Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1184

Chương 1184: Hồ Ly Ôi Hồ Ly

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1184: Hồ Ly Ôi Hồ Ly

Đối với rất nhiều người mà nói, phòng tối chính là một nơi kinh khủng, thế nhưng đối với Phương Chính mà nói, thì hoàn toàn không sao cả. Hắn trực tiếp ngồi xếp bằng ở kia, lần tràng hạt, niệm kinh văn, trong lòng cảm thấy thật an tĩnh, cũng không có bất kì cảm giác khó chịu hay uất nghẹn nào.

Bởi vì Hồng Hài Nhi vẫn là một đứa nhỏ, xuất phát từ các loại suy xét, nó không bị nhốt lại mà được cho ra bên ngoài ngồi chờ. Thậm chí còn có một nữ cảnh sát nói chuyện phiếm với nó, cho nó đủ thứ món ăn vặt thơm ngon nên nó cũng quên mất Phương Chính. Nó cho rằng, đãi ngộ của Phương Chính khẳng định còn tốt hơn cả nó, dù sao đó chính là sư phụ! Căn bản không cần lo lắng...

Hồn nhiên không biết, hòa thượng nào đó đang bấm giây đồng hồ khấu trừ đồ ăn của nó...

Nửa giờ sau, rốt cuộc Hồng Hài Nhi cũng cảm thấy không thích hợp, bởi vì nó phát hiện, thần thông của nó đã được khôi phục! Căn cứ vào kinh nghiệm của Cá mặn, đây là Phương Chính muốn liên hệ với nó, nó liền nhanh chóng buông ra thần thức tìm được Phương Chính.

-Sư phụ, đãi ngộ này của người hơi bị thảm quá đó, giống như đứng dậy không nổi vậy.

Hồng Hài Nhi mang theo cảm giác vui sướng khi người gặp họa mà hỏi.

Phương Chính khẽ gật đầu nói:

-Quả thực có hơi thảm, vi sư dựa theo tốc độ mười phút là cắt xén một bữa cơm, hiện giờ đã khấu trừ mất ba bữa cơm của con rồi.

-Sư phụ, không cần như vậy chứ, người cũng mới vừa khôi phục thần thông cho con mà. Nếu không, bây giờ con cướp người ra nhé?

Hồng Hài Nhi mếu máo kêu lên. Nhất Chỉ tự có trừng phạt nào nặng nhất? Đương nhiên là ăn cơm!

Trước kia, Hồng Hài Nhi cũng vậy mà Cá mặn cũng thế, bọn chúng có thần thông trong người, phun ra nuốt vào nguyên khí của trời đất, căn bản không biết cái gì gọi là đói. Ăn cái gì, cũng chẳng qua là để phục vụ cho dục vọng thèm ăn mà thôi.

Nhưng hiện tại thì không giống, không còn thần thông, cảm giác đói khát kia thật là muốn mạng của người ta mà. Quan trọng nhất chính là, chịu đói còn chưa tính, một khi chịu đói thì mấy sư huynh đệ kia liền chơi trò mất dạy ở trước mặt ngươi, ăn đủ thứ thơm ngon đẹp đẽ cực kì đa dạng, đó mới là thống khổ thật sự.

Phương Chính cười nói:

-Được rồi, muốn không bị cắt xén lương thực, chuyện tiếp theo con ra chút sức lực là được.

Hồng Hài Nhi sửng sốt, hỏi:

-Sư phụ, người đây là ý gì? Đúng rồi, người thật sự không cần con giúp người ra sao?

Phương Chính lắc đầu nói:

-Từ từ tính sau, chúng ta chính là công dân tuân thủ pháp luật.

Hồng Hài Nhi chép miệng, lại hỏi vài câu, sau khi xác định Phương Chính là tự nguyện, không phải muốn tiết kiệm lương thực để giảm bớt chi tiêu, lúc này mới tiếp tục ăn ngon uống tốt nói chuyện phíêm với nữ cảnh sát xinh đẹp.

Cùng lúc đó, đại sứ của đại diện cho Phương Chính tại Mali tức giận nói:

-Ngài Walter, tôi cứ tưởng các người đã rõ rồi chứ, trụ trì Phương Chính là công dân của chúng tôi. Ở thời điểm không có chứng cứ, các người không có quyền giam hắn!

Walter ở phía đối diện cười ha hả nói:

-Ngài Vương, không nên tức giận làm gì, tức giận không giải quyết được vấn đề. Hơn nữa, ngài phải hiểu, nơi này là Mali chứ không phải chỗ của ngài. Mặc kệ là người nào, đều phải tuân thủ pháp luật và quy định của chúng tôi. Phương Chính trụ trì có thật sự muốn phóng hỏa đốt máy bay hay không, trước mắt chúng tôi chưa có chứng cứ có thể chứng thực, nhưng bên phía các ngài cũng không thể chứng minh hắn chưa từng có suy nghĩ này.

Hơn nữa, trước mắt chính là vấn đề của chúng tôi chứ không phải vấn đề của các ngài, mong các ngài đừng can thiệp. Đương nhiên, các ngài cũng không có quyền can thiệp. Tương tự, bọn tôi cũng không có nghĩa vụ phải phối hợp với các ngài.

Còn về vấn đề an toàn của công dân bên ngài, ngài cứ việc yên tâm, điểm này chúng tôi có thể bảo đảm. Chẳng qua là thời gian điều tra có hơi dài mà thôi.

Đại sứ Vương nghe vậy, hơi phẫn nộ nói:

-Ngài Walter, là bạn bè, tôi nhất định phải nhắc nhở ngài, giam giữ Phương Chính trụ trì quá lâu, hậu quả thực nghiêm trọng.

Walter cười ha ha nói:

-Ngài Vương, cũng là bạn bè, tôi cũng nhắc nhở ngài một chút, lần giam giữ này sẽ rất dài, đến tận khi nào có kết quả mới thôi. Hơn nữa, tôi xin tặng kèm ngài một tin tức, chúng tôi làm theo luật, không sợ bất kì phiền toái nào! Được rồi, tôi còn có việc, tôi đi trước, gặp lại sau.

Nói xong, Walter tắt điện thoại, cười nói với một người đàn ông trung niên đang ở trước mặt:

-Ngài Odal, xem ra người bạn của chúng ta có chút tức giận rồi.

Người đàn ông trung niên cười đáp:

-Ngài Walter, đừng lo, chúng tôi sẽ là đồng minh tốt nhất của các ngài.

-Cụng ly vì sự hữu nghị của chúng ta!

Walter nâng chén, hai người chạm cốc, dường như tất cả tốt đẹp đều sắp tới với hai người.

Cùng lúc đó, đại sứ Vương cũng đang chạm cốc, mới vừa nãy còn mặt mày giận dữ, bây giờ đại sứ Vương lại cười ha hả với người trước mắt, nói:

-Walter ngạo mạn kia cự tuyệt thiện ý của chúng ta. Nếu đã không cần chúng ta quan tâm, cũng không cần chúng ta chịu trách nhiệm, vậy thì cứ để Phương Chính trụ trì tùy ý đi. Chỉ mong cục diện rối rắm sau này, những tên thuộc phái chủ chiến của Mali có thể dọn dẹp sạch sẽ. Lý nữ sĩ, cạn chứ?

-Tôi cũng có chút mong đợi, vậy tôi đây liền đi gặp trụ trì Phương Chính. Cạn!

Lý nữ sĩ cười nói, đồng thời uống một hơi cạn sạch.

Không bao lâu sau, Phương Chính bị cảnh sát mang đi ra ngoài, ngồi trước mặt là một người phụ nữ, người phụ nữ này thoạt nhìn khoảng ba mươi bốn mươi tuổi, tóc tai gọn gàng, thoạt nhìn cực kì giỏi giang và khôn khéo, cô đeo một cái kính râm lớn khiến người ta không nhìn thấy được đôi mắt của cô, cũng không thể biết cô suy nghĩ cái gì.

-Phương Chính trụ trì, xin chào, tôi là một người bạn của đại sứ tại Mali, hắn không đến đây được nên để tôi tới thăm ngài. Phương Chính trụ trì, ở đây có tốt không?

Lý nữ sĩ nói.

Phương Chính gật gật đầu nói:

-Hết thảy cũng tốt, chính là Mali quá nghèo, phân cho tôi một phòng quá nhỏ, muốn đứng cũng đứng không nổi.

Lý nữ sĩ cau mày, cô nhìn về phía cảnh sát bên cạnh, cảnh sát liền đỏ mặt, xoay đầu đi.

Lý nữ sĩ cười lạnh một tiếng nói:

-Rất tốt, tôi sẽ nói lại sự thật với ngài đại sứ. Nếu như tôi nhớ không lầm, em trai của ngài Walter vẫn còn đang ở chỗ chúng tôi, đó cũng chẳng phải là thằng nhóc ngoan ngoãn gì.

Nghe được lời này, sắc mặt cảnh sát kia trở nên có chút khó coi, hiển nhiên, hắn không chỉ là một cảnh sát đơn thuần, mà còn là tai mắt của Walter.

Phương Chính cười nói:

-Không ngoan, là phải giáo dục.

Lý nữ sĩ gật đầu nói:

-Quả thật cần phải giáo dục. Trụ trì Phương Chính, tôi chuyển vài lời của ngài đại sứ đến cho ngài, bản thân hắn không có cách nào đến đây, cho nên chỉ có thể nhờ tới tôi.

Phương Chính nhún nhún vai nói:

-Nói đi, bần tăng đã chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất.

Lý nữ sĩ nói:

-Vậy tôi nói tin tức tốt trước, tin tức tốt là chính phủ Mali cũng không có ác ý đối với ngài, nhưng chuyện đốt máy bay thì cần phải điều tra thêm một chút nữa, thời gian điều tra có khả năng sẽ rất ngắn cũng có thể sẽ rất dài, cụ thể như thế nào, có lẽ ngài hiểu được ý của bọn họ.

Phương Chính gật gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Đây là Mali chuẩn bị nhốt hắn lại để hắn không thể gây chuyện. Sau đó hợp tác với những tên khốn kiếp khác tạo áp lực cho hắn, mục tiêu chính là những tâm đắc y học của Phương Chính. Thậm chí, có khả năng bọn họ sẽ xuống tay với Phương Chính, tranh thủ đạt được càng nhiều tâm đắc y học.

Vì thế Phương Chính hỏi:

-Vẫn là nói tin tức xấu đi, tin tức tốt này còn không bằng đổi cho bần tăng một căn phòng lớn hơn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay