùng là một tiếng kêu thê lương thảm thiết, bụi mù tràn ngập, máu tươi bắn tung tóe, còn có cả mùi hôi thối của thịt bị cháy khét.
Chờ đến khi hai gã thủ hạ bò dậy, xem xét Downey thì chỉ thấy Downey đang quỳ rạp trên mặt đất, ngao ngao kêu to:
-Mông tôi! Mông tôi!
Hai gã thủ hạ nhìn kỹ, lúc này mới phát hiện, trên mông Downey cắm một đoạn sắt thép! Cũng không biết là cái thứ gì! Dù sao, cắm vào rất sâu, máu tươi chảy ồ ạt, thoạt nhìn vô cùng thê thảm. Hai người theo bản năng cũng cảm thấy cúc hoa căng thẳng cực kì...
Cũng may hai người phản ứng mau, nhanh chóng ra ngoài tìm người hỗ trợ nâng Downey lên, sau đó chạy nhanh ra ngoài đi tìm bác sĩ.
Còn về Phương Chính? Bọn họ không có thời gian phản ứng...
Nhưng mà chạy nhanh thật là nhanh, đến khi ra tới cửa, hai người trợn tròn mắt!
Xe đâu?!
Gọi điện thoại, không ai tiếp.
Rơi vào đường cùng, cảnh sát phải dùng xe cảnh sát đem Downey đưa đến bệnh viện.
Cùng lúc đó, ở chỗ của Phelps cũng nhận được tin tức, Phelps cau mày nói:
-Lại bị thương? Vẫn là ở mông? Cái tên Downey này rốt cuộc đang làm cái quỷ gì?
-Ngài Phelps, chuyện này có chút kì quái. Downey tiếp xúc Phương Chính lần đầu tiên đã bị đè gãy chân, lần thứ hai thì cúc hoa bị đâm. Tôi cảm thấy, chuyện này không đơn giản như vậy. Trong truyền thuyết, Phương Chính chính là có pháp lực, có thần thông, không phải hòa thượng bình thường. Ngài xem?
Người bên kia điện thoại nói nhỏ.