Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1178

Chương 1178: Say Rượu

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1178: Say Rượu

Điền Hinh lắc đầu nói:

- Tôi chỉ muốn nhìn thấy cậu ấy sớm một chút.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Đinh Mộc là anh hùng cứu người, sau khi hắn chết chắc chắn là sẽ đi lên thế giới Tây Thiên cực lạc. Nhưng cô lại khác, cô đã muốn chết thì là tự sát rồi mà tự sát là tội nghiệt, tội nghiệt sẽ phải xuống địa ngục. Cô làm vậy không hề rút ngắn thời gian cả hai gặp lại nhau mà đang kéo dài nó ra đấy.

Điền Hinh trầm mặc rất lâu mới hỏi:

- Anh nói trên đời này thực sự có thế giới cực lạc, có địa ngục sao?

Phương Chính lại lắc đầu đáp:

- Tôi không biết nhưng tôi biết một điều.

- Điều gì ạ?

Điền Hinh tò mò hỏi, đồng thời liếc mắt sang Phương Chính, tiếp tục nói:

- Tôi phát hiện anh và Đinh Mộc rất giống nhau, đều không biết an ủi người khác. Lúc này, không phải anh nên chém đinh chặt sắt khẳng định với tôi rằng trên đời này có Tây Thiên, có địa ngục sao?

Phương Chính lại lắc đầu đáp:

- Tôi không muốn nói dối để lừa cô.

Điền Hinh thở dài tội nghiệp nói:

- Thật ra tôi mong anh sẽ lừa tôi một chút, sống một mình, tôi mệt mỏi quá...

Phương Chính nhìn Điền Hinh co cụm ngồi trên ghế, vỗ vỗ đầu chú chó bên cạnh. Nó lập tức đi tới cạnh Điền Hinh rồi tựa vào người cô. Điền Hinh thấy nó tới thì mỉm cười, dường như có thể cảm nhận một chút ấm áp.

Lúc này, Phương Chính mới đáp:

- Trên đời này có thế giới cực lạc không, dưới mặt đất có địa ngục không tôi không biết. Có người nói với tôi là không. Nhưng Kinh Phật nói cho tôi là có.

- Kinh Phật? Anh còn thích đọc sách đó sao?

Điền Hinh kinh ngạc hỏi.

Phương Chính gật đầu đáp:

- Rất thích.

- Vậy trên sách đó nói thế nào?

Điền Hinh hỏi.

Phương Chính chỉ chỉ trái tim nói:

- Nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục, tất cả nên tùy vào tâm. Người mất rời khỏi thế giới này sẽ mang theo tất cả những gì thuộc về họ. Dù những thứ từng thuộc về họ sẽ chẳng được ai biết nếu không có người chỉ ra. Giống như cây bút từng được vĩ nhân dùng, nếu không ai đánh dấu thì sao biết được chủ nhân cũ của nó là ai?

Điền Hinh dường như hiểu gì đó nhưng lại giống như cũng chưa hiểu.

Phương Chính tiếp tục nói:

- Người đi rồi thì việc có người nhớ họ là điều duy nhất giúp họ có thể tiếp tục tồn tại, tiếp tục có ảnh hưởng, tiếp tục lưu giữ được hình bóng và sự tưởng nhớ trong thế giới này. Cũng nhờ thế họ mới có thể xuất hiện một lần nữa trên thế giới này. Cái gọi là thế giới cực lạc không phải là thế giới tồn tại giữa trời đất này, mà là vì có người đọc về họ, giữ họ trong lòng mới hình thành.

Ngược lại, nếu cô cũng biến mất thì còn ai sẽ kể lại chuyện cũ của hai người nữa?Ai sẽ nhớ về hắn nữa? Ai sẽ tạo ra thế giới cực lạc vì hắn đây? Không ai nhớ tới thì sẽ không tồn tại được nữa, sẽ biến mất hoàn toàn, điều đó ngang với cái chết vĩnh viễn, cái chết thật sự...

Điền Hinh đáp:

- Điều này... Tôi...

Phương Chính lại nói:

- Nhất niệm thiên đường, nhất niệm địa ngục, cô đang đưa hắn lên thiên đường hay khiến hắn chết thêm một lần nữa vậy?

Điền Hinh cười khổ nói:

- Anh nói vậy, tôi cũng không dám tự tiện đi tìm chết nữa.

Phương Chính cười nói:

- Cô phải hiểu, cô sống không những vì tạo ra thế giới cực lạc cho hắn, mà còn là chỗ dựa cho những người khác. Cha mẹ của Đinh Mộc, cha mẹ của cô đều vì sự có mặt của cô nên mới có thể tiếp tục sống sót. Nếu cô cũng ra đi, khác gì kéo mọi người cùng nhau xuống địa ngục. Huống chi, cô không chỉ là một người bình thường, cô còn là một người lính cứu hỏa. Cô bảo vệ càng nhiều người, cứu càng nhiều người, bọn họ sẽ tạo ra càng nhiều thế giới cực lạc cho những người khác, khiến thế giới bớt sự khổ đau, tăng thêm nụ cười, vậy không tốt sao?

