Chương 1172: Thì Ra Là Thế
Phương Chính vừa nghe đến hôn lễ, lập tức ngây ngẩn cả người:
-Cô muốn kết hôn?
Điền Hinh cười ngọt ngào, nói:
-Đúng vậy, tôi cũng đâu thể cô đơn một đời đúng không?
-Vậy chú rể là ai?
Phương Chính hỏi.
Điền Hinh cười thần bí, sau đó nói:
-Tôi mời anh làm phù rể.
Phương Chính ngạc nhiên, làm phù rể? Đối với hắn mà nói, chỉ cần không làm chú rể, làm phù rể vẫn không thành vấn đề. Thế nhưng Phương Chính tò mò, chú rể là ai?
Phương Chính hỏi, Điền Hinh lại tiếp tục cười thần bí nói:
-Chờ khi nào anh tới gặp sẽ biết. Thôi được rồi, tôi muốn mang cả nhà chó cứu mạng về, ngày mai gặp lại!
Nói xong, Điền Hinh chỉ ôm mấy con chó con, chó cứu mạng nhìn Phương Chính, lại nhìn nhìn Điền Hinh.
Phương Chính cười nói:
-Nhìn cái gì nữa? Mau đi cùng đi, nếu không lạc mất con bây giờ. Đi theo cô ấy có thịt ăn, đi theo bần tăng chỉ có rau xanh mà ăn thôi.
Chó cứu mạng gật gật đầu, chạy theo Điền Hinh.
Phương Chính thấy cảnh tượng như vậy, lau lau mũi, lẩm bẩm:
-Chó là do bần tăng cứu, người xấu là nhờ bần tăng dọa chạy, cuối cùng cũng không thắng nổi sức quyến rũ của thịt... Bây giờ ngẫm lại, lúc ấy Tịnh Pháp đi theo bần tăng, phỏng chừng là do bị đói đến sợ rồi.
Phương Chính hồn nhiên quên mất, Tịnh Pháp chịu đi với hắn, nguyên nhân cũng không phải là đói, mà là bị đánh đến sợ...
Đêm nay, Phương Chính tìm một phòng trọ nhỏ ở lại.
Thế nhưng Phương Chính không ngủ được, tuy rằng hắn đã từng nhìn thấy hôn lễ, nhưng chẳng qua là đến để ăn, nghe thấy vỗ tay thì vỗ tay theo, ăn xong là đi về. Bây giờ, bắt hắn phải hàng thật giá thật đi làm phù rể, hắn phát hiện, tư liệu trong đầu thiếu một cách nghiêm trọng.
Hơn nữa, lần đầu tiên làm phù rể, hắn cũng có chút hưng phấn, nên hoàn toàn ngủ không được.
Bị dồn vào đường cùng, cuối cùng Phương Chính đành phải xuống lầu, ngồi vào quầy bar hàn huyên với cụ chủ trọ, cụ ông nghe nói Phương Chính phải làm phù rể liền hỏi ngay:
-Cậu làm phù rể cho con nhóc Điền Hinh đó đúng không?
Phương Chính sửng sốt, hỏi ngược lại:
-Ông à, ông cũng biết Điền Hinh sao?
Cụ ông cười ha ha nói:
-Biết chứ! Điền Hinh chính là một cô gái tốt, toàn bộ người ở đây có ai mà không biết cô ấy?
Khi nói chuyện, cụ ông lấy ra một trăm đồng đặt ở trên bàn, nói:
-Nếu là phù rể cho Điền Hinh, tôi không thể thu số tiền này của cậu được, cậu nhanh lấy về đi thôi.
Phương Chính kinh ngạc nhìn cụ ông, càng kinh ngạc với địa vị của Điền Hinh ở trong lòng cụ ông. Bởi vì trong tay hắn không có nhiều tiền, nên mới phải tìm một phòng trọ nhỏ nhất, mặt tiền của phòng trọ này cũng chỉ tầm mấy mét vuông, phía trên treo cái bảng hiệu nho nhỏ, nếu không nhìn kĩ cũng sẽ không thấy được.
Cụ ông kia vừa nhìn cũng biết là người không có tiền, buôn bán vất vả, thế nhưng không muốn thu tiền? Ảnh hưởng của Điền Hinh quả không nhỏ. Thế nhưng Điền Hinh chỉ là một cô gái nhỏ, dựa vào cái gì mà có thể khiến cụ ông coi trọng đến vậy?
Phương Chính hỏi:
-Cụ ông, nói thật, tôi chẳng qua cũng chỉ là lính bị bắt giữa đường. Đúng rồi, cụ có thể nói cho tôi nghe một chút chuyện của Điền Hinh không?
Cụ ông cười nói:
-Điền Hinh à? Đó chính là một cô gái tốt, một năm trước cô ấy tới đây, lúc đó trời mưa to, Điền Hinh thì vừa đi vừa khóc, trên tay ôm một cái hộp đen, cũng không biết là cái gì. Bắt đầu từ ngày ấy, cô nhóc đó thường xuyên tới nơi này.
Phương Chính tiếp tục nghe.
Cụ ông châm điếu thuốc để tinh thần tỉnh táo thêm, cụ nheo mắt, như chìm sâu vào trong hồi ức:
-Sau này chúng tôi mới biết, một hộ gia đình ở đây có con trai qua đời, Điền Hinh đến để đưa tro cốt. Từ đó về sau, cô ấy liền ở đây, vẫn luôn chiếu cố hai vợ chồng già kia. Cái này còn chưa tính, cô nhóc đó quả là người tốt, cực kì chu đáo với những cụ già nơi này, hễ nhà ai có chuyện gì, kêu một tiếng liền đến ngay. Có đôi khi không gọi cô cũng tự động đến. Ngày lễ ngày tết, chỉ cần có thời gian, cô ấy sẽ đi tâm sự với các cụ già.
Đương nhiên, điều này không phải là quan trọng nhất. Quan trọng nhất chính là cô ấy là một nhân viên cứu hỏa, ở tiểu khu chúng tôi, số lần được cô ấy giúp đỡ dập lửa không dưới năm sáu lần! Đặc biệt là thời điểm ăn tết năm ngoái, có thằng bé đốt pháo làm cháy mấy ngôi nhà. Cô nhóc này giống như không muốn sống mà lao vào trong đám cháy, còn mạnh mẽ hơn cả đàn ông. Hôm ấy, rất nhiều người đã được cứu...
Nói đến đây, vẻ mặt cụ ông cũng tràn đầy khâm phục.
Phương Chính nghe đến đó, có thế nào cũng không dám tin tưởng một cô gái thoạt nhìn có chút mơ màng, hơi hơi thẹn thùng lại là một chiến sĩ cứu hỏa! Hơn nữa còn là một chiến sĩ thật dũng cảm!
Ông cụ nói đến đây lại nhấp một ngụm trà, sau đó tiếp tục nói:
-Nhìn vẻ mặt của cậu chắc là không tin rồi, nếu cậu không tin, có thể đi hỏi thăm thử xem, có ai là không biết tới công lao của Điền Hinh không?
Phương Chính nhanh chóng nói:
-Tin, đương nhiên tin. Chỉ là nhất thời khó có thể tiếp thu mà thôi, thoạt nhìn cô ấy cũng không được cao lớn khỏe mạnh cho lắm.
Ông cụ cười ha ha nói:
-Con gái ấy, cơ bắp đều là âm thầm phát triển, thoạt nhìn thon thả nhưng rất có sức lực.
Phương Chính cũng ngây ngô cười theo, thế nhưng, trong lòng hắn lại nổi lên một suy nghĩ, cô nhóc này liều mạng như thế, thứ nhất, chỉ e bởi vì hỏa hoạn đã thiêu rụi tình cảm tha thiết chân thành của cô, thứ hai...
Nghĩ vậy, trái tim Phương Chính chùng xuống, hắn bỗng nhiên hiểu được mục đích Vô Tương môn đưa hắn tới đây, hơn nữa còn biến thành bộ dáng của Đinh Mộc.
Hắn tới không phải để ngắm cảnh, cũng không phải giả vờ làm bạn trai, giúp trái tim thiếu nữ ấm áp. Hắn tới đây là để cứu vớt vận mệnh của một cô gái thiện lương!
Nghĩ đến đó, lần đầu tiên Phương Chính bắt đầu nhìn thẳng vào nhiệm vụ lần này, đây không phải là một trò khôi hài, mà là một lần cứu vớt, so với những chuyện trước kia hắn từng làm còn khó khăn hơn nhiều!
Ông cụ đã lớn tuổi, buổi tối cũng ngủ không được, hoặc có thể là do nói chuyện với Phương Chính rất vui vẻ, đêm nay ông không ngủ, mới đầu còn kể chuyện của Điền Hinh, sau đó lại kể về năm tháng tuổi trẻ từng trải của bản thân... Cuối cùng dứt khoát giảng cho Phương Chính biết làm thế nào để trở thành một phù rể tốt, những điều cần chú ý khi làm phù rể.
Phương Chính cũng không chê, ngược lại rất thích thú lắng nghe, mấy chuyện xưa lối cũ kia luôn mang màu sắc thần bí, rất có cảm xúc.
Một đêm trôi qua như thế, ngày hôm sau, ông cụ tự mình chỉ đường cho Phương Chính biết nơi hắn cần đến.
Phương Chính liên tục nói lời cảm ơn, sau đó về phòng rửa mặt cho tỉnh táo tinh thần, lại lấy tràng hạt ra lần, niệm kinh văn, sau khi hoàn toàn tỉnh táo mới sinh lực tràn trề bước ra khỏi cửa.
Trời còn chưa sáng lắm, từng đợt tiếng chiêng tiếng trống đã vang liên hồi. Phương Chính còn chưa xác định được là hộ gia đình nào thì chợt thấy một đội nghi lễ xuất hiện, giữa đội nghi lễ là một cỗ kiệu, một đám người vui vẻ tưng bừng vừa đi vừa thổi kèn gõ trống, thùng thùng thùng thùng, những nơi họ đi qua có không ít người mở cửa sổ ra thăm dò náo nhiệt từ đâu đến.
Phương Chính còn đang nhìn thì nghe có tiếng người kêu:
-Ê! Đinh Nhị! Trên lầu nè!
Giọng nói này vô cùng vang dội, Phương Chính nghe rất rõ ràng, nghe giọng nói này, hắn liền biết đây là giọng của Điền Hinh. Nhưng kiểu xưng hô đó khiến Phương Chính có chút khó chịu. Khẩu âm của Điền Hinh hơi kì cục, hai tiếng 'Đinh Nhị' kia được cô kêu lên, người hiểu thì còn biết cô đang gọi Đinh Mộc thứ hai, người không biết còn tưởng ai đang gọi con trai về nhà ăn cơm!