Chương 1179: Chùa Bị Phong Tỏa.
- Phương Chính trụ trì!
Phương Chính vừa xuất hiện đã nghe thấy có người hô to.
Hắn giật mình, biết có chuyện rồi!
Ban nãy nói chuyện với Điền Hinh quá thâm nhập, hắn đều nghĩ mình là cao tăng, cứ vậy mà đi, quên mở Nhất Mộng Hoàng Lương!
Giờ hay rồi, hắn xuất hiện ở dưới chân núi, mặc dù mọi người không thấy quá trình nhưng khi hắn xuất hiện, người ở cạnh đều sẽ nhìn thấy!
Sau đó chính là màn này, hắn bị nhận ra!
- Mọi người tới đây đi! Phương Chính trụ trì ở đây này!
Người vừa mới hét lên giữ chặt tay áo của Phương Chính, hô.
Mặc dù trong lòng khó chịu, oán niệm chất chứa nhưng là một đại sư, Phương Chính vẫn phải nhịn, nhịn, nhịn... Không nhịn được nữa!
Phương Chính mở Nhất Mộng Hoàng Lương, dẫn đối phương nhập mộng rồi chát một cái thật mạnh!
Bốp!
- Ai u...
Lý Bá Hãn ôm đầu, nước mắt lập tức chảy ra.
Nhưng điều khiến Phương Chính câm nín là dù tên nhóc này bị đau thế nhưng vẫn giữ chặt tay áo của hắn không buông.
Phương Chính làm hắn nhập mộng, trước mắt cũng chỉ có thể khiến Lý Bá Hãn không thấy được Phương Chính đánh mình. Dù sao, hắn cũng đã bị phát hiện, nếu giờ thi triển thần thông rời đi thì cũng hơi có lỗi với khách hành hương.
Nên, sau khi đập cho Lý Bá Hãn một cái, Phương Chính lập tức chắp tay trước ngực ra dáng nghiêm trang, trên mặt đầy hiền lành quan tâm hỏi:
- Thí chủ thế nào rồi?
- Ai nha... Không biết ai đập cho tôi một cái, đau quá!
Lý Bá Hãn bị đau đến nhe răng liệt miệng đáp.
Phương Chính còn muốn nói điều gì đó nhưng không còn kịp nữa rồi, một đám khách hành hương đang ầm ầm lao đến đây, vây quanh Phương Chính!
-Phương Chính trụ trì, ngài có thể chụp chung một kiểu ảnh không? Tôi đến đây vì ngài mà, đừng không quan tâm!
- Phương Chính trụ trì, người may tăng y ở đâu vậy? Tôi cũng muốn may một bộ.
- Phương Chính trụ trì, bây giờ con muốn xuất gia thì cần điều kiện gì?
...
- Phương Chính trụ trì, người nói một câu đi!
Phương Chính nghe những lời nói này mà tròng mắt trắng dã, trong lòng tự nhủ:" Nói một câu? Bần tăng chen miệng nổi sao?"
Nghĩ đến đây, Phương Chính nhìn xung quanh một chút, lập tức buồn nôn... Đành niệm A Di Đà Phật, không thể suy nghĩ lung tung.
Đúng lúc này có người hô lên:
- Đại sư, cảnh sát đã phong tỏa Nhất Chỉ Tự, người có biết không?
- Đại sư, chúng tôi muốn lên núi lễ Phật nhưng cảnh sát không cho lên, người có quản được chuyện này không?
...
Phương Chính nghe xong thì ngây ngẩn cả người, Nhất Chỉ Tự bị phong tỏa? Tình huống này là thế nào đây?
Phương Chính tranh thủ thời gian hỏi thăm, nhưng quần chúng bốn phía đều lắc đầu biểu thị không rõ, chỉ nhìn thấy cảnh sát chặn không cho người ta lên núi.
Phương Chính càng buồn bực hơn, trong lòng tự nhủ, chẳng lẽ là vị tai to mặt lớn nào của chuẩn bị bắt yêu quái về nấu, bổ não? Nhưng cũng chỉ là tưởng tượng. Phương Chính tin tưởng một người lãnh đạo hiểu chuyện sẽ không làm chuyện như vậy. Lãnh đạo trên cao đều là người khôn khéo, không thể làm chuyện mất mặt xấu hổ lại dễ khiến bản thân tổn hại thế này được.
Thần thông và khoa học giống như hai quả bom nguyên tử, không ai tình nguyện đụng vào. Tốt nhất là anh tốt, tôi tốt thì mọi người đều tốt, cùng nhau làm thế giới này ngày càng tốt đẹp hơn. Đó mới là xu hướng chính của xã hội hiện nay. Đua xem ai mạnh hơn, không hợp liền đánh nhau chỉ có trẻ con mới thế.
Nếu đã biết trên núi xảy ra chuyện thì Phương Chính cũng không thể bình tĩnh như vậy. Mọi người đều thông cảm cho Phương Chính, lập tức tránh ra để hắn đi qua.
Nhưng Phương Chính vừa đi thì bên cạnh đã có thêm một cái đuôi.
Phương Chính nghiêng đầu nhìn, ra là thanh niên miệng rộng Lý Bá Hãn! Tên nhóc này vẫn mặc đồ cổ trang, nhìn qua như là một công tử nhưng thực chất bên trong lại là một tên miệng rộng.
Thấy Phương Chính quay đầu xem mình, Lý Bá Hãn cười cười nói:
- Phương Chính trụ trì, tôi là Lý Bá Hãn!
Lý Bá Hãn tiếp tục nói:
- Phương Chính trụ trì, lần này tôi từ ngàn dặm xa xôi đến đây để gặp người, người xem, chờ sự việc trên chùa được giải quyết xong có thể chụp chung với tôi một tấm ảnh không? Tôi hẹn trước.
Phương Chính cũng bất đắc dĩ, quay đầu vỗ vỗ vai của Lý Bá Hãn nói:
- Thí chủ, có thời gian nên về nhà gặp cha mẹ, chẳng phải tốt hơn so với việc gặp một hòa thượng như bần tăng sao? Thực sự không được thì niệm kinh đi, cầu phúc cho mọi người cũng được.
Lý Bá Hãn ngạc nhiên, gãi gãi đầu đáp:
- Tôi mới từ chỗ cha mẹ tới đây, lúc về tôi sẽ lại tới gặp họ. Người xem chuyện chụp ảnh thế nào?
- Chờ bần tăng xử lý xong chuyện trên chùa rồi lại nói được chứ?
Phương Chính thực sự bị giày vò đến không còn chút khí lực nào cả.
Lý Bá Hãn lập tức đáp:
- Đại sư, người đồng ý rồi hả? Được rồi, tôi chờ người ở đây!
Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu.
Hắn đồng ý khi nào?
Nhưng Phương Chính cũng không nói gì thêm. Người ta thật tình như thế, hắn không thể bảo đối phương cút, đúng không?
Tạm thời bỏ qua chuyện này, Phương Chính sải bước đi tới chân núi, ngẩng đầu nhìn, người đang canh ở cửa rõ là người quen, Bao Vũ Lạc!
Bao Vũ Lạc vừa nhìn thấy Phương Chính thì như trút được gánh nặng, nhẹ nhõm thở phào nói:
- Đại sư người đã trở về rồi!
Phương Chính buồn bực hỏi:
- Thí chủ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Bao Vũ Lạc cười khổ đáp:
- Nên nói thế nào đây, có hơi nhiều chuyện, người nhanh đi lên núi đi, Kỳ huyện trưởng đang ở trên đó chờ người đấy.
- Ách, người phong tỏa núi là Kỳ huyện trưởng sao?
Phương Chính hỏi theo bản năng.
Bao Vũ Lạc gật đầu, Phương Chính càng không hiểu chuyện ra sao. Hắn cũng hơi hiểu Kỳ huyện trưởng. Đó là một người thực dụng, đối phương tốn công cỡ đó chỉ vì muốn gặp hắn? Trong chuyện này chắc chắn có vấn đề.
Phương Chính và Bao Vũ Lạc cùng nhau nhanh chóng đi lên núi.
Đến ngoài chùa, Phương Chính liền thấy đối phương mặc áo lông, tay chắp sau lưng, đi qua đi lại, nôn nóng sốt ruột thiếu điều nhảy vào Thiên Long trì để bình tĩnh lại.
- Kỳ huyện trưởng, Phương Chính trụ trì đã trở về.
Bao Vũ Lạc nói.
Vừa thấy Phương Chính, Kỳ huyện trưởng lập tức ba chân bốn cẳng lao đến, nắm chặt bả vai Phương Chính, kích động nói:
- Phương Chính trụ trì, ngài đã về rồi!