Điền Hinh nghe vậy, nói:

- Sao tôi thấy, anh như đang nói cho tôi biết, dù sao cô cũng phải chết, không bằng lợi dụng nốt, giúp đỡ người khác cho lời?

Phương Chính yên lặng... Trong lòng tự nhủ, khả năng hiểu của cô gái này khi xưa sao có thể vượt qua chín năm giáo dục bắt buộc vậy? Sao chưa bị giáo viên văn đánh chết?

Điền Hinh nói xong, bật cười.

- Thôi, nghe anh, vì cậu ấy, vì cha mẹ, vì những người tôi phải bảo vệ kia, tôi sẽ cố gắng sống lâu một chút. Đặt một mục tiêu nhỏ, trước tiên cố sống đến một trăm tuổi được không?

Phương Chính thấy Điền Hinh hoạt bát lại, chỉ cảm thấy trước mắt như có một mặt trời nhỏ. Tâm trạng vốn hơi nặng nề lập tức sáng lên, hắn cười nói:

- Một trăm tuổi là mục tiêu nhỏ, vậy mục tiêu lớn là gì?

- Phá kỷ lục Guinness!

Nói xong, Điền Hinh nói với chú chó cứu mạng:

- Đi, đi ăn cơm! Hôm nay tao mời khách, mời mày ăn tiệc!

Phương Chính nói:

- Cô đang gọi tôi hay là đang gọi chó vậy?

- Đương nhiên là... Gọi chó rồi.

Điền Hinh nói xong, nhanh chân chạy mất.

Chó cứu mạng cũng chạy theo, Phương Chính nhìn xung quanh nói:

- Đợi tôi kiếm được cây gậy rồi sẽ đuổi theo cô sau!

Phương Chính rốt cuộc cũng có một bữa cơm tối đường hoàng, lại còn hào phóng tiêu hết chút tiền cuối cùng trong túi.

Lần đầu tiên, Điền Hinh uống hết ba chai bia, cứ ngồi chỗ kia ừng ực uống hết.

Trên đường về, Điền Hinh vừa đi vừa nhảy, lúc thì ca hát, lúc thì la to lên...

- Sông lớn chảy hướng đông, tên ngu ngốc Đinh Mộc kia! Nói đi là đi luôn, không biết chờ em một chút à! Tên ngốc, tên đần anh cũng không biết chờ em một chút à... Hây a, vịt đen, vịt đen, vịt đen, vịt hấp bia... Gặp chuyện bất bình, cho vào nồi nấu, nên thêm xì dầu, thêm xì dầu!

- Đinh Mộc, anh là đồ khốn kiếp! Anh đi rồi còn em phải chịu đựng, cái đồ khốn kiếp nhà anh!

- Tôi là một chú sói đến từ phương Bắc, ngao... Ngao...

...

Suốt quãng đường, Phương Chính luôn duy trì khoảng cách an toàn với Điền Hinh, đỡ để cô chọc ra rắc rối lại dẫn đến một đám đàn ông không đánh phụ nữ, mang đến tai bay vạ gió cho hắn.

Đến dưới lầu chỗ nhà Điền Hinh, Phương Chính chuẩn bị mang cô về nhà thì bị cô đẩy ra, Điền Hinh vẫy tay, hô to:

- Tất cả mọi người nghe đây! Mở cửa sổ ra nhìn xem! Nhìn tôi là ai!

Phương Chính tự nhủ trong lòng, vụ này hỏng bét rồi! Khiêu khích thì cũng không làm thế đâu! Phương Chính lập tức tìm đường rút lui, một khi không ổn, lập tức khiêng Điền Hinh chạy trốn.

Kết quả lại nghe thấy Điền Hinh hô hào:

- Nhìn xem nhà tôi ở đâu! Tôi không tìm thấy nhà rồi!

Phương Chính:

-...

Cuối cùng Điền Hinh bị người nhà khiêng lên lầu.

Phương Chính lau lau mũi, lắc đầu quay đầu rời đi.

- Ngài đi sao?

Đúng lúc này, có một giọng nữ vang lên.

Phương Chính quay đầu lại, thì ra là chú chó cứu mạng luôn theo sau.

Phương Chính gật đầu nói:

- Đúng vậy, nên đi rồi. Cô bé kia giao cho ngươi, làm bạn bên cô ấy thật tốt, cô ấy giống ngươi, đều là những sinh mệnh đáng thương.

Chó cứu mạng đáp:

- Cô ấy đối với tôi rất tốt, tôi sẽ đi theo cô ấy cả đời. Cảm ơn ngài đã cho tôi một ngôi nhà.

Phương Chính phất phất tay nói:

- Đi thôi.

Nói xong, Phương Chính biến mất. Chỉ là hắn hoàn toàn không ngờ được, lần trở về tự viện này lại khiến bản thân hối hận!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay