Chương 1183: Muốn Điên Rồi
Trước khi Phương Chính rời đi, người đàn ông hô lớn:
-Phương Chính trụ trì, chào mừng cậu đến Mali, hy vọng hôm nay cậu có thể ngủ ngon! Mộng đẹp còn ở phía sau! Nhớ cho kĩ, tôi là ác mộng trong tương lai của cậu, tên tôi là Downey Princeton!
-Sư phụ, nếu được, con muốn đập cho hắn một trận.
Hồng Hài Nhi nghiến răng nghiến lợi nói.
Phương Chính vừa đi vừa nói:
-Tịnh Tâm, đánh người là không đúng, vũ lực cũng không thể giải quyết hết tất cả.
Nói xong, nhỏ giọng nói tiếp:
-Đừng để cho người ta nhìn thấy.
Hồng Hài Nhi vốn dĩ đã ủ rũ cụp đuôi, cho rằng Phương Chính muốn nuốt cục tức này xuống, kết quả vừa nghe tới câu sau liền vui vẻ ngay lập tức! Giặc trọc trước mắt vẫn là cái tên giặc trọc mà mình biết, báo thù không để lâu! Báo ngay tại chỗ!
Vì thế Hồng Hài Nhi cười hi hi, xoa tay hầm hè đi.
Mà những gì người khác nhìn thấy, chính là Phương Chính mang theo Hồng Hài Nhi đi với cảnh sát.
Downey ở bên kia vui vẻ nhìn cảnh tượng này, hắn liếc mắt nhìn Conn râu xồm ở bên cạnh một cái, bảo:
-Ngài là Conn? Là người đã báo cáo lên trên bọn họ có khả năng sẽ phóng hỏa?
-Đúng vậy thưa ngài, vừa nãy cảnh sát đã xác nhận, là tôi nghe lầm.
Hiển nhiên Conn cũng không muốn việc hiểu lầm tiếp tục diễn ra.
Downey lắc đầu nói:
-Rõ ràng là bọn họ cũng không nghiêm túc trong việc kiểm tra. Thôi được rồi, ngài Conn, chuyện này đã không còn liên quan gì tới ngài.
Vừa mới nói xong, tay phải Downey đột nhiên giơ lên, tát thẳng vào mặt mình một cái!
Downey chỉ cảm thấy trước mắt trời đất quay cuồng, hắn ngã phịch xuống đất, kinh ngạc hô lên:
-Ai đánh tôi?
Kết quả liền nhìn thấy tấm biển quảng cáo bên cạnh phát ra một tiếng kẽo kẹt, sau đó rớt xuống, rầm...
Downey hét thảm một tiếng:
-Chân tôi!
Sau đó không còn bất kì tiếng động nào.
Conn cũng hoảng sợ, nhanh chóng gọi người tới hỗ trợ cứu người, chờ đến khi đem được Downey lên xe cứu thương, hắn lại bị một người phóng viên đuổi theo.
-Thật sự là tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mới vừa rồi, ngài Downey giống như là phát điên vậy, đột nhiên tự tát vào mặt mình một cái. Ôi trời ơi, cô cũng không biết sức lực của ông ta lớn đến cỡ nào đâu! Lần đầu tiên tôi nhìn thấy có người tự đánh ngã mình. Còn về biển quảng cáo, chắc là do trùng hợp, lúc ông ta ngã xuống đất không cẩn thận đụng trúng, sau đó liền đổ...
Vẻ mặt Conn cũng ngơ ngác, đến lúc này, ngay cả hắn cũng không dám tin hoàn toàn những gì mình đang nói.
-Thưa ngài, không phải là tôi không tin lời ngài. Người đó tự tát vào miệng mình? Vâng, tôi miễn cưỡng tin. Thế nhưng phía dưới biển quảng cáo là sắt thép được hàn xuống mặt đất, tôi đã thử qua, đừng nói là đụng phải, ngay cả hai người dùng hết sức lực cũng không đẩy ngã nó được...
Nữ phóng viên nghi ngờ hỏi.
Conn gần như là mếu máo, nói:
-Thôi đừng hỏi nữa, có thể là do tôi cả đêm không ngủ nên sinh ra ảo giác. Hoặc là hậu quả của việc say máy bay, dù sao... Mẹ nó bắt đầu từ ngày hôm qua đến bây giờ, những gì tôi nhìn được nghe được đều không liên quan gì với thực tế, ngay cả tôi cũng không muốn tin!
Nói xong, Conn chạy.
Nữ phóng viên ngơ ngác, hoàn toàn không rõ Conn đang phát điên cái gì. Thế nhưng sau khi cô phỏng vấn những người chứng kiến khác thì đều nhận được đáp án giống nhau, bỗng nhiên cô cảm thấy, cô cũng sắp phát điên tới nơi rồi...
Cùng lúc đó, Mali, trong một biệt thự bên bờ sông, có hai người đàn ông đang nhàn nhã ngồi phẩm trà.
-Nghe nói Phương Chính đã đến đây, Ngài Phelps, ngài chuẩn bị ứng phó tên đó như thế nào, nghe nói hắn ta không phải là người thường, mà là một vị thần tăng biết dùng thần thông.
Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng mỉm cười nói.
Người đàn ông ngồi phía đối diện có mái tóc khá dài, hắn tựa lưng vào ghế ngồi, gác hai chân lên bàn, tùy ý nói:
-Thần tăng? Đừng đùa chứ, tuy rằng tin tức tình báo từ nơi đó báo về đúng là như thế. Nhưng anh tin sao? Nếu hắn là thần tăng, vậy tôi chính là siêu nhân rồi.
Nói xong, người đàn ông cầm lấy một ly cà phê bên cạnh, nhấp một ngụm nói:
-Tôi đã bảo Downey đi xử lý, một người nước ngoài lại muốn đấu với chúng ta ở đây sao? Thật là buồn cười, tôi có cả ngàn vạn phương pháp khiến hắn phải cút đi! Mà phải tự nguyện cút đi nữa kìa!
-Xem ra đối với sự việc lần này, có vẻ như ngài Phelps rất là tự tin. Thế nhưng, chuyện của chúng ta đã bị chính phủ của Phương Chính biết, bên đó sẽ không bỏ qua chuyện này.
Người đàn ông nói.
-Sẽ không bỏ qua chuyện này? Anh họ thân yêu của tôi ơi, mấy ông cậu của chúng ta sẽ không để tôi bị ăn hiếp đúng không? Huống chi, tôi cũng không phải vì bản thân tôi, mà là vì lợi ích của toàn dân. Hơn nữa, anh à, tất cả những gì tôi làm đều là để ủng hộ anh. Chỉ cần tôi thành công, vị trí tộc trưởng gia tộc Rosius sẽ thuộc về anh. Còn nếu tôi không thành công, ắt hẳn vị trí kia sẽ thuộc về Mathew.
Phelps ngồi thẳng lên, nhìn người đàn ông trước mắt, nói.
Người đàn ông trước mắt tên là Altay Rosius, là người con thứ hai trong gia tộc Rosius lâu đời, tuy hắn chỉ là con thứ, nhưng lại có năng lực ganh đua cao thấp với trưởng tử của Rosius. Trên thực tế, trưởng tử Mathew của gia tộc Rosius không xứng đáng là một người thừa kế, nói hắn là kẻ ăn chơi trác táng mới đúng hơn. Quanh năm suốt tháng không thấy làm được việc gì ra hồn, ngược lại, Altay cực kì am hiểu việc kinh doanh, ở gia tộc Rosius, có rất nhiều người ủng hộ Altay thay vì Matthew.
Nhưng tộc trưởng đương nhiệm lại có xu hướng thiên vị Mathew, mắt thấy ngày bầu chọn tộc trưởng sắp tới, Altay gấp hơn ai hết, hắn cần lập một công lao thật lớn, đẩy bản thân đến vị trí tộc trưởng.
Đưa GAIA lên đỉnh cao của y học thế giới, có được bí mật y học của Phương Chính chính là một phần rất quan trọng trong kế hoạch của hắn. Hắn biết rõ, thế giới ngày nay, mặc dù năng lượng và công nghệ thông tin mang lại rất nhiều lợi nhuận, nhưng thứ thật sự mang lại tiền bạc vẫn là khống chế việc sống chết!
Ai có thể khống chế y học tương lai, người đó chính là bá chủ của thế giới này! Vị vua không ngai!
Mà Phelps lại là quân cờ quan trọng của Altay, cho nên, Altay cười nói:
-Em họ thân yêu của tôi ơi, cậu cứ yên tâm đi, tôi sẽ vận dụng toàn bộ sức mạnh của mình để giúp cậu đối kháng lại họ. Hơn nữa, theo như tôi được biết, dường như chúng ta đã mở ra một tiền đề tốt đẹp, có không ít nơi mang ý tưởng giống chúng ta. Nếu mọi người đều là kẻ trộm thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Ngược lại, chúng ta còn được ủng hộ từ trong sáng lẫn ngoài tối, áp lực của chúng ta không lớn như thoạt nhìn từ bên ngoài. Tôi đã mua được một bộ phận nghị viên của chính phủ bên kia, hơn nữa có bạn bè ủng hộ, cho dù tổng thống có phản đối cách làm của chúng ta, mắng chúng ta là ăn trộm thì hiện tại hắn cũng không có năng lực quản lý chúng ta. Hắn còn một đống việc rối rắm cần phải xử lí nữa kìa. Cố lên đi, một khi thành công, chúng ta chính là vị vua không ngai của thế giới này!
Phelps nghe được lời này liền cười rất vui vẻ, hắn vỗ tay một cái nói:
-Vậy là tốt rồi! Thế thì tôi sẽ thoải mái chơi đùa với cái tên hòa thượng kia! Để cho hắn cảm nhận một chút sự nhiệt tình của người Mali!
Altay giơ chén rượu lên nói:
-Vì vương miện của chúng ta, cụng ly!
-Cụng ly!
Phelps cũng nâng ly.
Cùng lúc đó, cuộc sống của Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi vừa mới đánh người xong quả thực không thoải mái chút nào, sau khi bị cảnh sát mang đi, Phương Chính lại bị nhốt vào trong phòng tối, không ai để ý. Mà dường như cảnh sát cũng không có ý định hỏi han thêm bất cứ thứ gì.