Chương 1182: Lôi Phong Sống
Phương Chính cười nói:
-Đây quả thật là mục đích của hắn.
-Vậy sao người còn mắc mưu?
Hồng Hài Nhi hỏi.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Nhân quả chính là nhân quả, nhân là do bần tăng gây ra, dĩ nhiên quả phải do bần tăng tới gánh chịu. Kỳ thí chủ cũng được, người bên trên cũng thế, bọn họ có ra mặt hay không, một chuyến này bần tăng đều phải đi. Trời đất tuần hoàn, nhân quả lặp lại, công ty Gaia làm quá mức như thế, nhất định sẽ phải gặp báo ứng.
Hồng Hài Nhi vừa nghe, đôi mắt tức thì sáng lên, nói:
-Sư phụ, nếu là đi đập phá một trận, chi bằng mang con đi! Chúng ta là giúp chính phủ làm việc, Nhất Chỉ tự này của chúng ta, ai dám tới gây ầm ĩ? Con ở đây cũng không có việc gì để làm. Huống chi, còn có sư đệ Cá mặn ở đây kia mà.
Phương Chính cười nói:
-Con muốn đi cùng sao?
Hồng Hài Nhi liều mạng gật đầu.
Phương Chính nói:
-Vậy cùng đi thôi.
-Đa tạ sư phụ!
Hồng Hài Nhi vừa nghe, lập tức sung sướng muốn phát điên lên, nó nghẹn ở trên núi lâu lắm rồi, đã muốn ra ngoài dạo chơi một phen từ lâu rồi. Hai lần trước là Phương Chính lén đi, hơn nữa chùa chiền thiếu người, hiện giờ rốt cuộc có thể đi ra ngoài, sao nó có thể không sung sướng cho được?
Phương Chính cười ha hả nhìn nó nhảy nhót ở kia, trong lòng lại suy nghĩ: Mang đại yêu quái này đến công ty Gaia, không biết đám người đó có chịu nổi không nữa...
Thế nhưng rất nhanh sau đó Phương Chính lập tức quăng cái ý nghĩ chả ra gì này ra khỏi đầu, hắn niệm kinh, ăn cơm, một ngày cứ thế mà trôi qua.
Hiệu suất của Kỳ huyện trưởng cực kì nhanh, buổi sáng ngày hôm sau đã chạy tới đây, mở miệng nói ngay:
-Bên Mali kia đã đồng ý cho cậu nhập cảnh, thế nhưng tôi nghe nói hình như bên kia cũng không thân thiện gì mấy. Lúc này cho cậu nhập cảnh, sợ là sẽ có không ít phiền toái.
Phương Chính sợ nhất chính là không cho hắn nhập cảnh, nếu có thể nhập cảnh, phiền toái? Còn có phiền toái nào lớn hơn việc mang theo một con yêu quái sao?
Đồng thời Kỳ huyện trưởng nói:
-Ngoài ra, hộ khẩu Tịnh Tâm là ở Tùng Võ huyện, Nhất Chỉ tự. Sau này cậu ấy không còn là kẻ không có hộ khẩu nữa, đây là hộ chiếu của cậu ấy và cậu.
Hết thảy chuẩn bị thỏa đáng, đi nhờ xe của Kỳ huyện trưởng tới Hắc Sơn thị, từ Hắc Sơn thị dùng tàu điện ngầm di chuyển đến sân bay ở Xuân Thành, sau đó bay đến cửa khẩu, lại có xe chuyên dụng trực tiếp chở bọn họ lên máy bay, Phương Chính vừa nhìn, quả thật rất tốt, không hổ là vì nước làm việc, hắn được ngồi khoang hạng nhất! Thoải mái dựa vào ghế ngồi, Phương Chính nheo nheo mắt, thầm nghĩ: "Quả nhiên, có tiền không nhất định hạnh phúc, nhưng có tiền nhất định sẽ rất thoải mái... "
Hồng Hài Nhi lúc vừa mới bắt đầu ngồi máy bay còn có chút hưng phấn, thế nhưng sau khi bay được một hồi liền mặt mày chán nản nói với Phương Chính:
-Sư phụ, cái đồ chơi này chả thú vị gì cả, còn không nhanh bằng con bay. Sớm biết như vậy thì con đã mang người cùng bay rồi, hai chúng ta có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền vé máy bay.
Phương Chính lập tức cho nó một ánh mắt xem thường, nói:
-Nhập cảnh phải đi qua hải quan, phải làm các loại đăng kí lung tung rối loạn khác. Thiếu một bước trong trình tự là sau khi nhập cảnh sẽ gặp phiền toái. Đương nhiên, nếu chúng ta là lén đi chơi thì cũng không sao, thế nhưng lần này là đi làm việc, vẫn nên thành thật ngồi ở đây đi.
Hồng Hài Nhi bĩu môi nói:
-Phiền toái...
Hàng ghế bên kia là của một người nước ngoài, cũng không biết hắn có hiểu ngôn ngữ của Phương Chính hay không, dù sao khi hắn liếc mắt nhìn Phương Chính một cái, ánh mắt đó của hắn y như đang nhìn một thằng ngu vậy.
Phương Chính liền không rõ, làm gì mà nhìn hắn kiểu đó?
Tiếp theo liền nghe thấy người nước ngoài kia dùng tiếng Anh nói với người phụ nữ:
-Một lớn một nhỏ này bị bệnh.
-Ồ, Conn, bọn họ nói gì vậy? Nói gì mà khiến anh kích động như thế?
Người phụ nữ kia hỏi.
Conn sửng sốt, ánh mắt có chút mơ hồ, hiển nhiên, hắn cũng chỉ lõm bõm một ít ngôn ngữ kia, cũng không nhiều nhặn gì mấy, không quá nghe hiểu những gì Phương Chính đang nói. Vì thế sau khi lẩm nhẩm một lúc, hắn mới nói:
-Đứa bé kia muốn dùng máy bay nhập cư trái phép đến Mali.
Linda vừa nghe, nhếch miệng cười nói:
-Một thằng bé nói mà anh cũng tin, được rồi, anh nên ngủ đi.
Conn nhíu mày nói:
-Con nít nói năng không suy nghĩ, nhưng cũng thường xuyên là nói thật. Tôi hoài nghi hai người này có vấn đề, không phải nhập cư trái phép thì cũng có vấn đề gì đó. Cô biết đấy, lần này tôi phải phụ trách an toàn cho suốt chuyến đi của cô.
-Được rồi, Conn, anh suy nghĩ nhiều quá rồi đó, ngủ đi.
Nói xong, người phụ nữ dựa vào ghế ngủ ngay.
Thế nhưng Conn lại giống như đề phòng ăn cướp mà nhìn chằm chằm Phương Chính và Hồng Hài Nhi, nhìn đến mức khiến hai người toàn thân không thoải mái.
Hồng Hài Nhi thầm thì:
-Chờ đến khi ta trở về, nhất định phải lấy một cái nồi lớn thiệt lớn, dùng một đống lửa to thật to, hầm một ít người nước ngoài râu xồm cho đám tiểu yêu ở nhà ăn.
Phương Chính trực tiếp đập lên đầu nó một cái, cười mắng:
-Cái thằng nhỏ này, người ta không nghe hiểu ngôn ngữ chúng ta, hiểu nhầm cũng là chuyện thường, con còn không biết xấu hổ mà để bụng hả?
Nhưng mà nghe được lời này, râu xồm càng thêm khẩn trương, vẫn luôn gắt gao nhìn chằm chằm Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi.
Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi xuất phát từ sáng sớm, nhưng đã ngủ trên núi cả tối hôm trước, cho nên ban ngày cũng không quá mức buồn ngủ. Thế nhưng lăn lộn một đường từ Đông Bắc đến tận chỗ này cũng đã vào đêm rồi. Ban đêm, con người rất dễ mệt mỏi rã rời, Hồng Hài Nhi vốn hiếu động, bây giờ ngồi một chỗ thì cảm thấy nhàm chán, bởi vậy cũng bắt đầu ngủ.
Vốn dĩ Phương Chính cũng muốn ngủ, kết quả liền nhìn thấy râu xồm kia vẫn ngồi ở đó thổi râu trừng mắt, cứ nhìn chằm chằm hai người Phương Chính, y như đang đề phòng cướp vậy.
Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, thầm nghĩ: "Tròng mắt lớn như vậy, tôi không tin anh có thể trừng cả đêm!"
Mười tiếng đồng hồ, nói chậm không chậm mà nói nhanh cũng không nhanh, một giấc ngủ qua đi, tỉnh lại ăn chút gì đó, tâm sự một buổi là trôi qua.
Xuống máy bay, Phương Chính liền hối hận vì đã giáo huấn Hồng Hài Nhi, bởi vì...
Phía trước, râu xồm nói gì đó với hai gã cảnh sát, hai gã cảnh sát lập tức đi tới, nói năng loạn xì ngầu, Phương Chính liền hiểu rõ, râu xồm nghe được Hồng Hài Nhi nói phải dùng lửa lớn, cho rằng muốn phóng hỏa đốt máy bay, nên mới nhìn chằm chằm Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi cả đêm! Xuống máy bay liền báo cảnh sát.
Nhìn vẻ mặt mỏi mệt của râu xồm, ngay cả vành mắt cũng thâm xì, rốt cuộc Phương Chính cũng hiểu vì sao cái tên này mười tiếng không ngủ, ngay cả mắt mở lâu quá thành ra đỏ quạch cũng không chịu nhắm mắt nghỉ ngơi, là vì sợ bọn họ phóng hỏa đốt máy bay!
Phương Chính thật không biết nên bình luận cái vị Conn này như thế nào, nói hắn là Lôi Phong sống ư? Hay là ngu ngốc một cách đáng yêu đây?
Cuối cùng, cảnh sát xác minh tình huống xong, đang chuẩn bị thả người thì ở bên kia có một người đàn ông sải bước chạy tới, người chưa tới tiếng đã tới trước:
- Ai u, đây không phải là Phương Chính đại sư sao? Như thế nào? Các người có ý kiến với Mali chúng tôi sao? Thế nhưng muốn đốt máy bay? Tôi nghe nói hòa thượng các người có thói quen tự thiêu, chẳng lẽ hiện tại lại lưu hành hoả táng trên không trung?
Thanh âm này nghe tới liền chói tai, rõ ràng đang nguyền rủa người đã chết! Không ra dáng quý ông chút nào cả!
Phương Chính hơi hơi nhăn mày lại, Hồng Hài Nhi thì là vẻ mặt chán ghét, hai người nhìn qua, chỉ thấy một người đàn ông mặc âu phục mang giày da, trên tóc cũng không biết đã vuốt bao nhiêu gel tạo nếp, bóng bẩy cực kì. Người đàn ông có làn da trắng nõn, ánh mắt mang theo ý khiêu khích nghiêm trọng.
Người đàn ông vừa tới nơi liền nói với hai gã cảnh sát :
-Vị này chính là hòa thượng, rất thích chơi với lửa, cá nhân tôi kiến nghị, vẫn là nên điều tra kĩ lưỡng một chút mới tốt.
Hai gã cảnh sát có chút do dự, thế nhưng cuối cùng vẫn là mang Phương Chính cùng Hồng Hài Nhi đi.