Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1171

Chương 1171: Muốn Kết Hô

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1171: Muốn Kết Hô

Đang lúc Phương Chính phát sầu, Điền Hinh chậm rãi mở miệng:

-Kể cho cậu nghe một câu chuyện xưa được chứ?

Phương Chính khẽ gật đầu..

Điền Hinh nói:

-Tôi có quen một thiếu niên, cậu ta tên là Đinh Mộc, biệt danh Mộc Mộc.

Nói đến đây, Điền Hinh nhìn thoáng qua Phương Chính.

Phương Chính không hé răng, làm bộ gì cũng không hiểu.

Điền Hinh tiếp tục nói:

-Tôi nhớ rõ lúc mới vào đại học, tôi và cậu ta cùng xếp hàng điền tên vào bảng tin, cậu ta số một, tôi số hai, cậu ta đứng trước tôi, vóc người cao cao, gần như chặn mất tầm nhìn của tôi. Chờ cậu ta viết xong tên, đến lượt mình thì tôi ngạc nhiên phát hiện, cả hai đều là sinh viên khoa mỹ thuật! Tôi kinh ngạc đến mức hô lên, cậu ấy quay đầu lại nhìn tôi, cười ngây ngốc, sau đó ngại ngùng đi mất.

Rồi đến khi chủ nhiệm từng lớp tập hợp học sinh lại, chúng tôi lại gặp nhau, cả hai kinh ngạc nhìn đối phương, đều cảm thấy có chút buồn cười, quả thật là duyên phận.

Cùng khoa cùng lớp, hai người bọn tôi xem nhau như người quen thuộc nhất trong lớp. Vì thế bọn tôi ngồi chung bàn, cùng đọc sách, cùng trốn học, cùng hẹn đi leo núi...

Sau đó, tôi thổ lộ với cậu ta.

Phương Chính kinh ngạc nhìn Điền Hinh, không nghĩ tới thiếu nữ này lại thổ lộ trước. Hắn cứ tưởng rằng đều là phái nam chủ động... Phương Chính quyết đoán nhớ kỹ việc này, hòng tích cóp kinh nghiệm cho con đường hoàn tục tìm vợ xa xôi kia.

Điền Hinh tiếp tục nói, trong đầu Phương Chính cũng không tự giác hiện lên một đoạn hình ảnh.

Sáng sớm, trên sân thể dục, thiếu niên và thiếu nữ hẹn nhau chạy bộ, thiếu nữ vì muốn so cao thấp với thiếu niên mà không ngừng điều khiển vị trí của bản thân, mục đích là để cho cái bóng của mình dài hơn một chút, hòng tìm ra tự tin cho chiều cao của mình.

Giữa trưa trước khi tan học, thiếu niên và thiếu nữ lại lén lún khom lưng, chuồn ra khỏi lớp từ cửa sau.

Giữa trưa sau khi tan học, một nam một nữ, một cao một thấp, một quần đùi một váy ngắn cầm cơm hộp chạy như bay về phía trước, làm đầu tàu gương mẫu vọt vào nhà ăn, sau đó gấp rút dạo qua toàn bộ đồ ăn trong nhà ăn một lần, chọn thứ ngon, chọ nhiều nhiều chút.

Thế nhưng mỗi khi ngồi xuống ăn, thiếu niên sẽ đưa suất cà chua xào trứng của mình cho thiếu nữ, cậu ấy bảo cậu ấy không thích ăn cà chua. Nhưng nếu không thích, sao cậu ấy còn chọn món này?

Thiếu nữ thì lần nào cũng đưa phần thịt kho tàu của mình cho đối phương, cô nói cô cũng không thích ăn thịt kho tàu tí nào.

Sau đó hai người nhìn nhau cười, cúi đầu ăn cơm. Nhưng cuối cùng thiếu nữ luôn ăn hết nửa số cơm của thiếu niên, cô buồn bã phát hiện, mình còn ham ăn hơn cả cậu ấy...

Lúc chạng vạng, nơi phòng tự học, hai người ngồi ở chỗ mà mình thích nhất, ai nấy đều vẽ tranh, làm bạn với nhau trong im lặng, hưởng thụ không gian yên tĩnh thuộc về hai người.

Thời gian trên giảng đường nhanh chóng trôi qua, thiếu nữ nhìn các cặp đôi trong trường sôi nổi chia tay, trong lòng cũng bị bóng ma chia tay bao phủ. Thiếu nữ tạm biệt thiến niên, cô đi về phương Nam, cậu đi tới Tây Nam, cô nghe nói, đàn ông ở Tây Nam không thích ra ngoài cho lắm, đều sẽ tìm việc làm ở quê nhà, sau đó kết hôn sinh con.

Cô cũng từng nghĩ tới việc đi đến đó tìm cậu, nhưng trong thời gian ngắn, cô không làm được.

Thế nhưng, lúc cô vừa bước xuống khỏi xe lửa, lại nhìn thấy cậu xách theo hành lí đứng ngoài cửa xe, mỉm cười với cô.

Cô hỏi:

-Sao cậu không về nhà?

Cậu trả lời:

-Tớ không biết, tớ muốn về nhà, nhưng sau đó lại theo tới đây.

Cô khinh thường nhìn cậu, sau đó mang cậu về nhà, giới thiệu với ba mẹ cô.

Ba mẹ cô chưa đồng ý nhưng cũng không phản đối, để cậu ở lại.

Hai người cùng nhau ôn tập, cùng nhận lời mời tham gia, cùng tham gia khảo thí...

Vốn cô cho rằng hai người có thể mãi mãi bên nhau, nhưng một ngày kia, cha mẹ cô về quê, cậu đi làm, một mình cô ở nhà, cô không biết đã xảy ra chuyện gì, một lát sau lửa lớn bùng lên, chặn mất lối ra, cô không thể thoát được, chỉ có thể tránh sau cửa sổ phòng hộ, liều mạng kêu to, hi vọng có ai nghe thấy tới cứu mình.

Hàng xóm xung quanh muốn hỗ trợ dập tắt lửa, nhưng thế lửa quá lớn, căn bản không dập được. Cổng chính bị phá toang, nhưng lửa lớn lại bùng ra bên ngoài, không ai dám xông vào.

Cô tuyệt vọng, cho rằng mình chết chắc rồi... Dưới làn khói đặc, cô dần dần mất đi tri giác.

Trong cơn mơ màng, cô nhìn thấy một người quấn chăn ướt vọt vào, đối phương dùng chăn ướt bọc cô lại thật kĩ, sau đó ôm người đã sắp hôn mê lao ra bên ngoài.

Cô không biết đã xảy ra cái gì, chỉ cảm thấy sau một hồi chạy vội vã, cô cảm nhận được thân thể bay lên không trung, sau đó nghe được có người thét chói tai, lại nghe có người kêu lên:

-Tiếp được rồi!

-Xong rồi!

-Tránh xe qua một bên! Xe cứu hỏa tới!

...

Chuyện phía sau cô hoàn toàn không hay biết gì, chờ đến thời điểm tỉnh lại, cô liền nhìn thấy cha mẹ ngồi khóc bên cạnh, chỉ có thiếu niên là không thấy đâu. Cô hỏi, cậu ấy đâu?

Cha mẹ cô nói, cậu ấy đi rồi.

Cô không tin, gọi điện thoại, không ai tiếp, hỏi những người khác, cũng không ai nói gì.

Chờ đến khi cô xuất viện mới biết được, người cứu cô chính là Đinh Mộc, Đinh Mộc bò vào từ một gia đình ở lầu dưới không có lưới chống trộm, sau đó ôm Điền Hinh đi tới bên cửa sổ, lúc này tòa nhà đã muốn sụp xuống, vô cùng nguy hiểm. Đinh Mộc ném cô xuống đống chăn mền xếp chồng lên nhau mà người phía dưới đã chuẩn bị tốt, còn cậu lại bị chôn vùi trong đống đổ nát khi tòa nhà sụp xuống.

Lúc cứu hỏa đến nơi dập tắt ngọn lửa, tìm được người ra, thì đã...

-Tôi tự mình mang cậu ấy về, hơn nữa, là tôi tận mắt nhìn cậu ấy được hỏa táng.

Điền Hinh nói đến đây, nhìn thẳng vào Phương Chính.

Phương Chính hơi chột dạ, cái này không phải là bộ dạng giống nhau, hoàn toàn là do hệ thống mà thôi. Đáng tiếc, hắn không thể nói ra những lời này...

Nghe Điền Hinh kể xong chuyện xưa, trong lòng Phương Chính cũng cảm khái rất nhiều, lúc này đây, hắn càng không biết nên nói gì cho phải.

Gỉa vờ hắn là Đinh Mộc? Dỗ cho Điền Hinh vui vẻ?

Nhưng cái loại vui vẻ giả tạo này, cần thiết sao? Điền Hinh là một cô gái kiên cường, tuy cô đau thương nhưng không hề tuyệt vọng, tuy cô thống khổ nhưng lại không bi quan. Trong lòng cô vẫn còn yêu, bởi vì trên bàn tay cô có mang một chiếc nhẫn đồng, là do Đinh Mộc mua từ một quán bên đường tặng cho cô đeo chơi, nhưng khi Đinh Mộc đi rồi, cô lại xem nó như một chiếc nhẫn cưới, trịnh trọng đeo lên ngón áp út, xem như mình đã lấy chồng.

Lừa gạt một cô gái như thế, là đáng xấu hổ.

Thế nhưng, thừa nhận ư? Nhìn một tia mong đợi trong mắt Điền Hinh, hắn lại không đành lòng làm cô bị thương tổn, bởi vì mặc kệ hắn có diễn như thế nào, rốt cuộc vẫn không thể ở lại. Hắn chỉ là một vị khách qua đường, khách qua đường thì nên có sự tự giác của khách qua đường.

Phương Chính nghe được lời này, biết chính mình nên làm cái gì, hắn đứng dậy nói:

-Không nên khách sáo nữa, trời cao đã an bài chúng ta gặp nhau, nhất định là có nguyên nhân. Hi vọng, tương lai cô có thể vui vẻ.

Điền Hinh cong môi cười nói:

-Đương nhiên! Đầu gỗ vẫn luôn ở bên cạnh tôi, nhất định tôi sẽ sống thật vui vẻ, để cho cậu ấy có ở trên trời nhìn xuống cũng có thể vui vẻ mỉm cười.

Phương Chính gật đầu.

Điền Hinh bỗng nhiên vươn ra một bàn tay cho Phương Chính, nói:

-Ngày mai là hôn lễ của tôi, có thể mời anh tới tham gia không?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay