Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1180

Chương 1180: Quá Đáng

schedule ~11 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1180: Quá Đáng

- Thí chủ, đừng kích động, rốt cuộc là thế nào?

Phương Chính hỏi.

Kỳ huyện trưởng ngưng trọng nói:

- Tôi cũng hết cách, để tìm được thầy đành phải dùng ít thủ đoạn mới được.

Phương Chính đỏ mặt, đúng là hắn đã cho Kỳ huyện trưởng leo cây không ít lần. Lần này ông ấy quyết tâm, leo cho bằng được.

Kỳ huyện trưởng nói:

- Đương nhiên không phải tự dưng tôi lại đi tìm thầy. Là thế này, hôm qua có người nước ngoài tới đây nhìn tấm bia đá, nói đã phá giải bí mật, còn lấy ra một loại thuốc kêu là bí quyết trên bia có thể chữa trị bệnh máu trắng, mà còn đi đăng ký sáng chế rồi. Các sếp rất coi trọng gã, y thuật của thầy được truyền bá thiên hạ, tạo phúc toàn nhân loại là tốt nhất. Nhưng bị người nước ngoài lấy mất rồi bán lại với cái giá cao gấp trăm lần thì khác. Ai lại lấy gậy nhà mình đập lưng mình bao giờ chứ? Nhịn mãi nhịn nữa, các sếp bảo tôi trực tiếp hỏi thầy xem chuyện này rốt cuộc là thế nào? Không phải thầy đã bảo đảm rằng chỉ có người có phẩm đức đoan chính mới có thể xem hiểu ư?

Phương Chính hơi ngơ ngẩn, thần thông của mình nên đương nhiên quá hiểu tác dụng của nó! Nó chính là Thiên Đạo vận dụng, giống như dùng máy tính, một cộng một bằng hai, không thể nào ra ba được! Nếu thần thông không có vấn đề, vậy nhất định là người có vấn đề! Hắn trịnh trọng nói:

- Thần thông của bần tăng sẽ không có vấn đề gì, sợ là con người thôi. Tuy nền y học được kế thừa từ lâu, nhưng mấy năm gần đây lại có chút lạc hậu, các loại thiết bị chữa bệnh cũng không bằng ngoại quốc. Cách sản xuất giống nhau nhưng hiệu quả lại không bằng họ. Người chúng ta có thể xem hiểu bia đá, nếu có ai móc nối từ họ thì có thể gián tiếp đạt được, thêm một bước nghiệm chứng, nhanh chóng hóa thành thành quả.

Kỳ huyện trưởng nói:

- Đạo lý này mọi người đều hiểu, tôi chỉ muốn hỏi, thầy chắc chắn thần thông thầy không có vấn đề gì chứ?

Phương Chính khẳng định gật đầu nói:

- Không ai có thể phá hỏng quy tắc, nếu có, nhất định là dùng cách gián tiếp!

Kỳ huyện trưởng vỗ tay nói:

- Chỉ cần vậy thôi, tôi sẽ đi đăng báo. Đúng rồi, mấy tấm bia đá kia đã bị tôi cho người phong tỏa, không để người ngoài xem. Trước khi làm rõ thì cứ để yên như vậy đã.

Phương Chính gật gật đầu, hắn cũng hiểu ý ông, từ xưa đến nay, có gì tốt họ đều không sợ người ngoài tới học, họ chỉ sợ cõng rắn cắn gà nhà mà thôi! Bài học lịch sử đó, không thể không phòng được! Y học truyền ra cứu vô số người, rồi lại bị người dùng xong vứt bỏ, coi như mê tín, vô dụng, lại còn ăn mắng nữa. Có một số việc trải qua một lần là đủ rồi, nhận được bài học không phải để đi bắt nạt kẻ khác mà chỉ để bảo vệ bản thân mình tốt hơn thôi.

Phương Chính không phải một đại sư lòng mang thiên hạ chân chính, tuy rằng hắn hy vọng toàn thế giới đều hạnh phúc mỹ mãn, nhưng vẫn sẽ không phóng khoáng quá đà, nhà mình cứ tốt đã... giải quyết xong vấn đề của mình mới có thể đi trợ giúp những người khác.

Tiễn Kỳ huyện trưởng, cảnh sát cũng triệt bỏ phong tỏa trên đường núi, mấy tảng đá lớn bị bịt vải bạt, kéo dây cảnh báo, có cảnh sát chuyên môn ngày đêm trông coi, không cho bất luận kẻ nào nhìn nữa.

- Sư phụ, kỳ thật chỉ cần ông ấy nói một tiếng, chúng ta đi trông coi tấm bia đá còn đáng tin cậy hơn ấy.

Độc Lang không thích thấy bên mình có thêm một đám người ngoài.

Phương Chính vỗ vỗ đầu nó nói:

- Đôi khi bản thân mạnh rồi, cũng không cần thiết đi đoạt lấy bát cơm người khác để khẳng định bản lĩnh làm gì. Nếu giỏi thật thì bớt kêu than, hãy cố gắng giúp đỡ người khác đi. Tịnh Tâm, gia tăng độ ấm cho lều trại, trời lạnh đừng để bị chết cóng.

Hồng Hài Nhi gật gật đầu, tay bắn ra, một tầng giữ ấm vô hình phủ lên lều trại.

- Sư phụ, sợ là chuyện này không đơn giản như vậy, thầy mặc kệ thật ạ? Kỳ thật, chỉ cần thầy thiết trí một quy định, bất luận kẻ nào nhìn xong không thể truyền thụ cho người có tâm tư bất chính là được. Hà tất phải phiền toái?

Cá mặn nói.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Các con nghĩ làm cách nào để bảo vệ tri thức trên bia đá không bị người xấu lợi dụng, vi sư lại nghĩ nếu có người xấu tìm họ, bắt họ hoặc lấy người thân ra uy hiếp họ phải giao thì ít ra tri thức có thể cứu mạng họ được. Hoài bích có tội, từ xưa đã nói rồi, y thuật đều có thể cứu người, những gì sáng tạo giá trị cao đều sẽ bị tranh giành. Tuy bích quý trọng lại không bằng mạng người.

Cá mặn ngạc nhiên, chép miệng, chắp tay trước ngực cúi trước Phương Chính nói:

- Đệ tử thụ giáo.

Phương Chính cười cười, bảo các đệ tử chuẩn bị tiếp khách còn mình thì ra hậu viện. Còn ai truyền ra, truyền ra bằng cách nào thì hắn không định nhúng tay. Hắn tin tưởng, chính phủ xử lý đơn giản hiệu suất cao hơn nhiều.

Một ngày sau Kỳ huyện trưởng lại tới nữa, nhưng ông ta mặt ủ mày ê.

Phương Chính lại trốn.

Kỳ huyện trưởng đã quen, lười chơi trò mèo đuổi chuột, trực tiếp nói với Hồng Hài Nhi:

- Vấn đề hơi rắc rối, công ty kia bắt cóc vợ của một bác sĩ, uy hiếp đối phương để lấy tri thức. Nếu là bình thường chính phủ ra mặt sẽ dễ dàng đè công ty này sống không bằng chết. Nhưng hiện tại lại khác, tuy là công ty rất lớn. Yêu cầu của chúng ta bị cự tuyệt, toà án đối phương chơi bẩn.

Ở sau tường nghe lén Phương Chính nhíu mày. Nói thật, hắn cũng không quá để ý tri thức của mình bị người ngoài lấy mất, vì cũng có rất nhiều người tốt lòng mang thiên hạ. Nhưng vấn đề là, đối phương dùng thủ đoạn không minh bạch. Hơn nữa sau khi chế tạo ra thuốc lại bán lại với giá cao, khổ chủ tìm tới cửa lại còn làm trò, khinh người quá đáng!

Phương Chính nheo nheo mắt, tâm nói: Bần tăng không phát uy, cho rằng minh vương không lửa giận ư? Hắn chậm rãi đi ra, chắp tay trước ngực nói:

- Thí chủ, vào trong ngồi đi. Bần tăng muốn biết thật chi tiết!

Kỳ huyện trưởng vừa thấy Phương Chính, đôi mắt tỏa sáng! Nói đến cùng, tri thức đó là của hắn chứ không phải của chính phủ ra mặt nhiều ít cũng thấy danh không chính ngôn không thuận. Chờ đến khi hắn gửi công văn lên án công khai, chính phủ lại duy trì, rất nhiều chuyện dễ dàng hơn hẳn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay