Chương 1173: Hôn Lễ Không Bình Thường.
Nhà Điền Hinh ở lầu 3, dọc theo đường hành lang đều là lụa đỏ và hoa tươi, Phương Chính vừa tới cửa liền thấy cổng nhà Điền Hinh được mở toang. Trong phòng, một đôi vợ chồng già nước mắt đầm đìa nhìn Điền Hinh. Nhìn vẻ ngoài, Phương Chính suy đoán, rất có thể đây là cha mẹ của Đinh Mộc.
Quả nhiên, khi hai người vừa nhìn thấy Phương Chính liền sững sờ tại chỗ, sau đó gấp gáp chạy tới. Hai người ôm chặt Phương Chính, tiếp theo đó, Phương Chính nghe thấy bên tai mình vang lên âm thanh gào khóc thảm thiết như muốn đứt gan đoạn ruột, nước mắt họ làm ướt cả quần áo hắn.
Phương Chính không nhúc nhích, mặc cho bọn họ ôm hắn khóc lóc. Cách đó không xa, Điền Hinh mỉm cười nhìn hắn tỏ vẻ xin lỗi, Phương Chính đáp lại bằng một ánh mắt 'tôi hiểu mà'.
Hai người sau khi khóc đủ rồi mới buông tay, sau đó nói xin lỗi và cảm ơn.
Phương Chính liền bảo không cần khách sáo, không sao cả, hai người già nói mấy chuyện linh tinh.
Cổ nhạc dưới lầu càng lúc càng vang , mọi người cũng bắt đầu dời lực chú ý, giúp cô dâu làm chuẩn bị cuối cùng, thiếu hoa lấy hoa, thiếu dù lấy dù.
Điền Hinh ném cho Phương Chính một bộ quần áo, bảo:
-Đây là quần áo phù rể, mau thay.
Phương Chính đi vào buồng trong, thay quần áo phù rể đỏ tươi vào, hắn soi mình trước gương, thực sự tự say mê mà cảm thán một câu:
-Người anh em này thật là đẹp trai quá đi!
Mới vừa ra tới, Điền Hinh đã nói với Phương Chính:
-Anh là phù rể chứ không phải phù dâu, anh có thể xuống dưới hộ tống chú rể lên đây. Chúng tôi muốn đóng cửa.
Phương Chính gật đầu, chạy nhanh xuống dưới lầu.
Tới cửa, Phương Chính liền ngây ngẩn cả người, chỉ thấy đội ngũ đón dâu trước cửa này toàn là soái ca mỹ nữ, đàn ông cao gầy soái khí, phụ nữ cũng xinh đẹp kiên cường, đặc biệt là em gái gõ trống kia, mỗi một dùi trống đều cực kì mạnh mẽ!
Nhưng điều thật sự khiến Phương Chính phải kinh ngạc chính là, những người này không mặc trang phục đỏ thẫm truyền thống, mà mặc cảnh trang... Nói cách khác, tất cả đều là cảnh sát! Hoặc có thể nói, đây là chiến sĩ cứu hỏa!
Trong nháy mắt lúc mọi người nhìn thấy Phương Chính, âm nhạc tạm thời ngừng lại một chút, tựa hồ cũng biết chuyện về Đinh Mộc.
Thế nhưng trong lòng Phương Chính lại run lên, thầm nghĩ: Thì ra Điền Hinh phải gả cho một chiến sĩ cứu hỏa, nhưng không xong rồi, người tới rước dâu đều là chiến hữu của hắn, mà khuôn mặt này của mình ở trong mắt bọn họ tuyệt đối mang tính công kích, thiếu đòn. Có khi nào thừa dịp không có ai, họ đè mình ra đánh một trận không nhỉ...
Phương Chính đang miên man suy nghĩ, những người khác cũng phục hồi lại tinh thần, cả đám kéo Phương Chính qua một bên, một em gái trong đó vừa định hỏi cái gì, bên kia đã thúc giục mau lên lầu đón người.
Một đám người rầm rập vọt lên, toàn là thanh niên trai tráng nên tiến lên y hệt hồng thủy, mấy thiếu nữ đóng cửa trong phòng làm sao là đối thủ cho được? Cửa nhanh chóng bị mở ra.
Phương Chính đi theo đám người chạy vào bên trong, đồng thời đánh giá bốn phía, hắn kinh ngạc phát hiện, hắn không hề nhìn thấy chú rể! Ít nhất trong đám người trước mắt, không một ai mặc đồ giống chú rể.
Điền Hinh được đưa ra rất nhanh, cô lên kiệu, sau đó một đám người khua chiêng gõ trống đi xa.
Phương Chính có chút ngơ ngác, hắn là phù rể, trên lý thuyết không phải là kè sát chú rể mọi lúc mọi nơi sao? Sao cả quá trình không hề nhìn thấy chú rể? Chức phù rể này của hắn, rốt cuộc là phù cho ai?
Mọi người đi theo, rất nhanh đã đến nơi, sau đó Điền Hinh đứng ở trước cửa, Phương Chính cùng một người phù rể khác qua đó hỗ trợ đón bạn bè họ hàng đến.
Rốt cuộc Phương Chính nhịn không được nữa, hỏi:
-Điền Hinh, chú rể đâu?
Điền Hinh hơi hơi mỉm cười, nhìn thoáng qua một cái hộp bên cạnh nói:
-Không phải là ở đây sao?
Phương Chính sửng sốt, cúi đầu liền thấy trên cái hộp có khắc hai chữ to: "Đinh Mộc!"
Phương Chính tức khắc ngây ngẩn cả người, kết hôn với tro cốt?
Phương Chính rất rõ ràng, xã hội hiện đại đã không còn như trước đây, một người có thể cưới mấy vợ hoặc là mẫu hệ kiếm vài người đàn ông. Xã hội bây giờ là chế độ một vợ một chồng, thêm một người cũng không được! Đó là phạm pháp!
Hiện giờ Điền Hinh muốn kết hôn cùng tro cốt của Đinh Mộc, tức là đã gả cho Đinh Mộc, sau này muốn kết hôn thì đó chính là hôn nhân lần hai... Đối với cô mà nói, danh giá có chút giảm bớt. Quan trọng là, chỉ vì thế mà làm quả phụ...
Dường như Điền Hinh nhìn ra lo lắng của Phương Chính, mỉm cười nói:
-Hôm nay là ngày mà tôi cùng Đinh Mộc ước hẹn bên nhau, tôi đã từng đồng ý với cậu ấy, nhất định sẽ chờ cậu ấy đến ngày này, nếu hôm nay cậu ấy không hoàn thành được mục tiêu giữa hai người, hoặc là chia tay, hoặc là kết hôn. Đương nhiên, tất cả đều là do tôi nói, cho nên tôi quyết định gả cho cậu ấy.
Phương Chính nói:
-Cha mẹ cô đồng ý ư?
Điền Hinh nói:
-Lúc trước không đồng ý, nhưng hiện tại đồng ý rồi. Đinh Mộc cho tôi một cơ hội sống, tôi chỉ là gả cho cậu ấy chứ không phải đi tìm chết, chẳng có gì là không đồng ý cả.
Phương Chính nhíu mày, hạ giọng hỏi:
-Thật sự không nghĩ tới cái chết sao?
Điền Hinh sửng sốt, vừa muốn trả lời, Phương Chính nói:
-Tôi có thể nhìn ra được một người nói thật hay nói dối, cô đừng có nói dối, một là không nói, hai là nói thật.
Điền Hinh cúi đầu, không hé răng.
Phương Chính lập tức hiểu ra, quả thực cô đã nghĩ đến cái chết...
Phương Chính cũng không nói chuyện nữa, hôn lễ tiếp tục. Điền Hinh cùng tro cốt của Đinh Mộc bái thiên địa, kính cha mẹ, cuối cùng, Điền Hinh ôm tro cốt Đinh Mộc đến từng bàn mời rượu, Không khí nơi đây có chút náo nhiệt, nhưng trong náo nhiệt lại mang theo sự lạnh lẽo quỷ dị đặc thù. Mọi người đang cười, nhưng phía sau nụ cười chính là thương xót cho cô gái này, đồng cảm với cô gái này, còn có vài người bị tình yêu giữa Điền Hinh cùng Đinh Mộc làm cho cảm động.
Hôn lễ trôi qua rất nhanh, lúc mọi người đều ra về, Điền Hinh bỗng nhiên tìm được Phương Chính.
Hai người không nói chuyện, yên lặng đi ra ngoài, cùng ngồi trên một cái ghế dài, vẫn như trước kia mỗi người một bên, ở giữa là chó cứu mạng.
Lại là Điền Hinh phá vỡ yên lặng, cô hít sâu một hơi nói:
-Tôi muốn chết.
Phương Chính không nói chuyện.
Điền Hinh tiếp tục nói:
-Đinh Mộc đi rồi, thế giới của tôi lập tức vụn vỡ, tương lai mà tôi đã suy nghĩ rất nhiều năm bỗng nhiên không còn ý nghĩa nữa. Nhưng tôi vẫn còn cha mẹ, tôi không thể ích kỉ tìm đến cái chết.
Phương Chính nói:
-Cho nên cô mới chọn làm nhân viên cứu hỏa, gặp được vụ nào cũng đều xông vào trước tiên, muốn chết tự nhiên chứ không phải là tự sát, đúng không?
Điền Hinh cúi đầu nói:
-Tôi chỉ muốn chết cho tự nhiên một chút, anh hùng một chút, như vậy ba mẹ sẽ kiêu ngạo vì tôi.
Phương Chính lắc đầu nói:
-Anh hùng hi sinh đáng để ghi nhớ, bọn họ là tấm gương cho chúng ta học tập, nhưng bọn họ không có dạy cô đi tìm cái chết! Ngược lại, bọn họ dùng hành động để nói cho cô biết sinh mệnh đáng quý đến chừng nào. Tương tự, thế giới này cần có anh hùng, cô nghĩ lại về cô, nghĩ lại về Đinh Mộc đi. Cô cho rằng cô đủ thảm thương rồi, nhưng trên thế giới này, còn có bao nhiêu người cũng phải đối mặt với bi thảm y như thế đây? Đinh Mộc cứu cô, không phải để cho cô đi tìm cái chết, mà là để cô sống sót. Như những lời cô đã nói khi trước, hắn đang ở trên trời nhìn về cô, cô có thể cho người khác thấy cô chết một cách anh hùng, một cách tự nhiên. Nhưng hắn sẽ nhìn ra được chân tướng, chờ đến khi cô lên trời gặp lại hắn, cô sẽ giải thích thế nào?