Chương 1185: Rút Được Thứ Thú Vị!
Lý nữ sĩ tiếp tục nói:
-Hiện tại ngài đang ở Mali, chính phủ chúng ta không thể trực tiếp giúp ngài vì phải dựa trên nguyên tắc không can thiệp vào công việc nội bộ của đối phương
Nghe được lời này, trong mắt viên cảnh sát kia hiện lên vẻ đắc ý.
Lý nữ sĩ tiếp tục nói:
-Tương tự như vậy, mọi thứ ngài làm tại Mali không liên quan gì đến chính phủ ở nhà, chính phủ cũng sẽ không vì bất kì nguyên nhân nào mà có bất kì yêu cầu hay quản thúc nào với ngài. Tuy nhiên, tất cả những việc ngài làm, chính phủ đồng ý giúp ngài gánh vác hậu quả.
Cảnh sát có vẻ không thể hiểu được khi nghe thấy những lời này, tên giặc trọc này đã bị bắt, hằng ngày phải ngồi xổm trong phòng tối, còn có thể làm ra hậu quả gì chứ? Có phải bên kia bị gì không?
Phương Chính lại cười, hắn hiểu rõ ý tứ của chính phủ, mấy lời này nếu được phiên dịch trần trụi một chút thì có nghĩa là "Ngài nha cứ thoải mái mà làm đi ha, trời sập xuống thì có người chống!"
Đương nhiên, điều này cũng không có nghĩa là để cho Phương Chính làm xằng làm bậy, muốn làm gì thì làm. Mà chính phủ tin tưởng, hắn có thể cầm cân nảy mực mà thôi.
Nếu chính phủ tín nhiệm mình như thế, vậy Phương Chính còn có thể nói cái gì? Hắn cười ha hả, chỉ cảm thấy chút băn khoăn trong lòng nay đã biến mất sạch sẽ, toàn thân nhẹ nhàng, tươi cười trên mặt vô cùng xán lạn.
Phương Chính cười nói:
-Bần tăng đã hiểu, cảm ơn thí chủ. Thế nhưng bần tăng cho rằng, nếu đã tới Mali thì nên tuân thủ nên pháp luật của Mali, cho nên bần tăng liền chờ ở đây, bần tăng muốn nhìn thử một chút, rốt cuộc chính phủ Mali có thể nhốt bần tăng bao lâu đây.
Cảnh sát bĩu môi, hắn rất muốn nói một câu: Nhốt mày đến chết!
Lý nữ sĩ liền cười nói:
-Đó là lựa chọn của đại sư, chúng ta cũng không can thiệp. Nên nói đều đã nói, tôi xin tạm biệt, không quấy rầy đại sư nữa.
-A Di Đà Phật, thí chủ đi thong thả.
Phương Chính chắp tay trước ngực nói.
Lý nữ sĩ cười gật đầu, xoay người rời đi.
Phương Chính thì ngoan ngoãn đi theo cảnh sát trở về phòng tối, hiển nhiên, cảnh sát cũng không có ý định cấp cho Phương Chính một cái phòng giam khác rộng hơn một chút...
Phương Chính cũng rõ ràng, đây là có người muốn ra oai phủ đầu với hắn. Những chuyện sẽ xảy ra phía sau, còn nhiều lắm.
Chẳng qua Phương Chính không vội, hắn ngồi ở trong phòng tối, yên lặng lấy áo cà sa ra. Lúc bị bắt, Phương Chính liền dùng Nhất Mộng Hoàng Lương để gói áo cà sa này lại rồi giấu đi. Tuy rằng áo cà sa này có điểm xấu, nhưng công dụng của nó lại là không thể thay thế.
Mặc áo cà sa vào, Phương Chính nói thầm trong lòng: "Hệ thống, có phải bần tăng vẫn còn một lần rút thăm trúng thưởng chưa rút hay không?"
"Đinh! Đúng vậy, hiện tại bắt đầu rút thăm trúng thưởng sao?" Hệ thống hỏi.
Phương Chính gật đầu nói: "Đúng vậy, hiện tại bắt đầu rút. A Di Đà Phật, Nhất Chỉ lão cha phù hộ, hy vọng rút được thứ tốt một chút!"
Phương Chính vừa nghĩ xong, liền nghe hệ thống nói: "Đinh! Chúc mừng ngươi đạt được một con búp bê cáu kỉnh!"
"Nhận không?" Hệ thống hỏi.
Căn cứ theo nguyên tắc xuất phẩm của hệ thống đều là tinh phẩm, Phương Chính lập tức gật đầu lựa chọn nhận lấy.
Ngay sau đó, trước mặt Phương Chính xuất hiện một luồng Phật quang, trong Phật quang có một hình người bằng gỗ. Phương Chính cầm trong tay, cẩn thận quan sát, phát hiện đấy là một người gỗ đơn giản không có gương mặt cụ thể. Nếu như ném trên vỉa hè, nhiều nhất là một tệ một cái! Hơn nữa Phương Chính ngay cả xem cũng không thèm xem!
Nhưng vật trước mắt này không giống thế, xuất phẩm của hệ thống, không có khả năng chỉ là một con búp bê đơn giản.
Phương Chính lập tức xem xét tư liệu người gỗ ở trong đầu.
Búp bê cáu kỉnh: Đây không phải là xuất phẩm của Linh Sơn mà là xuất phẩm của Thiên Đình, là chế tác của sao chổi. Người gỗ được điêu khắc từ linh mộc trên Cửu Thiên, nước lửa không xâm, đao thương bất nhập, quan trọng là cực kì có linh tính! Toàn thân ngôi sao chổi tinh quang bao phủ, vận đen vào đầu, nhưng bản thân nó cùng chủ nhân của nó sẽ không bị vận đen tập kích. Ngược lại, người tới gần nó đều sẽ xui xẻo! Mặt khác, chỉ cần viết xuống tên đối phương ở trên người nó rồi ném xuống mặt đất, nói với nó: Bảo bối đứng dậy thì búp bê cáu kỉnh có thể biến hóa thành bộ dáng đối phương, tự hoạt động được.
Nó rất có linh tính, rất có linh tính, rất có linh tính, chuyện quan trọng phải nói ba lần!
Phương Chính nhìn đến đó, đôi mắt tức khắc sáng lên, sau đó vẻ mặt xấu xa nở nụ cười: "Hệ thống huynh, đa tạ!"
Nếu đặt búp bê cáu kỉnh này trong tình huống thường ngày, tuy rằng có thể ghê tởm người ta, nhưng tác dụng không lớn. Rốt cuộc, người trêu chọc Phương Chính kỳ thật cũng không nhiều. Thu thập mấy tên đệ tử, Phương Chính tự mình tới là được, không cần phải dùng cái thứ sát khí nồng nặc này.
Nhưng hiện tại sao, nó tuyệt đối là thứ tốt hiếm có!
Phương Chính nghĩ đến đây, lập tức viết xuống thân búp bê hai chữ Phương Chính, sau đó ném xuống mặt đất, chỉ thấy búp bê rơi xuống đất giống như một vũng bùn! Rõ ràng là thân thể làm từ gỗ, khi rơi xuống lại có cảm giác như một cục tẩy rơi trên mặt đất, cực kì kỳ quái!
Phương Chính cũng mặc kệ nó, tiếp tục nói:
-Bảo bối đứng dậy!
Tiếp theo đó, người gỗ mềm oặt trên mặt đất lập tức uốn a uốn éo, sau đó giống như chưa được ăn no mà đứng lên, đánh giá toàn thân Phương Chính một chút rồi ngáp một cái, sau đó làm một động tác kỳ quặc, một tay lôi đầu mình, một tay kéo chân mình, rồi dùng sức kéo ra!
Qủy dị như thế, tự kéo cao bản thân!
Sau đó, nó giữ chặt bả vai Phương Chính, lúc Phương Chính còn không có phản ứng lại, nó liền ngửa đầu ra sau rồi đập vào trên mặt Phương Chính!
Lúc ấy Phương Chính hoảng sợ, thầm nghĩ: Có phải con búp bê này bị điên rồi hay không? Vẫn là cảm thấy biến thành một kẻ không tóc chi bằng trực tiếp chết đi cho xong? Vì thế mới đập luôn vào mặt bần tăng, cầu sự siêu thoát sao?
Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, Phương Chính đã cảm giác trên mặt lạnh lẽo một hồi, gương mặt của người gỗ kia y như thạch trái cây, đập vào mặt hắn cực kì lạnh lẽo, lúc nó kéo mặt ra, giống như tháo xuống một lớp mặt nạ, sau đó Phương Chính liền nhìn thấy, trên gương mặt trơn nhẵn của người gỗ kia xuất hiện một bộ ngũ quan!
Tiếp đó, lớp ngoài của người gỗ biến hóa thành ra màu da người, rồi toàn thân nó đều xảy ra biến đổi, thậm chí ngay cả nguyệt bạch tăng y cũng xuất hiện, một tên Phương Chính sống sờ sờ khác đứng ở trước mặt Phương Chính!
Phương Chính cẩn thận quan sát đối phương, đối phương thế nhưng giống mình như đúc!
Người nọ ngẫu nhiên cũng bất động, đứng ở chỗ kia, như thể sẽ không động đậy.
Phương Chính nhéo nhéo mặt của nó, làn da có độ đàn hồi, vạch miệng ra nhìn thử, có hàm răng, có đầu lưỡi.
Sau đó, suy nghĩ của Phương Chính vừa chuyển động, người gỗ trước mắt như được trao cho linh hồn, tròng mắt hơi hơi giật giật, mí mắt chớp chớp. Nó nhếch miệng cười với Phương Chính:
-Chủ nhân, người muốn cho ta đi gạt ai?
Phương Chính vừa nghe, trên trán liền đen thui, không hổ là xuất phẩm của sao chổi, vừa mở miệng ra đã nồng nặc mùi sao chổi.
Phương Chính nói:
-Ngươi ngồi ở đây thay thế bần tăng, mặc kệ ai tới, gạt một người là được một người, gạt hai người là được cả đôi.
-Được rồi!
Người gỗ vui vẻ vỗ tay một cái, sau đó liền ngơ ngác nhìn Phương Chính nói:
-Sao người còn không đi?
Phương Chính sửng sốt, đi? Hắn đi đâu?
Người gỗ nói:
-Người không đi, ta biết ngồi ở đâu? Chọn cái chỗ nhỏ xíu như vậy, người không thấy mỏi à?